P/s: Tôi viết bài này về nỗi đau đáng sợ của những mối “tình” đầu… Còn nếu bạn muốn hiểu theo một dạng đau khác thì tôi không khuyến khích nhưng cũng không ngăn cản…
“Tình” đầu. Phải. Dù là mối tình đơn phương hay từ hai phía thì cũng sẽ ám ảnh rất lâu cùng với nỗi đau tưởng chừng như vô hạn. Có quá nhiều câu chuyện minh chứng cho sự thất bại của “tình” đầu sau biết bao nỗ lực phản biện vô vọng dần theo trải nghiệm. Vô tình, nó làm cho người ta rơi vào tâm lý hoang mang, sợ hãi khi chuẩn bị bước vào cái gọi là “tình” đầu.
Nhưng có thật sự nỗi đau “tình” đầu đáng sợ như bạn nghĩ?

Everygirl dreams to be treated well in the first love.
They even do not know that they have to sacrify for it, and in case they know, they would run away instead of facing
Tôi có một cô bạn đồng lứa. Nếu nói về việc độc thân – hay gọi tắt là ế – thì hẳn không ai có thể địch nổi kinh nghiệm của cô nàng này. Có hàng tỉ lý do cô bạn tôi có thể đưa ra để giữ mối quan hệ dừng lại ở trạng thái tán tỉnh, đong đưa thay vì việc dấn thân vào một cuộc tình thật sự để cho đi và nhận lại theo đúng nghĩa của việc cân bằng hormone. Không rõ là do ngôn tình hay sở thích, nhưng thực sự cách đây vài ngày, tôi vẫn không thể lý giải nổi cái niềm tin mãnh liệt của cô bạn mình về việc yêu là cưới hay “tình” đầu sẽ phải dẫn đến hôn nhân trong khi vốn bản thân cô nàng cũng trăng hoa chẳng kém phái mày râu.
Cách đây chắc cũng ngoài 60 giờ, tôi gặp lại cô nàng tình cờ và nghe nàng ríu rít kể về “tình” đầu trong sự háo hức đến ngạc nhiên. Cô bạn tôi lải nhải khá lâu về những kỉ niệm chính thức của nàng và một anh chàng không biết là may mắn hay xấu số nào đó, vì với tôi, việc trở thành “tình” đầu của ai đó vẫn là cái làm tôi ái ngại. Và có lẽ thứ hay ho nhất mà cô nàng đắc chí khoe với tôi là cái nỗi đau “tình” đầu nó không đau như được “dạy”. Nó giống như chuyện cãi vã… cũng có nóng nảy, có vội vàng, có vô ý làm tổn thương nhau, có chút lo sợ, có chút nhói lòng,… nhưng rồi vị ngọt của tình yêu chân thành lại xoa dịu tất cả… hay ít ra vì cô bạn tôi đang yêu nên việc trải qua nỗi đau như thế hình như cũng mang lại một chút gì đó ngọt ngào. Một thứ lạ lùng nữa khiến bạn tôi khoái trá hơn là cuối cùng nàng cũng đã biết ghen là gì.

Finally, after some strange feelings, you could be peaceful like this
Để cho cô bạn xả hết ra những hứng thú của lần “yêu” đầu, tôi lân la hỏi ngược về cảm xúc và tâm trạng cô nàng trong suốt hơn 20 năm quyết tâm đi tìm một chàng bạch mã với chiếc xe hoa tráng lệ. Ngoài việc sợ cái thứ đau đớn trong tưởng tượng kia thì có lẽ cái làm tôi giật mình là mối tình đó dường như đã có một cái kết định trước và người ở cuối con đường không phải là bạn tôi. Cô nàng thở dài sau khi chấp nhận cái chân lý tôi vẫn thường làm nhảm: 99% “tình” đầu đều thất bại và tệ hại theo cách riêng của nó mà cô bạn tôi thì không thể đủ “khéo” đến độ nhích được vào 1% còn lại.
Mắt cô nàng đỏ hoe nhưng miệng thì không thể ngừng cười cho những thứ ngọt ngào trong suốt những tuần vừa rồi. Chút bối rối khi có một vòng tay lướt nhẹ qua eo. Chút xốn xang khi hơi thở lướt qua vành tai vài lời thì thầm. Chút thổn thức khi có thứ gì đó mềm mềm lả lướt trên da… môi. Sự thăng hoa khi hai tâm hồn quyện hòa làm một. Cái ôm siết sau cơn đau đầy thi vị kể trên mà dường như khi yêu nhau người ta luôn vô tình muốn tạo ra để lấy cớ được níu tay nhau trở lại cho cảm xúc bùng lên thêm phần mãnh liệt… Tất cả những thứ đó sẽ là những gì bạn tôi mãi mãi không thể nào quên được về “tình” đầu – cái mà tôi luôn cố gắng diễn tả trong suốt thời gian quen nhau và luôn phải dừng lại ở một câu: “Thôi. Cứ “yêu” đi rồi mày sẽ hiểu.”

Just take a step in love and you will see
Bạn thấy đấy. “Tình” đầu không hề đau đớn như bạn nghĩ. Và nếu một cô gái ngoài độ tuổi 20 chưa một lần “yêu” và từng rất cố chấp cho lí lẽ của mình còn có thể thốt lên câu nói đó khi chấp nhận dấn thân vào một cuộc “tình” biết trước hồi kết thì không có lí gì bạn lại lo sợ khi có thể tự cầm bút viết hồi kết cho câu chuyện “tình” đầu của bạn.
“Thế vẫn còn muốn yêu nữa chứ?” – Tôi hỏi vu vơ một câu trước khi tạm biệt. Cô bạn tôi chỉ cười và nói: “Đi hết con đường này chắc chắn sẽ rẽ sang một con đường khác đẹp hơn”.
Và có lẽ tôi sẽ chờ một buổi cafe bất ngờ nào đó để được nghe bạn tôi lải nhải về việc cô nàng đã đi qua những đoạn đường nào và ngày càng trân trọng từng bước chân mình có như thế nào.
HN11813
01:51
Jessy
