Chàng trai Nhân Mã – Những cảm xúc không thể chối từ.

Câu chuyện bắt đầu từ một ngày tháng 7 nắng đẹp.

Nó đến phòng tập vẫn trong cái cảm giác ngẩn ngơ nuối tiếc một anh chàng Thiên Bình duyên dáng. Cái tình cảm mà nó chẳng biết xuất phát từ đâu, chỉ là cảm động từ những cử chỉ quan tâm thường ngày và nụ cười duyên thầm ấy. Nó sống ngẩn ngơ với những cảm xúc không tên từng giúp nó thoát ra khỏi ám ảnh cuộc tình 7 năm để rơi vào một mối ám ảnh khác.

Ngày hôm ấy một chiều hè đẹp lắm

Nhưng trong lòng nỗi nhớ vẫn xôn xao

Nhớ một người ở tận mãi nơi nao

Một cổ tích chẳng bao giờ có thật

Một vài lời giới thiệu, một vài câu làm quen, một nụ cười tỏa nắng,… chàng trai Nhân Mã đầu tiên đến với nó nhẹ nhàng như một ngọn lửa vụt qua trong tâm trạng u ám của nó. Trời như sáng hơn. Nắng như ngọt hơn. Nó bị trói vào nụ cười ấy không ngần ngại để lại một mâu thuẫn giằng xé giữa người luôn làm nó khóc và người luôn làm nó cười.

Rồi khi trái tim tôi đang buồn nhất

Lòng nhói đau xa hoàng tử trong mơ

Anh bước đến như một người bạn nhỏ

Đem nụ cười ánh sáng đến bên tôi

Tình yêu cũng đến với nó một cách vô thức. Nó yêu hắn lúc nào không hay. Nó lăn vào cảm giác thăng hoa trong những câu chuyện, cái cảm giác thích thú khi thấy hắn cười và việc nó thở phào nhẹ nhõm mỗi lần thấy hắn xuất hiện, dù chỉ trong giây lát, gặp mặt hay online.

Ba tháng hè êm dịu đó dần trôi

Tôi tự nhủ anh chỉ là người bạn

Người giúp tôi quên đi bao buồn chán

Người giúp tôi quên bóng một con người

3 tháng hè đó quả thật trôi qua rất êm đềm với nó. Một chút quan tâm. Một chút bay bổng. Tất cả những gì nó biết đến là tiếng cười. Không hề suy tư đến sự kết thúc hay chia li. Chưa bao giờ nó nghĩ nó có thể khóc hơn một lần cho hắn.

Nhưng số phận phải chăng muốn trêu người

Vội vàng lấy anh đi xa tôi mãi

Nỗi nhớ kia vừa mới nguôi ngoai lại

Nỗi nhớ anh lại xâm chiếm lòng tôi

Tháng 9. Nó nhớ rõ cái ngày tháng 9 đó. Khi nó biết tin sẽ không được gặp hắn trong một thời gian dài. Mọi cảm xúc như chết lặng. Nó giận dõi một cách vô cớ như kiểu hắn đã hứa hẹn cái gì với nó vậy. Đi từ bi kịch này sang bi kịch khác. Nó khóc rất nhiều. Vì hắn. Nhiều hơn cả nước mắt nó nghĩ đã quá nhiều cho anh chàng Thiên Bình ngày ấy.

Tôi tự nhủ anh âu người thay thế

Thay thế thôi sao nhung nhớ làm chi

Thay thế thôi sao nước mắt đọng mi

Thay thế thôi sao chơi vơi kì lạ

Một ngày kia tôi bỗng chợt nhận ra

Anh quan trọng với tôi hơn tôi nghĩ

Không phải vì anh là người thay thế

Mà chỉ vì anh chính là anh

Một năm dài xa anh: buồn và nhớ

Nỗi nhớ anh chỉ còn lại chơi vơi

Bóng hình anh chỉ còn là kỉ niệm

Để lòng tôi một khoảng trống quạnh hiu

Cũng chả đến 1 năm, nhưng cảm giác của nó thì dài dằng dặc. Thi thoảng nó bắt gặp hắn đang online hoặc đơn giản là tương tác gì đó với blog của nó. Vài lần hẹn không thành. Nhưng với nó, chỉ cần hắn còn xuất hiện quanh quẩn trong đời, nước mắt nó sẽ tự khô, tự dừng lại.

Rồi tình cờ một sáng hè nắng dịu

Tôi đến đây vẫn nối nhỡ ngày xưa

Chợt dáng ai mỉm cười thân quen lạ

Là chính anh chứ không phải là mơ

Vẫn là một ngày tháng 7 đầy nắng. Nó vẫn ngẩn ngơ với cây vợt trên sân, nơi nó có thể hét lên mọi cảm xúc, thả trôi bản thân mình trong những tiếng vút vợt. Nó thích cái sân tập đấy, vì nó có thể quên đi con người nó phải sống trong chốc lát.

Một tiếng gọi vu vơ. Một nụ cười tỏa nắng. Nó sững lại. Người đối diện nó đang vào sân là hắn. Nó cười không ngớt. Nói không nên lời. Mọi thứ lại như mỉm cười với nó. Trời sáng hơn. Nắng như ngọt hơn…

Ba tháng hè trôi qua như vần thơ

Tôi bên anh vui cười như ngày trước

Dẫu giữa hai ta chỉ là tình bạn

Vì tôi đâu mong đợi một tình yêu

Nhưng dù tôi có nghĩ vậy bao nhiêu

Tình trong tôi dành cho anh vẫn lớn

Những suy nghĩ trong tôi sao bề bộn

Yêu anh rồi hay ngộ nhận ngu ngơ

– Mày ơi! Nếu T luôn làm tao khóc còn D luôn làm tao cười thì là tao đang yêu ai?

– Xa 2 đứa mày có buồn không?

– Xa T thì tao không buồn lắm. Nhưng xa D thì tao rất buồn. Như hụt hẫng ấy.

– Tao nghĩ là người mày yêu thật lòng là người có thể lấy đi nước mắt của mày. Còn với D tao thấy chỉ là mày thích cái cảm giác ở bên cạnh nó thôi.

– Em đọc bài này đi. Chị yêu rồi phải không?

– Ôi chị ơi sao lại khổ như này. Chị yêu vào khổ quá.

Tôi hỏi anh, anh chỉ nói vu vơ

Rằng: “Tình bạn là mối tình đẹp nhất

Hai chúng ta còn tương lai trước mắt

Hãy cứ là những người bạn của nhau.”

Tôi biết rằng thời gian sẽ trôi mau

Dẫu anh yêu hay coi tôi là bạn

Thì tôi vẫn luôn bên anh những lúc

Anh cần tôi ở trên bước đường đời.

Chưa bao giờ nó nghĩ nó lại có thể vừa yêu vừa hận một con người đến thế. Những tháng ngày hắn xa nó, nó ghét hắn đến tận đáy lòng. Nhưng chỉ cần một lần gặp lại, nó sẽ lại tự buông xuôi & tha thứ tất cả những lỗi lầm nó tự vẽ ra cho hắn. Cái cảm giác mà có lẽ không bao giờ nó có thể giải thích được… Cho đến một ngày… chàng trai Nhân Mã thứ 2 xuất hiện…

Ba mối tình trong 7 năm tiếp theo của nó không phải nhẹ nhàng, không sóng gió gì. Nó sống qua vô vàn những đớn đau, trớ trêu của định mệnh. Có những lúc tưởng như rất gần rồi lại trôi đi rất xa, rất xa. Nó chết đi sống lại với cảm xúc, với con tim, với buồn thương nhung nhớ. Đôi lúc nó trách phận hẩm hiu hay số phận luôn bất công với nó. Đôi lúc nó tự trách con tim nó sao không chịu ngồi yên. Có những lỗi lầm, có những tủi hờn để một đứa dễ tổn thương như nó nghiêm nhiên trở nên vô cảm với cái nó vốn tôn thờ – Tình Yêu.

Cái ngày anh đến với nó. Trời không sáng như cái nắng hè tháng 7 ngày đó. Mọi thứ nhẹ nhàng, mơn man, lắng đọng. Tất cả cảm xúc cuộc tình vụt qua làm bùng cháy tất cả những vô cảm trong nó, giúp nó lấy lại vẹn nguyên những gì từng thuộc về nó, xóa tan sự chai sạn trong con tim mỏng manh. Nó lao theo cảm xúc như một luồng gió bị hút vào đám lửa ngút trời, nơi ham muốn và xúc cảm hòa quyện, thăng hoa.

Nó thích thú đắm chìm trong cái thế giới nó vẽ ra, trong cái tương lai nó tưởng tượng & trong những kí ức nó mong chờ. Nó chẳng còn quan tâm đến những gì xung quanh, chỉ biết nó đang phiêu theo mọi cung bậc thăng trầm của cảm xúc.

Nó rời xa anh cũng nhẹ và nhanh như ngày nó đến. Chỉ đơn giản là nó vụt bay đi, không vết tích, để lại những câu chuyện như chưa bắt đầu cùng bao xót xa ẩn sâu đâu đó. Nó đủ trải nghiệm để hiểu mọi kết thúc đều đến với niềm đau dù việc ra đi có chuẩn bị kĩ đến thế nào. Nó, một đứa yếu đuối như nó cũng không nằm nổi ngoài vòng quay của số phận.

Nó đau. Một nỗi đau không tên. Vì vốn, nó là người bước chân ra. Chỉ biết rằng. Nước mắt nó cứ rơi một lần cho mãi mãi. Có những vòng tay. Có những cái ôm đủ mạnh, giữ chặt nó trong tiếng nấc. Có những bờ vai, những cảm thông cho cái đứa ngốc nghếch là nó luôn sống quên cả bản thân mình.

Nó tỉnh dậy. Đôi mắt đỏ hoe. Nắng vuốt nhẹ lên má nó. Gió khẽ xoa dịu dàng bên tóc nó. Chiếc lá lướt nhẹ qua khung cửa. Hiu hiu. Trưa hè. Một giấc mơ. Ngọt nhẹ.

22:53

18313

Jessy

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

2 thoughts on “Chàng trai Nhân Mã – Những cảm xúc không thể chối từ.”

Leave a comment