Lời cầu hôn bất ngờ làm nó phởn phơ suốt cả cuối tuần ở nhà anh Hai. Nó không ngừng thao thao bất tuyệt về người đó và cái tương lai trải dài trong năm năm đầy hứa hẹn. Thật khó cho nó để kiềm chế được cái cảm xúc ấy, dù đôi lúc, nó vẫn thoáng hoài nghi vì vốn ba tháng là quá ngắn cho một thứ hạnh phúc xa xỉ như thế. Nghĩ vậy nhưng rồi nó vẫn dành trọn cả cuối tuần để làm nhảm cho cả nhà nghe về câu chuyện tình yêu đời thường đầy bất ngờ trong hai tháng của nó. Vốn coi hạnh phúc luôn là thứ không bao giờ dành cho mình, nên với nó, những niềm vui lớn lao thế này là thứ nằm ngoài tầm tưởng tượng. Nó vui. Phải. Nó rất vui.
Câu chuyện của nó kéo dài lươn khươn quá nửa đêm khi mấy anh em đều đã ngà ngà bia – nhạc. Bất giác, nó thấy anh. Nó nhận ra dường như anh ít nói hơn mọi ngày. Việc duy nhất cả tối anh làm có lẽ là chăm chăm nhìn nó, thi thoảng cười hiền, thi thoảng có nét gì đó âu lo. Nó khẽ nhíu mày rồi lại giật mình bởi tiếng tin nhắn đến và quay lại với thế giới riêng của nó. Màn đêm lặng đi trong cái hạnh phúc xôn xao nó tự vẽ ra cho riêng mình thật ấm.
Nguyên mọt tuần nó dường như không lúc nào khép được miệng cười. Với một đứa cung Khí như nó thì khó có thể tránh khỏi việc chia sẻ hạnh phúc cho toàn thiên hạ. Chẳng mấy chốc, tập thể bạn thân, bạn cùng lớp láo nháo về tin nó đã-đính-hôn cùng bản khế ước chụp màn hình mà đến giờ nghĩ lại nó vẫn thật quá ngây ngô.
Chỉ duy có điều nó không thể hiểu được là hình như anh cứ xa nó hơn, từng ngày một.
♥
♥ ♥
Kỳ nghỉ lễ đầu tiên. Ở cái thành phố mà cứ dăm bữa nửa tháng người ta lại đình công theo kế hoạch còn nó thì lại quá lười để đi bộ đến trường thì việc thi thoảng được nghỉ vài ngày vì lí-do-chính-đáng không có gì là lạ. Kỳ nghỉ lễ này âu cũng vậy. Cũng chỉ vỏn vẹn có 4 ngày trong đó có thứ 7 và Chủ Nhật. Cũng không khá khẩm hơn là mấy. Ấy vậy mà cảm tưởng như người người nhà nhà cứ tíu tít đặt vé, đặt phòng, chuẩn bị lịch trình đi chơi rất ư là chu đáo. Nếu chỉ một hai người hỏi đùa, có lẽ nó cũng sẽ lươn khươn nằm dài cả kỳ nghỉ để rúc trong chăn lúc tiết trời lạnh căm như này. Nhưng rồi đến người thứ n nhảy vào hỏi han nghỉ lễ có đi đâu không, thì nó không khỏi tránh được trò tiện tay bấm chuột lung tung xem vài lộ trình thú vị. Ra là cái xứ này cũng không tệ đến nỗi thiếu chỗ đi, và chỉ trong nháy mắt, nó đã lên xong lịch trình 4 ngày cho 2 thành phố.
Kết thúc buổi học cuối cùng trước kỳ nghỉ, nó băt vội tuyến xe hiếm hoi đưa nó ra khu siêu thị lớn nhất thành phố. Quyết định chớp nhoáng khiến nó trở tay chuẩn bị không kịp. Mọi thứ đều rất vội, rất nhanh, gấp gáp đến nối nó chẳng kịp ghé qua chào anh một câu. Tất tưởi thu dọn chuẩn bị kéo va li ra khỏi nhà – thật may là nó đã quyết định chuyển đồ sang từ tối hôm trước vì quãng đường từ nhà anh Hai ra ga gần hơn rất nhiều việc nó bắt mấy chuyến xe buýt ít ỏi trong dịp nghỉ lễ từ ký túc xá. Bỗng…
– Ô! Bạn vẫn chưa đi hả? – Anh vừa hỏi vừa len vào phòng
– Em chưa. Em chạy ra ga giờ đây. Nửa tiếng nữa tàu chạy rồi.
– Thế nhanh kẻo lỡ. Cần anh giúp gì không?
– Dạ không. Em đi đây. Tuần sau gặp.
Nói rồi nó chạy vụt đi, chẳng kịp để ý sau lưng ánh mắt kéo dài đến khi nó đi khuất.
Đặt chân lên tàu vừa khít giờ, nó xoay sở mấy câu bản ngữ nhờ chuyển đồ lên rồi len vào tìm ghế ngồi. Vậy là kết thúc hơn hai tháng học đầu tiên, được tận hưởng kỳ nghỉ lễ đầu tiên, vi vu một mình lần đầu tiên. Một chút háo hức, một chút man mác, cũng môt phần là vì cái lâng lâng chưa dứt từ màn cầu hôn của nó. Mọi thứ với nó tưởng chừng như hoàn hảo. Ẩn mình trong không gian đầy lãng mạn xứ trời Âu. Cách đó mười hai ngàn cây số có một con tim đang đợi nó, một tình yêu chỉ dành cho nó, hay ít ra, trong lúc đó là như vậy.
♥
♥ ♥
(còn tiếp)

One thought on “Mơ đầu mùa (P19)”