Tàu đêm và những niềm riêng…
Những giấc mơ thật lạ…
Buông… Rơi…
Thèm tìm về chốn bình yên nơi lòng người thanh tịnh…
Có một chút xôn xao nơi miền nhớ…
Có một chút hờn ghen sớm mơ hè…
Có một chút bâng khuâng nơi vần thơ để ngỏ…
Có một chút lặng thôi ngày vội nhịp tiếng tơ…
Nhặt nhạnh…
Nắng hiền…
Gió lành…
Tiếng lao xao…
Ngày khẽ…
Ngâm nga…
Chạm ♥
Vẫn là những dòng viết chỉ để cho mình và những nỗi niềm dang dở. Chẳng hoài mong một nhịp đồng điệu hay cảm thông giữa dòng đời tất bật vội vàng trôi. Cảm xúc là thứ âu cũng chỉ để một vài người hiểu.
Xê dịch – 2 chữ mà ta luôn thèm kể từ ngày ta lỡ tay đánh rơi một điều kì diệu và vô tình chạm vào một thứ diệu kì khác rồi lại phải ngậm ngùi để nó ra đi.
Mây của trời hãy để gió mang đi
Ta vẫn thoáng gợn đau khi gặp lại câu này.
Thời là mây lòng ta sao giữ nổi
Ta chỉ là mảnh lá cuối thu rơi
Lá rời cây như một lời định mệnh. Ta bắt đầu đi theo gió cuốn dòng trôi. Ta háo hức trước mỗi lịch trình, dù gần hay xa. Ta thích thú với những dòng cảm xúc sau mỗi điểm dừng chân cuối ngày tàn ở những miền xa lạ. Ít hay nhiều, ta luôn học được cách yêu thương sau mỗi hành trình phiêu bạt như để bù đắp những gì ta đã để tuột khỏi tầm tay.
Em là để yêu
Đã không dưới chục lần cầm cuốn này lên ở hiệu sách rồi lại đặt về chỗ cũ sau khi đọc lại lời tựa của tác giá và một vài trang lướt qua vu vơ. Từ rất lâu rồi ta không còn đúng nghĩa như những gì trong đó. Một con bé vừa quen yêu thương được chớm 5 năm đã vội thu mình sợ chạm phải tiếng yêu thêm lần nữa. Ừ thì ta khát. Ừ thì ta thèm. Ừ thì ta thích cái cảm giác yêu đương sớm tối. Nhưng ta vẫn sẽ chạy trốn khi yêu thương gõ cửa.
Trong tình yêu, làm sao biết ai luôn chân thành?
Trong tình yêu, làm sao biết ai hay lừa dối?
Ừ. Phải rồi. Ta không biết và cũng quá ngốc để phân biệt được những thứ đó vì đến chính bản thân ta cũng không chắc chắn về con tim của mình. Ta không còn đủ tỉnh táo để phân biệt giữa cảm giác và cảm xúc. Ta không đủ can đảm để xây lên một thứ bền vững mà sao cứ đòi người phải mang lại cho ta. Ta không đủ tự tin để cho đi một lời hứa nên cũng chẳng dám nhận thêm 1 chữ hẹn thề. Cũng chẳng ai dư giả thời gian để đùa giỡn với ta như thế. Ta vốn không thích biết trước những thứ nằm cuối con đường và cũng chẳng muốn vẽ ra nó nhưng người thì khác. Vậy nên… ta buông… rơi… lặng lẽ…
À ơi.
Taxi đi ngủ.
Đèn đường ham chơi.
Cá vàng thôi bơi.
Đồng hồ vẫn chạy…
Đêm tàu. Dòng xe. Xe tải về đêm trên quốc lộ không thô kệch như xe vật liệu chạy đêm trong thành phố. Đó là những dải sáng dài, nhiều màu nối nhau vụt qua tạo nên một sân khấu lấp lành điểm xuyết cho màn đêm vẳng tiếng đường tàu. Cảm giác như Hai đứa trẻ bắt gặp một điều kì diệu giữa đêm, mơ về thứ nước xanh đỏ nơi thành phố. Lặng. Cô đơn.
Ngó vào 1 khoang lái, thấy tối đèn, chỉ còn duy nhất dải đèn nhiều màu và đèn pha trước đang sáng. Chắc có 1 người đang ngủ. Bỗng dưng tự hỏi cái cuộc sống độc hành đêm trường với cái xe khổng lồ kia của những người ngồi sau vô lăng có nhàm chán như ta nghĩ? hay cũng lãng mạn thi ca như lời ca “Trường Sơn Đông – Trường Sơn Tây” năm nào? Liệu những con người đó có khi nào họ vô tình yêu cái kiếp sống mưu sinh vất vả và đầy bụi bặm thăng trầm như thế?
Nếu 1 ngày ta được thử?…
Ta luôn thèm trải nghiệm những gì ta cho là lãng mạn và sâu lắng. Nhưng rồi lại rút chân ra rất nhanh khi vừa cảm đủ để trọn tiếng thơ cho một mảnh đời. Dường như tất cả những gì ta muốn làm là một vài nét chạm cho thêm thi vị chút bên đời. Người trách ta sao cả thèm chóng chán. Ta giận ta sao chẳng được gì lâu.
Buồn chỉ lúc thôi
Rồi lại mải mê
Theo những mảnh đời
Những niềm riêng
Những cảm xúc
Những khoảng lặng
Không tên…
HN28812
0:03
Jessy

