– Anh ơi tối bọn em qua nhà nhé. Phòng chưa có mạng. Huhu… – Tin nhắn qua mạng của hai đứa nhỏ làm tôi giật mình tỉnh giấc. Việc chuyển một lúc ba căn nhà hẳn không phải công việc nhẹ nhàng gì và gần như đã cuốn đi hết sức lực của hai gã tôi.
– Ừ. Ok em. – Tôi nhắn qua loa cái tin lúc ngái ngủ, lồm cồm bò dậy trong trạng thái mỏi nhừ, lỏng lẻo, mơ màng tự nhắc mình phải tỉnh dậy cho một việc quan trọng gì đó. “Rồi! Tỉnh nào!” – Tôi vẫn thường tự lầm bầm với mình như vậy, lắc đầu vài cái rồi mở mắt… và tôi tỉnh.
Quơ đại vài thứ cho là cần thiết trong lúc đó, tôi lõng thõng đi xuống nhà đánh thức ông bạn để báo tin mà có lẽ ngay bây giờ sẽ không phải là tin vui vẻ gì với gã trong trạng thái vật vờ người như đi mượn này. Gã bạn tôi ú ớ gì đó sau khi có vẻ như đã nghe được câu chuyện và bước xuống giường như một kẻ mộng du để chuẩn bị bữa tối cho những vị khách bất đắc dĩ.
Dự định bỏ bữa tối và ngủ xuyên đến trưa bất thành nhưng dường lại làm tôi vui lên thật lạ. Phải. Khu ký túc chưa có mạng đồng nghĩa với việc tụi nhỏ sẽ ở với chúng tôi thêm vài ngày cho đến khi được trang bị đầy đủ. Còn tôi… Đúng. Tôi sẽ được quanh quẩn bên em mấy hôm nữa. Thật háo hức.
Đêm trước khi em về dài hơn tôi tưởng. Hơi men kéo bốn người chúng tôi lại gần nhau hơn với những câu chuyện về tình yêu và các mối quan hệ phức tạp khác. Không hiểu vì lý do gì mà một gã kín tiếng như tôi lại nhận lời chơi trò Thật và Thách tối hôm đó một cách dễ dàng đến vậy. Chúng tôi sát lại với nhau hơn cả tâm hồn và suy nghĩ. Nhìn hai đứa nhỏ chống cằm chăm chú nghe những câu chuyện tình trường đầy sóng gió và mấy lời khuyên có vẻ già đời của hai gã tôi mà cảm giác mình trưởng thành hơn hẳn. Lũ nhỏ tíu tít hỏi rất nhiều về những kinh nghiệm, cách chúng tôi suy nghĩ khi tiếp cận thế giới khó hiểu của con gái rồi gật đầu lia lịa khi bị đọc trúng tâm can. Bất giác tôi tự nhủ giá như có em ở đây. Liệu em sẽ hào hứng với những câu chuyện đó hay chỉ ngẩn ngơ vẽ ra thế giới của riêng mình để đắm chìm trong tiếng nhạc? Liệu đôi mắt đó sẽ long lanh như ngày đầu nhìn thấy cây đàn trên tay tôi hay sẽ chỉ là một nụ cười nhẹ nhàng phảng phất chút buồn cho quá khứ bí ẩn nơi em? Thật tiếc khi không có em ở đây trong khi sự tò mò trong tôi lại vô tình trỗi dậy hứa hẹn một đêm thao thức.
♥♥♥
Thất thểu về nhà sau một ngày dài. Hệ quả của đêm hôm trước đeo đẳng tôi đến tận chiều muộn. Tôi ám ảnh trong đầu quyết tâm ôm chặt cái giường, không màng đến bữa tối và sẽ ăn bù vào sáng hôm sau với gấp đôi lượng bánh mỳ thường ngày cho đến khi về đến nhà. Tiếng tụi nhỏ tíu tít làm tôi chợt nhớ ra hôm nay là ngày em về. Gượng nốt chút sức lực cuối cùng, tôi lê được tấm thân bê bết lên đến phòng chỉ để cười một cái. Phải. Từ ngày em đến, niềm vui của tôi cũng nhỏ dần như vậy.
– Anh! – Tiếng gọi lanh lảnh làm tôi chột dạ. Em hình như vui hơn mọi ngày dù sắc mặt có vẻ còn khá mệt sau chuyến đi hơn một ngàn cây số. – Cái vali mấy hôm nữa em trả nhé. Chắc còn phải mượn để kéo đồ về kí túc nữa. Em mua nhiều quá. Xách đến nặng.
Câu nói kết thúc bằng điệu cười ngượng của em làm tôi đứng hình cũng vài giây. Không biết là do cái vali khiến em trở nên như vậy hay do có gì đó làm em vui suốt chuyến đi nhưng tôi thích em như lúc này. Nó hợp với độ tuổi của em hơn những nét trầm khuất thường ngày.
– Anh! – Em gọi giật tôi lại.
– Ừ… Ừ. Bao giờ dùng xong thì mang sang đây. – Tôi lớ ngớ trả lời, cười thầm cho sự ngẩn ngơ của mình – Mà em mua gì nhiều vậy?
– Đây ạ. – Em vừa nói vừa hí hửng mở vali, bung ra cơ man đồ dùng từ đồ bếp đến đồ dùng học. – Trên đó có hội chợ đồ cũ hay lắm. Toàn đồ cổ thôi, đẹp cực. Em lấy về ba đứa dùng dần luôn.
– Thế là khuân được cả cái bếp về rồi còn gì nhỉ?
– Dạ. – Em trả lời rồi tiếp tục điệu cười lúc nãy.
– Thôi mấy đứa dọn dẹp rồi xuống ăn cơm nhé. Anh xuống nhà trước. – Tôi đưa tay gãi đầu rồi tiện thể với kiểu chào quen thuộc, kiếm cớ chuồn xuống để tránh có thêm vài giây ngớ ngẩn.
(còn tiếp)

One thought on “Mơ đầu mùa (P7)”