Mưa lá Tràng Thi…
Bụi phùn Trần Phú…
Nắng hanh hao đầu đê…
Chút sương mờ ngày lạnh…
Hà Nội tự dưng ùa về với biết bao xúc cảm phút ngày tàn. Chợt thấy con tim vô tình hờ hững những thi vị nhỏ nhoi chốn Hà thành bộn bề tứ xứ. Giật mình. Tự hỏi cảm giác khó chịu đến từ đâu?, cái sợ hãi tại sao hiện hữu?, và ta… ta đang chạy trốn điều gì trong vòng tay người bạn già thân thuộc?
Tĩnh lại, thả trôi những gắng gượng thường ngày để được 1 chốc lát thôi được trở lại với cái mềm yếu để được yêu, được ôm vào lòng kẻ tri kỉ đã quá lâu không có duyên kì ngộ. Buông. Lơi. Tự cho phép 1 chút mơ hồ sống dậy để được nghe kể những câu chuyện của người, của mình trôi dạt trong tiềm thức. Khẽ nhẹ lòng vì vẫn chưa đánh mất đi những cảm xúc của một thời luôn muốn níu giữ đến khi xa rời nhân thế.
Hà Nội nhỏ xíu co gọn trong làn mưa cuối mùa vội vã như người thiếu nữ bơ vơ, lang thang, ngơ ngẩn trước dòng mùa mưa vội, hanh vội, sương vội, mai vội… mà mùa trôi sao chẳng giục giã gì. Ngày tháng ngập ngừng kẻ ở người đi. Cái sự nhập nhằng xuân hạ thu đông cứ níu giữ lẫn nhau dùng dằng chẳng rõ mùa đi hay ở. Để biết bao bước chân chững lại. Để biết bào tình lữ khách dở dang bối rối phút chào nhau.

Mưa cuối mùa gợi trọn dòng kí ức
Thương nhớ người chẳng trọn chút tình chung
Đã quá lâu rồi không dám nhắc đến chữ “tình” theo dòng thương nhớ. Cứ trốn tránh hoài cái cảm giác cô đơn. Tự làm dày lên lớp vỏ ngày nào để được bình yên chốc lát. Luôn chờ mong một cái gì đó đủ ấm áp cảm thông để có thể được chui ra với miền thương nhớ tự hàn vi.
Mùa cuối đổ mưa như ước nguyện. Bước ra nhẹ nhàng với 1 chút lệ nhòe vui hội ngộ. Chạm lá. Chạm gió. Chạm lụa mưa như vừa mới hôm qua. Thành nội gần hơn bên con phố đêm già cỗi. Le lắt đèn đường phố rộn rịp, hè không. Tình lộn xộn. Lòng người cũng chả gọn ghẽ đành.
Giọt cuối mùa hát trọn khúc tình ca
Hương man mác vị cà phê mùa sớm
Buông tay phác vài nét rơi mùa lạ
Nghe xôn xao tiếng rạo rạc mùa xa
Hà Nội… ngày mưa vội… mùa trôi…
25113
00:24
Jessy
