Ngẫu hứng phố Hà Nội…

WP_20130725_012

Câu chuyện bắt đầu từ 1 giây vô tình quay đầu lại…

Vốn định bước ra khỏi cánh cửa L’Espace đứng chờ về cho kịp giờ nhưng chân lại dùng dằng quay lại. Vừa cất bước đến nơi chợt lặng đứng người… Một cảm giác xuyên thấu con tim lặng lẽ…

Hà Nội cái gì cũng rẻ chỉ có đắt nhất bạn bè thôi

Hà Nội cái gì cũng rẻ chỉ có đắt nhất tình người thôi

Giật mình. Câu hát từ 1 chàng trai Pháp. Lắng đọng trong tim. Khơi lại những cảm xúc chôn sâu bấy lâu không tìm đến. Tình yêu với chốn thành đô ùa về với vô vàn xúc cảm. Rất nhiều. Rất nhiều kỉ niềm vụt qua se thắt con tim. Một chút gì đó như đang cào xé tâm can.

Hà Nội cái gì cũng buồn

Buồn thương đến thế mùa thu ơi

Hà Nội cái gì cũng vui

Rủ nhau ra phố bia hơi vỉa hè

Chợt nhớ mái nhà chung vừa đầy 4 tuổi, nhớ những bóng hình mà hình như giờ kẻ ở người đi, nhớ những cái bỡ ngỡ ngày đầu đến những sẻ chia ngày cuối, nhớ 1 thời vụng dại để đến giờ vẫn mải miết đắm say.

Hà Nội mùa mưa

Bạn bè tuổi thơ lội dòng sông phố nô đùa

Hà Nội mùa đông

Quán đê thơm nồng mùi ngô nướng sém

Câu chuyện kéo dài hơn cho thời đi học. Từng lời ca vô tình lật giở lại từng trang nhật kí đầy mưa và nước mắt. Hà Nội ngày ấy miên man buồn những tiếng sầu nặng trĩu. Vớt vát chăng 1 vài nét lãng mạn thưở hàn vi, những câu hứa vu vơ, những lời bông đùa nhẹ nhàng man mác mỗi lần nhớ lại…

Hà Nội tiết trời giá lạnh

Chỉ chờ êm ái bàn tay anh

Hà Nội có gì rất đau

Người ta yêu dấu đi không trở lại …

Lòng thắt đau hơn khi bước về những tháng ngày đau đớn nhất. Vẹn nguyên cái cảm giác ngày ấy. Vẹn nguyên nỗi tủi hờn ngày ấy.

Hà Nội Hồ Gươm

Bình rượu ngàn năm để lại bên phố nghiêng buồn

Hà Nội nghìn thu

Lối xưa xe ngựa đành lòng thương nhớ

Hà Nội đầu ô

Một chiều đầy gió một người không nỡ quay về

Hà Nội lòng tôi

Giấc mơ xa vời của người xa quê

Ai ơi sống gửi thác về

Mơ hồ cho cái ngày sắp đến. Thi xong tiếng rồi. 1 kì thi nữa là gần như định mệnh. Tự dưng chùn chân 1 chút. Tư dưng tiếc nuối 1 chút. Tư dưng lo sợ 1 chút. Vốn chả phải đứa mặn mà gì với gia đình, nhưng thật cái nặng lòng với Hà Nội chả bao giờ dứt nổi. Chợt thấy thương cái mảnh đất chả mấy phải rời xa mà cũng sợ phải gặp lại…

Hà Nội ơi! Nếu có một ngày xa,

Biết lấy ai lau nhạt nhòa khóe mắt?

Hà Nội ơi! Nếu một ngày cách mặt,

Biết cùng ai nhặt nhạnh những yêu thương?

Hà Nội ơi! Nếu phải rẽ hai đường,

Biết tìm ai gửi vấn vương sầu nhớ?

Hà Nội ơi! Nếu một mai cách trở,

Biết làm sao khi kẻ ở – người đi?

Hà Nội ơi! Nếu nhỡ phải chia ly,

Biết làm chi khi cõi lòng chợt giá?

Hà Nội ơi! Nếu có một ngày xa…

Ngẫu hứng phố Hà Nội…

00:16 24213

Jessy

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment