Thu Hà Thành gõ cửa tiết trời se
Thoáng đông về phố bộn bề ngày vội
Anh lững thững bên dòng đời ồn ã
Góc phố quen, quán cũ, gọi mùa trôi
Gió quẩn quanh bao kỉ niệm một thời
Những giản đơn cất đầy nơi tiềm thức
Hơi khói đầu mùa khẽ run lên từng lúc
Nghe bâng khuâng, anh nhớ một bóng hồng
Em có hay Hà Nội đã chớm đông?
Có đang bước trên đoạn đường nắng lạnh?
Có thổn thức góc trời xanh lặng vắng?
Có ước chăng những vị ngọt nhỏ nhoi?
Con gió đi qua mang anh lại bên trời
Dễ đến dễ đi mặc đường đời trắc trở
Cứ dùng dằng sao ở – đi, quên – nhớ
Đông lạnh về, lòng anh chắc giá băng?
Xin cho người trọn màu cánh bằng lăng
Thủy chung bên em, lau khô dòng ngọt đắng
Để anh yên lòng mỉm cười bên đời vắng
Con tim hoang hát nhịp những lời yêu
Xin cho em tôi thôi chỉ một điều
Người đủ tốt như anh yêu chiều dáng ngọc
Xin cho em chim trời bên biển sóng
Mãi lượn bay cùng gió thỏa nguyện mong.
HN31012
0h22p
Jessy
P/s: Cảm hứng: note viết dở – Phạm Nam’s

