Người nào đó! Anh đừng vội xuất hiện trước đời em!

Phải rồi! Anh cứ trốn đi đâu thật xa… thật xa vào! Vì đến chính em còn không biết sẽ phải đối mặt với anh như thế nào cho phải.

Hóa ra yêu thương là vậy. Là khi em đủ lớn (đối với em) để nhận ra có thể làm tổn thương người em quan tâm và tự biết nhắc mình dừng chân lại.

Những điểm chạm lửng lơ luôn là cái mà em ghét nhất nhưng lại luôn là quyết định em đưa ra nhiều nhất để giữ lại những gì đẹp đẽ trong nhau.

Ừ. Em biết em là đứa ngốc nhất thế gian khi không đủ ích kỷ để sống cho bản thân… để mạo hiểm… để thử một lần đau nữa… cho một con tim.

Vậy nên, anh đừng vội xuất hiện trước đời em. Anh cứ tự do lai vãng đi đâu đó đi. Sống cuộc sống của anh… thật vui vào… cho đến khi nào không vui được thêm nữa hắng tìm đường quay lại ngã rẽ về phía em. Vì em không đủ can đảm để đánh mất thêm một người nào nữa.

Còn trong lúc đó, em sẽ cố gắng để trả lại nguyên vẹn cho anh một con bé luôn vui vẻ nói nói cười cười, trêu chọc mọi người, nghịch ngợm đủ trò trẻ con, hát long rong, ôm đàn ngâm nga và hay phát cuồng vì những trò lãng mạn.

Nhớ đấy! Đừng vội đến bên em lúc em chưa sẵn sàng. Em sợ rồi anh sẽ lại biến mất như bao người khác. Vì mấy ai chịu đựng được em những lúc như thế này. Em vốn đã là đứa chẳng thể dễ dàng nín khóc.

Thôi em mệt rồi… Nói với anh vậy thôi. Chắc hết ốm sẽ vào hoàn thiện lại câu chuyện này vì rõ là em còn quá nhiều thứ để bắt anh hứa… để em không lạc mất anh lần nữa…

Chúc anh ngủ ngon, người nào đó!

HN011014

00:36

Jessy

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment