Mưa… Nắng… & Gió… [P3]

Thả hồn dưới cái nắng nhẹ của buổi sớm mai, nó thích thú hít hà hơi sương ngày mới quyện chút thanh thanh vị gió mơn man. Nó nhẹ nhàng hơn cho chuỗi ngày dài u ám vừa vụt mất. Con nắng sớm đủ dịu dàng để khỏa lấp khoảng trống bấy lâu, để làm lành con tim nó.

Dải nắng chạy dọc dài triền đê đưa bước chân nó đi thật chậm kéo quanh một vòng thành phố. Nó lặng lẽ với nhịp lang thang vô định quãng ngày tàn, lững thững bước theo ánh hừng đông mới chớm, cảm nhận lại chốn thành thị xô bồ bằng lăng kính của riêng nó. Nó như tỉnh mộng sau cả quảng thời gian dài đắm chìm trong những câu chuyện lãng mạn, mộng mơ của Mưa, Nắng và Gió. Hừng Đông… vẽ lại cho nó những nét nguyên sơ nhất của thứ gọi là yêu thương.

Cuối đoạn bờ đê dẫn nó đến một cầu cảng nhỏ. Mệt nhoài. Nó vốn quen được nắng ôm vào lòng kéo tuột đi, được mưa cuốn nhẹ cùng dòng chảy, được gió nâng bước chân đến những chốn trời xa.

Đưa mắt ra xa phía chân ngọn hải đăng bé xíu, dường như sóng đang dồn về đầy mời gọi. Cái háo hức phiêu lưu thưở nào trào về trong nó. Và nó, cũng như bao lần, nó bước đi, không kịp một lần quay lại chào hừng đông của nó. Con sóng mang nó đi xa… rất xa… đưa nó qua những nơi vốn nó chỉ coi là trong mộng – những giấc mơ tưởng như không bao giờ nó có thể vươn đến. Nó chìm sâu trong thứ hạnh phúc ngọt lành của một miền cổ tích.

Ngấm đượm cái nắng, cái gió và hơi ẩm ngoài khơi, ánh chiều tà làm nó sực nhớ ra đã bỏ quên ánh hừng đông quá lâu. Con sóng dịu dàng trả lại nó về nơi chốn cũ, cất giữ khoảng trời bí mật nơi miền cổ tích xa xôi.

Đặt chân lại lên đầu cầu cảng, nó muốn ước cái gì đó đủ đẹp, đủ lớn để bù đắp cho những hờ hững khi nó chạy theo con sóng lạ. Và… Nó ước… Cầu vồng… Phải. Cầu vồng bên ánh hừng đông. Sẽ thật đẹp cho ước nguyện nhỏ nhỏi của nó.

Lời ước vừa dứt cũng là lúc cơn mưa xối xả ùa về che lịm đi hừng đông của nó. Nó quên mất rằng nó từng sợ mưa thế nào, từng ghét cái lạnh của mưa thế nào. Và nó… cũng quên mất rằng… cầu vồng chỉ đến… sau những cơn mưa.

Nó bất giác lùi lại. Nó chạy trốn. Nó không đủ can đảm để vượt qua cơn mưa giông ấy để bắt lại chút le lói của cùng của cái nắng mai. Nó thu mình, tựa đầu vào song cửa chờ mưa tan… chờ nắng rạng. Chợt thoáng thôi… nó ước… nắng về…

Cơn mưa tan để lại cho nó dải cầu vồng tuyệt đẹp. Ngày mới với nó đơn giản vậy là hạnh phúc. Nắng về với nó nhẹ nhàng từng hơi thở. Gió thoảng mơn man vị ngọt dịu trong lành. Nó khẽ mở cửa, bước ra hòa mình vào khoảng không tiếp tục đi tìm miền cổ tích của riêng nó…

(to be continued…)

Mưa… Nắng… & Gió… [P2]

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment