Mưa vô duyên chạm nhẹ đôi bờ má,
Giữ giọt nghẹn ngào là lạ vị khóe môi.
Nghe dư âm tiếng tơ trời thành nội,
Run run gọi về chút dữ dội ngày đau.
Mưa khóc òa hòa vội giọt rơi mau,
Se thêm lại như cố ôm ta lại.
Tay đan tay, khẽ nghiêng đầu khờ dại.
Ta với ta chỉ ta với ta nay.
Mưa mệt ngừng, sao giọt vẫn trực bay?
Là nước mắt, là ta, ta rơi lệ.
Tim đau thắt, bơ vơ ngày trần thế.
Ta với ta, chỉ ta với ta về.
23h50′
HN6612
Jessy

