Mơ đầu mùa (P1)

Dành tặng hoàng tử của tôi.

Dành tặng miền kí ức tôi không thể nào quên.

17/01/2014

Jessy Tran

 

“After long, long time, when I’m  a sick-old-man, crazy will be the definition of you in me.”

13/01/2014

Prince Charming

Tôi đi làm về như mọi ngày sau một chặng đường dài mệt mỏi. Cũng đã hơn một năm kể từ ngày tôi đặt chân lên mảnh đất thanh bình này. Cuộc sống lặng lẽ nơi đây dần đưa tôi quen với nhịp trôi của nó… và âu cả quãng đường này cũng vậy. Cánh đồng tôi băng qua hàng ngày luôn mang lại cho tôi nhiều suy nghĩ thật chậm thật chậm về mọi thứ.

Thả lưng nhẹ nhàng trên chiếc ghế bành ưa thích, tôi đưa mắt qua từng tấm biển cửa hàng chạy dọc con phố dài dưới cửa sổ. Khu phố đông hơn mọi ngày. Có lẽ kỳ nghỉ hè đã hết, tôi tự nhủ. Đối với một người đã đi làm như tôi thì việc nhìn đám học sinh sinh viên quay trở lại trường học là thú vui giúp tôi thấy mình trẻ lại phần nào.

Góc phố lanh lảnh vài âm điệu quen thuộc khiến tôi bất giác giật mình. Thật hiếm hoi nghe được tiếng mẹ đẻ ở nơi cách xa quê nhà gần nửa vòng trái đất. Sự hiếu kỳ của người con xa quê lâu ngày không được nghe thứ tiếng thân thuộc kéo tôi về phía em… cô bé kỳ lạ với chiếc mũ berret màu đỏ, gương mặt bầu cùng điệu bộ chun mũi, mắt nheo lệch và đôi môi luôn khẽ cong nhẹ như hờn dỗi. Em và vài cô bé nữa đang nói gì đó về chuyến bay, về khu chợ cũ kĩ và những con phố vắng tanh một cách đầy hiếu kì. Tôi đoán em mới chuyển đến vài ngày và mong là cái sự háo hức đó trong em không sớm lụi tàn như tâm hồn già cỗi của tôi một năm về trước. Với tôi, thành phố này chỉ cần miêu tả gỏn gọn trong 2 từ: ảm đạm và bình lặng.

– Alo. Bạn nghe. – Tôi kẹp điện thoại vào vai và trả lời cậu bạn tầng dưới. Đó có lẽ là thứ hiếm hoi tôi ưa được ở mảnh đất này khi cước điện thoại trọn gói không giới hạn thời gian gọi điện, số lượng tin nhắn và thậm chí cả dung lượng truy cập mạng.

– Ừ. Tối nay xuống bạn ăn liên hoan mừng mấy đứa mới đến nhé.

– Ok bạn. Tối tớ sang.

Tiếng dập máy chậm rãi lẫn tiếng băm chặt cười nói có lẽ vang từ trong bếp. Hẳn là hội đang chuẩn bị một bữa tiệc khá to, đồng nghĩa với việc năm nay số sinh viên mới đến chỗ chúng tôi không nhỏ. Tôi đưa mắt xuống đường tìm em. Con phố lại vắng lặng như mọi ngày, còn em và đám bạn có lẽ đã lạc vào siêu thị gần đó thăm thú. Bất giác tôi tự nhủ: có khi nào tối nay tôi gặp lại em?

♥♥♥

Tôi vuốt vội ít keo trong tiếng giục giã của chuông điện thoại. Cậu bạn chăm chỉ cầu toàn của tôi lúc nào cũng vậy, luôn muốn mọi thứ tươm tất, nhất là khi năm nay sinh viên mới không chỉ đông mà còn nhiều con gái, đề tài luôn khiến đám nghiên cứu sinh kỹ thuật chúng tôi đàm đạo, tranh luận và chia sẻ kinh nghiệm không ngớt lời dù không phải gã trai nào cũng may mắn như tôi.

Phải nói là chưa bao giờ tôi thấy nhà bạn tôi đông đến thế. Bếp chật cứng người, còn tôi thì phải lớ ngớ lách mãi mới leo lên được căn gác xép để hàn huyên với mấy ông bạn đồng lứa. Câu chuyện của đám thanh niên xa nhà luôn đầy ắp những đề tài mang tên con gái, và với một kẻ ngoại đạo như tôi thì đề tài đó chỉ được phép dùng để tham khảo, dù tôi vẫn luôn là tư vấn viên bất đắc dĩ cho hội độc thân vui vẻ ở đây.

Lướt mắt dọc căn phòng không thấy ông bạn đâu, tôi rút máy, tính gọi điện cho chủ thớt thì nhận được tin nhắn gọi tôi lên lầu dọn phòng đón sinh viên mới. Tôi ngẩn người một lúc rồi chợt nhớ ra mấy hôm trước có nhận lời cho mấy đứa mới sang ở nhờ trước khi nhận kí túc xá. Cả tuần bận rộn, mệt mỏi làm tôi quên bẵng đi câu chuyện và cũng chưa tìm hiểu xem mấy nhỏ mới đến như thế nào. Tôi chạy lên, hất tay từ trán chào như một thói quen: “Xin chào gia đình!”… và sững lại khi nhận ra em.

Cậu bạn đập vai cho tôi tỉnh lại. Tôi không nghe rõ đã bị trêu những gì hay tụi nhỏ đã đùa tôi những gì, chỉ biết điều băn khoăn cách đây vài tiếng của tôi vừa thành hiện thực mà đến chính tôi cũng không tin vào mắt mình. Chúng tôi thu xếp đồ đạc cho tụi nhỏ khá nhanh vì vốn tôi cũng không phải một gã bừa bãi. Phòng hơi chật nhưng có vẻ gây hứng thú khá nhiều cho mấy đứa. Em dạo quanh phòng một lượt, đưa mắt từng góc một như đang muốn khám phá điều gì đó. Đôi mắt to buồn lúc nào cũng như ngấn lệ khiến tôi không thể rời mắt khỏi em. Đôi lúc em khẽ cười… có lẽ là vu vơ. Dường như em sinh ra không thuộc về mặt đất.

♥♥♥

(còn tiếp)

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

One thought on “Mơ đầu mùa (P1)”

Leave a comment