Hơi lạnh đầu mùa vương khung cửa
Khẽ chút run run nhịp thì thào
Lặng chút bồi hồi nương tà áo
Nhẹ chút lâng lâng vị xôn xao
Hà Nội ngày nay ngỡ ngày nao
Ngỡ chút mùi xưa thân thuộc quá
Ngỡ chút thời xưa sao gần lạ
Ngỡ thoáng này xưa thoáng ngày xa
Hà Nội của tôi chốn phồn hoa
Phố bộn bề người đi kẻ ở
Phố vội vàng theo từng hơi thở
Tấp nập phố chiều, rộn rã phố tinh mơ
Hà Nội của tôi chốn thẩn thơ
Lữ khách ngỡ ngàng cái lặng yên ngõ nhỏ
Lữ khách mơ hồ nhịp thơ còn bỏ ngỏ
Đặt chút dịu dàng lỡ cảm một tiếng tơ
Hà Nội tình yêu thuở ngây ngô
Để nay thoáng xa ta chợt nhớ
Thoáng thờ ơ âu cũng thành trăn trở
Bởi con tim thơ trót vương tiếng Hà thành.
HN031109
Jessy

