Xin chào các bạn con trai bằng tuổi hoặc dao động trong khoảng cộng 2 và trừ vô cùng!
Lời đầu tiên, con gái chúng tớ xin được cảm ơn các cậu rất nhiều vì các cậu luôn là nguồn cảm hứng chính cho mọi trải nghiệm của chúng tớ trong suốt 20 năm đầu đời. Đơn giản là vì từ lúc đi nhà trẻ cho đến khi học xong cấp 4 thì quanh đi quẩn lại thì khoanh vùng con trai chúng tớ tiếp xúc nhiều nhất cũng chỉ có các cậu mà thôi. Tình yêu đầu tiên. Cái nắm tay đầu tiên. Nụ hôn đầu đời… hình như đều thuộc về các cậu cả. Lần đầu đánh nhau với con trai các cậu cũng là mục tiêu số 1. Lần đầu khóc trong lớp hình như cũng là trên bờ vai của các cậu dù lí do có trẻ con đến thế nào. Lần đầu dỗ 1 đứa con trai thôi khóc cũng là lúc các cậu đang thất tình trầm trọng. Lần đầu quên làm bài cũng chỉ có vở của các cậu để chép mặc dù đấy luôn là cái hi hữu nhất chúng tớ gặp. Rất nhiều cái lần đầu tiên nữa mà các cậu đã dành cho chúng tớ trong suốt 5 cấp học, học nữa, học mãi của chúng ta. Và chúng tớ biết, không phải ngẫu nhiên mà chúng tớ dành nhiều tình cảm cho các cậu đến thế ♥
Nhưng mà này, các cậu biết không? Có 1 điều mà lâu nay chúng tớ vẫn giấu các cậu để không làm mất hòa khí giữa 2 bên. Đấy là các cậu cũng là nguyên nhân chính làm tốn của bọn tớ rất rất nhiều nước mắt, thời gian và tâm trạng, từ bực dọc đến buồn sầu. Đừng hỏi tại sao tự dưng các cậu lại bị đánh. Đừng hỏi tại sao tự dưng bọn tớ lại đành hành. Vì chả có gì là tự dưng cả. Và các cậu luôn là đầu mối cho tất cả các câu trả lời. Nếu các cậu để tâm chút xíu hoặc không giả vờ vô tâm như thế.
Người ta nói con trai sẽ đi nhanh hơn con gái bắt đầu từ lớp 10. Không sai. Chúng tớ đã rất vất vả để đuổi kịp các cậu trên ghế nhà trường từ ngày vào cấp 3 để giữ được vị trí top 3 luôn có 1 vài đứa con gái. Chúng tớ đã phải rất kiên nhẫn làm quen với việc hỏi bài 1 đứa con trai, ngồi ngoan ngoãn nghe nó giảng và gật đầu lia lịa trong khi đó vốn là công việc của chúng tớ trong 10 năm vừa qua. Chúng tớ cũng bắt đầu tập dần thói quen nhõng nhẽo đòi hỏi và ỷ lại vì lúc đó các cậu đã lớn cả rồi và lại thích tỏ ra ga lăng nữa thì phải :p Chúng tớ cũng dần cho mình cái quyền tỏ ra mệt mỏi để được các cậu quan tâm. Nhiều nhiều thứ nữa mà làm cho các cậu trông có vẻ lớn hơn và chín chắn hơn chúng tớ.
Đừng vội tự hào khi chúng tớ vẫn đang khen các cậu nhiều như thế. Đơn giản là chỉ để cho đoạn này các cậu đỡ sốc thôi vì đã được an ủi từ trên rồi. Bởi vì các cậu vẫn còn ấu trĩ lắm biết không hả?
Sự thật là.
Chúng tớ thích giả vờ làm trẻ con bên cạnh các cậu để được ỷ ôi chiều chuộng.
Chúng tớ thích ngồi nghe các cậu nói chỉ để được thấy các cậu cười vì trông nó đẹp.
Chúng tớ thi thoảng cũng giả vở ốm nặng để được các cậu quan tâm.
Chúng tớ thích được bao bọc, chở che nên luôn tỏ ra nhỏ bé trước các cậu.
Chúng tớ CỐ TÌNH thôi. Các cậu đừng vội nghĩ mình NGƯỜI LỚN thế chứ.
Đến bản thân các cậu, các cậu cũng không thể tự kiểm soát nổi.
Động cái là các cậu tự cho mình cái quyền nóng nảy rồi đổ lên đầu người khác, kể cả chúng tớ.
Các cậu luôn thích im lặng một cách vô cớ làm chúng tớ muốn lo cũng chẳng biết đường mà lo.
Các cậu luôn thích dạy dỗ người khác trong khi đến bản thân các cậu cũng không làm được.
Các cậu thích thì vồn vã quan tâm, hỏi han đủ kiểu; đến lúc có chuyện thì bơ chúng tớ một cách khó hiểu.
Các cậu nghĩ là tốt với chúng tớ như thế là sẽ được cái ĐẶC QUYỀN không cần quan tâm đến tâm trạng chúng tớ mỗi lúc các cậu tâm trạng hả?
Các cậu có biết trước khi làm gì chúng tớ cũng nghĩ đến tâm trạng của các cậu trước tiên rồi mới đến bản thân chúng tớ không?
Không phải là chúng tớ không cho các cậu có quyền giận, im lặng hay yêu cầu sự thấu hiểu từ chúng tớ, nhưng có nhiều cách khác để các cậu làm điều đó :-< Chứ những lúc như thế, các cậu làm chúng tớ mệt mỏi lắm mà lại không giải quyết được gì.
Ừ. Giá mà chúng tớ vô tâm hơn 1 tí thì chắc các cậu sẽ khác nhỉ?
Giờ thì chúng tớ đã hiểu vì sao chúng tớ và các cậu mãi luôn là bạn, dù chúng tớ có muốn đón nhận các cậu đến thế nào thì câu trả lời cuối cùng vẫn là KHÔNG, vì bọn tớ không thể dừng lại để chờ các cậu trưởng thành nốt các mặt còn lại được.
Các cậu sẽ mãi chỉ luôn giống như một trái táo ngọt trong trái tim chúng tớ để ngắm và hoài niệm thôi, các cậu trai bằng tuổi ạ.
Chúng tớ rất mong một ngày nào đó, cái khoảng cách đó có thể được xóa nhòa để chúng ta có thể hiểu được nhau hơn vì với chúng tớ, các cậu vẫn luôn là những hình mẫu lí tưởng nhất cho sự sẻ chia và yêu thương, nếu gạt qua tất cả những cái ấu trĩ thường ngày của các cậu.
Thân gửi các cậu trai bằng tuổi,
Từ con gái chúng tớ với trái tim to đùng ♥
HN29812
22:02
Jessy

