Sáng Chủ Nhật.
Thường thì người ta nói đấy là ngày nghỉ. Kế hoạch hàng tuần thì vẫn là ngủ nướng đến tận trưa (mà thật ra là ngày nào không có việc gì buổi sáng nó đều như thế) rồi mò dậy gặm tạm cái gì đó và nhắn mấy cái tin hẹn cafe cho buổi chiều hoặc ngồi nhà chơi mấy trò tự kỉ cho hết ngày để rồi đến tối nhận ra mai đã là Thứ Hai. Phải rồi. Và Chủ Nhật này, suýt nữa cũng thành ra như vậy.
Nói chung là việc chạy hai mốc báo thức cách nhau một tiếng rưỡi luôn có hiệu nghiệm nếu bạn định tỉnh dậy vào mốc giờ thứ hai, và nó cũng không hiểu vì sao cái chế độ 6h – 7h30 của nó vẫn đặt đều cho cái ngày như thế này. Lọ mọ tắt chuông bò dậy trong cái lớ ngớ của một đứa vẫn còn ngáo ngủ, nó nghe loáng thoáng mẹ nói gì đó về việc không ở nhà và chốt lại câu chuyện, thứ duy nhất nó nhớ được là ngày hôm nay, có một mình nó ở nhà.
Nếu là ngày này vài năm về trước thì nó sẽ hét ầm lên sung sướng vì giành được thế giới riêng lí tưởng trong vòng nửa ngày luôn là thứ nó ao ước từng giờ. Ờ. Cơ mà đến hiện tại, trong cái lúc như thế này thì nó lại hoang mang tột độ, chột dạ nhủ thầm: “Bỏ mẹ. Ở nhà một mình cả ngày. Mình có trót hẹn ai cái gì ở đâu không nhờ?”. Nghĩ đoạn rồi nó chạy sang mở cửa sổ. “Hự. Nắng mới ghê” – Nó cười khẩy cho cái dự báo thời tiết tối qua rồi lại tiếp tục cái băn khoăn lúc trước.
Tặc lưỡi và vỗ bàn đánh đét, nó nhớ ra là có cái hẹn – lí do để nó không tắt chuông báo thức tối hôm trước và rơi vào cảnh dậy sớm như thế. Ừ. Đến lúc này thì tỉnh rồi. Lại lên xe làm một vòng vậy.

– Morning Sunday – Favorite breakfast with some cupcakes –
Ngoại trừ những ngày râm mát có gió hiu hiu thì Hà Nội vẫn đẹp và dễ chịu nhất khi ngắm nhìn từ xe buýt. Và riêng ngày hôm nay thì nó được tận hưởng cả hai cái thi thú đó. Đứng đợi xe ở một bến mới, tán cổ thụ đủ khéo kéo cho nó một khoảng nắng nhẹ. 8h sáng, chả có lí gì mà nó lại phải mở ô vào cái giờ đẹp như thế – khung giờ ít ỏi mà nắng còn đủ nhẹ nhàng để vờn trên má nó. Hít một hơi nắng thật sâu và nó cảm nhận được ngay hương gió về bên làn tóc. Mùi tóc mới gội phảng phất quanh nó làm không gian thêm phần trong lành khi dòng xe cuối tuần không quá tất bật như mọi ngày. Nó nhắm mắt, khẽ vươn mình nghịch ngợm thứ nắng gió dịu dịu đó. Một bản nhạc nhẹ nhàng. Nó linh cảm cho một ngày cuối tuần đầy hương sắc.
Rút vội tờ 5k và nhảy lên xe sau khi giật mình cười thầm vì anh phụ xe hôm nay bảnh hơn mọi ngày. Một phần cũng là vì vừa leo lên thì được nghe anh ý bảo: “Cháu ơi đứng lùi về sau này này”. Ô hay. Ra là hôm nay trông nó trẻ con đến vậy cơ đấy. Hay tại vì cái xắc đỏ bé xíu như đồ chơi và cái tai nghe màu hồng nhỉ? Chứ nếu nhớ không nhầm thì nó đã không còn là học sinh từ lâu lắm rồi mà. Ừ. Thôi được cái ngày nắng đẹp và được người ta cho trẻ lại, anh phụ xe đẹp trai hơn cũng phải.
Nếu bỏ qua cái sự bất mãn của nó vì cả lượt đi và lượt về ngày hôm nay nó đều gặp 2 thanh-niên-nghiêm-túc ngồi khư khư giữ ghế trên xe mặc cho các cụ đứng bám víu vào cái cột đèn SOS thì mấy chuyến xe hôm nay rất thi thú. Cái giọng Sài Gòn dễ thương của anh bạn thư sinh đứng sau lo lắng hỏi đường xuống bệnh viện – chắc sợ lạc. Sau một hồi nói đi nói lại thì nó cũng chán dần, muốn quay trở lại với thế giới riêng của nó và đẩy anh bạn cho anh phụ xe bảnh bao giải quyết nốt. Nghĩ lúc sau cũng lo lo, đến bến đó quay lại anh chàng đã xuống được đến nơi an toàn.
Chuyến xe vãn dần và cuối cùng nó cũng tìm được chỗ để chui rúc, đón nắng, ngắm phố. Nắng luồn qua cửa kính xe buýt nhẹ dịu hơn. Nó nhìn ra và thở phào vì đã quyết định để xe máy ở nhà. Hà Nội ngày sau bão lúc đó nắng như đổ lửa, còn nó thì đang được chễm trệ ngồi trong một cái phòng điều hòa di động, phởn phơ theo nhạc và thi thú theo cách của riêng nó. Cái kiểu cười mãn nguyện tít mắt như trẻ con. Hình như nó cũng hát vài câu vu vơ nào đó. Cũng may là không bị đuổi xuống xe sớm. Nó nghĩ mông lung về nhiều chuyện. Thi thoảng lại nheo mắt chào vài con phố già quen thuộc. Hà nội ngày nắng… làm cho nó cũng xôn xao theo cái hơi hè khô khô, xốn xang kì lạ. Chả biết là nó nhớ gì, tiếc gì hay đã nghĩ những gì lúc đó. Nó nửa vui nửa buồn… nửa hồi hộp, man mác theo từng dòng nhạc. Cười hiền. Thích thú.

– Chỗ ngồi ưa thích mỗi lần vi vu –
Rảo bước trên con đường đã có thể gọi là quen thuộc. Một cuộc điện thoại rào trước, dọa dẫm nhưng cuối cùng thì nó vẫn phải đánh vật với cục thịt 80 cân và kết thúc buổi sáng bằng chuỗi lời đường mật để xoa dịu cái dạ dày. Nghĩ cũng ấm ức.
Được đền bù bằng bữa trưa sang chảnh, nó sốc toàn tập khi được tận mắt chiêm ngưỡng đĩa mỳ sốt bò kem nấm dễ hai đứa ăn cũng không hết. Trông thôi đã đầy hết cả người dù nó vốn là tín đồ trung thành của thứ sốt này. Kiểu gì cũng không trụ nổi quá nửa đĩa dù cho có người đẹp để ngắm, chuyện hay để nghe – nó chắc mẩm và cũng không quên gọi hộp mang về. Cái cảm giác thèm mà không cố ăn thêm được làm nó không biết nên vui hay nên buồn. Chắc là nên buồn… Ừ. Buồn cười.
Ăn uống mệt lử. Mệt vì ăn. Nó thích thú với cái suy nghĩ đấy cho đến tận lúc được lăn ra cái salon êm ái. Chui rúc gọn lỏn vào cái gối ôm thơm mùi X-Men và ngủ thiếp đi làm cho buổi trưa của nó thảnh thơi, êm ru như gã Lệnh Hồ Xung nằm nghe đàn ở cái nhà tranh trong rừng trúc. Thi thoảng ngứa răng, nó lại quen miệng gặm gặm nhai nhai không khí… nghe nhột nhột. Giấc mơ nhẹ thoảng qua. Nó chìm vào cơn say lơ mơ trong thoáng hương hè dịu nhẹ…

– Just feeling like this –
HN4813
23:46
Jessy
