Nhân mấy ngày mưa dai dẳng và thiên hạ ai ai cũng kêu buồn, có lẽ tôi sẽ kể vài mẩu chuyện nho nhỏ cho các bạn cảm thấy ấm lòng và đỡ bức bối hơn cho cái cảnh cả ngày cắm mặt ở nhà vì mưa hay mắc kẹt ở chốn chán ngắt để phải nhớ nhung một ai đó… cả ngày…
Câu chuyện về sự chiếm hữu…
Người ta thường nói tình yêu là ích kỷ. Cái ích kỷ trong thứ gọi là yêu này tôi cũng đã từng nói qua trong một bài viết cũ. Lớn dần lên qua các mối tình, càng ngày tôi càng nhận ra sự ghen tuông đã và đang giết chết thứ cảm xúc thiêng liêng đó nhiều đến thế nào. Việc đắm mình trong sự mù quáng của tình yêu để ra sức ôm chặt lấy nó, giữ riết nó bên mình khiến cho cả hai bên đều mệt mỏi và kiệt sức. Mâu thuẫn cũng từ đó mà ra. Rạn nứt… tan vỡ cũng lối đó mà thành. Câu hỏi đặt ra là có nhất thiết phải gồng mình lên như thế… có nhất thiết phải tự đày đọa bản thân như thế… để giữ lại một con người? Và có lẽ, trước khi trả lời câu hỏi trên, bạn hãy soi gương và tự hỏi mình là ai và đang ở đâu trong cuộc tình đầy căng thẳng đó?

What if the peg is tight enought to cut the rope and make the heart fall?
Bài học về sự kiểm soát luôn là thứ được nhận ra quá muộn mạng khi một trong hai người vô tình bước vào vùng cấm của người kia. Không phải ngẫu nhiên người ta luôn rạch ròi giữa bạn thân và người yêu, hay thậm chí là bạn đời. Rõ ràng chúng ta luôn khẳng định một điều rằng nếu chơi quá thân, hiểu quá rõ về nhau thì sẽ chẳng thể yêu nhau được, nhưng chúng ta lại luôn cố gắng tìm hiểu mọi điều dù là bí ẩn, thầm kín nhất của người kia. Tính ra thì bạn định làm gì với tất cả sự thật đó? Hay chỉ đơn giản là để sau khi tìm hiểu và biết quá rõ về nhau xong rồi lại muốn quay trở lại làm bạn thân? Xin thưa rằng câu chuyện đó chỉ nằm trong cổ tích và hi hữu lắm mới có trường hợp nó linh nghiệm trong thực tế. Và tôi tin là chẳng mấy ai may mắn nổi như mình. Hoặc có lẽ tôi sẽ viết một bài vào một ngày nào đó về cách biến giấc mơ này thành hiện thực với bạn.
Chắc hẳn một vài bạn lúc này đang đập bàn và nghĩ: “Câu chuyện về việc hiểu nhau quá thì không yêu được chẳng liên quan gì đến việc yêu rồi tìm hiểu nhau thật kỹ vì điều đó chỉ làm tôi yêu người đó hơn mà thôi!”. Ừ. Nếu may mắn yêu được một chàng trai chính nghĩa – tuýp đàn ông đã được liệt vào diện sách đỏ hay chưa nói đến việc có khả năng đã tuyệt chủng trong ít nhất nửa thế kỷ trở lại đây – thì bạn hoàn toàn có thể nghĩ như vậy, nếu muốn. Còn lại thì tôi không biết bạn đủ tự tin đến đâu để nói rằng bạn hiểu hết người yêu mình và hoàn toàn tin tưởng anh ấy nhưng nếu bạn làm được điều đó thì thực sự tôi phải thốt lên lời thán phục. Đơn giản vì một đứa cực thoáng với người yêu như tôi còn không dám chắc nếu biết tường tận mọi chuyện về cuộc sống thường ngày của anh, tôi có thể bình tĩnh cười hiền lành và coi như không có chuyện gì xảy ra… dù đến cuối cùng tôi vẫn có thể chấp nhận tất cả.

The secret soul gate is always open but it’d be better not to take step in.
Tôi không phủ nhận việc yêu đương là phải chiếm hữu. Bởi nếu trong bạn không có cái khát khao sở hữu đó thì tôi không chắc là bạn đang yêu. Cái làm tôi lắc đầu là cách bạn chọn để thể hiện sự độc đoán đó. Dù cho cả cái bài này tôi nói nhảm thì ít nhất đoạn tiếp theo ngay sau đây bạn có thể hoàn toàn tin tôi: “Thà bạn đừng cố hỏi han từng mi li mét một trong cuộc sống cũng như các mối quan hệ của chàng còn hơn là được rót từng chữ vào tai xong nổi đóa lên vì những điều làm bạn nghĩ ngợi và ngờ vực. Điều tốt hơn hết là nên để cho tình yêu cân bằng giữa thực tại và thế giới AQ của riêng bạn. Đừng nhấn chìm nó trong thực tại trừ khi bạn đủ cứng rắn để nhìn thẳng vào cái sự thật trần trụi của mọi cuộc tình.”
Đôi khi việc xa người mình yêu không hẳn sẽ làm nên khoảng cách. Việc để người đàn ông của mình bù khú với anh em hay để người phụ nữ của mình ngồi với hội bà tám lại khiến họ cảm thấy yêu một nửa còn lại của mình hơn qua mấy lời ca cẩm, sẻ chia kinh nghiệm, cảm xúc… Câu chuyện cũng tương tự với các mối quan hệ của người yêu bạn và những người khác phái. Giống như chuyện cơm nhà và cơm hàng vậy. Dù có là một đầu bếp giỏi thì việc nhai đi nhai lại món ăn của một người nấu, mà lại là một đầu bếp độc quyền, lâu dần sẽ khiến người ăn không còn trân trọng hương vị của những món ăn và người đầu bếp vô tình lại có thể trở thành cu li thay vì chuyện vốn được thần tượng trước kia. Vậy nên, cơm hàng cũng đâu phải là một lựa chọn quá tệ khi tay bếp cũng có cơ hội nghỉ ngơi và tự thưởng cho mình chút thi thú nào đó?… ờmm… trừ khi đầu bếp này quá tệ ở mọi phương diện thì cơm hàng lại là một lựa chọn nguy hiểm… đầy thách thức…

If you love him, let him go. If he comes back, he is yours.
Xích lại gần nhau đôi khi không cần điểm chạm. Vậy nên việc bạn giữ người yêu khư khư 24/7 là thứ cực kì vô nghĩa vì đôi khi nó thậm chí còn khiến người ta chán bạn nhanh hơn dù cho bạn có đẹp và thú vị đến thế nào. Đừng tin những câu đại thể như “Anh/em muốn bên em/anh cả ngày”, “Giá mà được ở bên anh/em mãi”, “Anh/em có thể ngồi bên em/anh mãi không biết chán”… Điêu đấy. Thề. Những câu đấy chỉ mang tính thời điểm thôi. Đồng nghĩa với việc chỉ ngay lúc đó họ không biết chán thôi nhé. Ngồi thêm 5 đến 10 tiếng nữa xem. Kiểu gì cũng có chuyện.
Còn câu chuyện sẽ thế nào khi họ không gặp bạn hả? Đại khái nó sẽ diễn ra như vậy này. Tình yêu của bạn có thể sẽ gặp một vài đối tượng, đong đưa một vài câu, có thể sẽ bắt đầu so sánh này nọ và một lúc sau thì nhớ ra một tỉ thứ khác để so sánh hơn về bạn. Người ta cũng có thể cắm rễ phê pha ở một nơi nào đó với đám chiến hữu và vỗ đùi đánh đét vì kỉ niệm của 2 đứa bạn cũng đẹp và độc như ai. Và đôi khi một nửa của bạn đang cong mông làm một việc gì đó trong tâm thế hứng khởi, nhớ về bạn và cười một mình, háo hức cho xong việc để được quay về bên bạn.
Câu chuyện là thế đó. Lơi tay ra một chút và tình yêu sẽ dễ thở hơn rất nhiều…
HN29713
01:04
Jessy
