Hà Nội – Nơi miền nhớ gợi thương và đứa con xa xứ

Tròn 20 ngày và Hà Nội sang thu. Cái cảm giác bồi hồi về miền đất gió mưa bất chợt dội về làm xôn xao tiềm thức. Mùa Hà Nội õng ẹo nhất… mùa Hà Nội đẹp nhất… mùa Hà Nội đợi mong nhất… lại là lúc đứa con yêu được cưu mang tung cánh bay đi để lại sau lưng những trang dài kỉ niềm…

Nhớ là thu năm nào cũng viết tặng Hà Nội một cái gì đó. Mà thật ra cũng chẳng phải chớm thu. Chỉ là cái se se nhất thời phút giao mùa làm lòng người ấm lại hoặc bất giác cô đơn. Hẳn là cái thời khắc kì diệu cho con người tìm về bản ngã… cho đôi lứa xích lại… kề vai…

Năm nay nghe thu chỉ thuần trong tin báo. Ngẩng mặt nhìn xứ trời xa tự hỏi Hà Nội năm nay thu có giống đây không? Khẽ với tay vương chút nắng chút gió rồi ngao ngán buông lơi tiếng thở dài thao thức. Ừ. Hà Nội. Thu khác lắm. Dù là vị nồng mùi hoa sữa, cái hanh hao rạo rạc làm thành phố vốn xô bồ rơi vào khoảng lặng nao nao hay tự lòng người tìm chốn bình yên chốc lát, thì người bạn già vẫn ngấm nhuần một nét đẹp cổ xưa mê đắm nhất trong cái khoảnh khắc này.

Sinh ra và lớn lên trong lòng Hà Nội… chỉ biết gục đầu vào đó khóc mỗi lúc cô đơn siết chặt… hét lên với nó mỗi lúc cảm xúc trào dâng… nhắng nhít với nó mỗi khi hạnh phúc nhỏ nhoi quẩn quanh chợt chớm… Người bạn già cười hiền và có lẽ cũng lắc đầu xuề xòa cho đứa trẻ con không bao giờ lớn… Nhớ… Rất nhiều…

Người ta nói cái đất tứ xứ này âu cũng chỉ là điểm dừng… là chốn vãng lai cho kẻ đi người ở… thương mến gì nơi kẻ Bắc người Nam đằng xuôi đằng ngược… Thời cũng chẳng sai vì Hà thành vốn vậy. Cái mảnh đất ngàn năm vốn e lệ ẩn mình. Kẻ vãng lai vô tình tìm lướt qua góc khuất mộng mơ rồi cũng chẳng thêm lần tìm nổi lại. Có chăng được vài bức hình nhòa cảnh trắng đen.

Hà Nội chỉ đẹp đẽ khoe mình trong mắt những người con trót nặng tình miền đất vội…

Trời Hà Nội trong xanh

Một sớm thu mát lành

Tình Hà Nội mong manh

Chiếc áo thu mỏng manh

Mùa Hà nội óng ánh

Lóng lánh muôn sắc màu

Người Hà Nội yêu mau

Dẫu biết đâu ngày sau

Ngày đầu thu 2012

Jessy

Dành tặng Hà Nội vào thu khi nỗi nhớ trở nên thường nhật… một bóng hình…

P6913

09:51

Jessy

 

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment