Nói chung là trong lúc đang hỗn độn như này thì nên tạm quên hết những thứ lung tung đi để ngồi viết note. Nhân 1 ngày trời mưa vô duyên và một đống lộn xộn ập đến ngập ngụa.

Khó tính luôn là cái từ dành cho Hà Nội năm nay hay mấy năm gần đây. Giao mùa ngày càng trở thành thứ gì đó quá xa xỉ với những con tim đợi mong nhiều khi vô vọng. Hà Nội nắng nhanh, mưa nhanh, ẩm ương nhanh. Cái cụm từ “những ngày cuối…” gì gì đó đã không còn bắt kịp xúc cảm vì chả ai hiểu nổi Hà Nội đang ở khung mùa nào. Vậy nên những tháng gọi là cuối mùa cũng chả khác vào mùa là mấy. Mất dần những cảm nhận hay Hà Nội vốn đã đổi thay. Chung quy lại thì là lòng người vô tâm thôi bởi sự chuyển mình của Hà Nội sẽ chẳng bao giờ nhanh đến độ đứa con yêu Hà thành không thể nhận ra.

Hà Nội dạo này gắn liền với lá. Bắt gặp mưa lá thường xuyên mọi lúc mọi nơi. Lần nào bước ra khỏi cổng cũng thấy lá rơi. Chạm khẽ. Biết bao lần dọc phố về bánh xe lăn xạo xạc, lá vờn quanh xao xác. Thoáng bồi hồi. Những xúc cảm dội về rồi tan biến. Câu chuyện lá đa tình xa cây hờ hững để bắt đầu chuỗi ngày quên khổ đau cùng gió và tìm thấy những giá trị mới bất tận cứ quẩn quanh trong đầu về số phận những mảnh vàng vừa rơi rớt.

Mưa vội vàng, tất bật. Chợt ghé qua hỏi thăm vài câu rồi bay biến. Dù sao thì mưa vẫn không bỏ được thói quen ngày xưa. Mưa chỉ đến lúc cần tâm sự, cần lau đi vài dòng buồn nhớ hay cần chia vui những phút nghẹn ngào. Mưa vẫn thế lúc vồn vã, tới tấp, nhắng nhít đòi nghe kể chuyện… khi dịu dàng vuốt nhẹ mắt môi… lúc bồi hồi thở dài san sẻ. Yêu mưa từ lẽ tự nhiên ngày đó.

Chút nắng, chút gió luôn là cái kéo cảm xúc đi lại như kẻ say giữa phố. Nắng bắt đầu trái tính. Lúc mát lành, lúc nóng bực, mặc cho gió có dịu dàng, mơn trớn đến mức nào. Những góc phố quen bắt đầu trải dần màu nắng. Đốm li ti trưa hè vắng lặng. Dải lụa dài vắt khung cửa sớm mai. Sóng đổ ào đưa trưa vào thành nội. Lặng có. Bộn bề có. Những cái nao nao kì hè bắt đầu xuyến xao vài đứa học trò cuối cấp. Lâu rồi không gặp nhánh phượng rơi.
Hà Nội gọi về con tim bâng khuâng, lạc lõng. Khẽ thì thầm, nhắc lại một ngày về. Hà Nội cảm thương vết rạn lòng khờ dại. Phố ấp ôm con tim bé nhỏ một thời bơ vơ kiếm tìm nơi trú ngụ. Cảm giác như một đứa bé con chạy về lòng mẹ. Hà Nội nhẹ nhàng vài khúc tình ca của riêng ta nơi chỉ những người bạn già thấu hiểu. Thèm phố. Thèm cái le lắt. Thèm chút hương xưa. Ngày đợi.
HN21313
01:04
Jessy
