Cuộn tròn trong chăn dưới 3 tầng giấc mơ kỳ lạ, cái se lạnh đầu thu và cái mũi ẩm ướt bé tí đỏ hỏn khẽ lay nó trở mình run lên đôi chút.
“Hà Nội trở gió thật rồi ấy hả?” – nó vẫn lơ mơ tự hỏi. Ừ. Lạnh thật rồi kìa. Cái lạnh nó vẫn nghĩ phải sau hai tuần nữa mới đến đột nhiên ghé thăm nó sớm một cách kỳ lạ.

Hít hà – thói quen muôn thưở mỗi ngày gió lên – hơi lạnh chạm từng nhịp thở. Ngày đủ đẹp để dạo vòng vòng bên phố. Ngày đủ thảnh thơi để tự thưởng cho mình một góc thật cao của thành phố, nhâm nhi thứ trà thơm lừng nóng hổi cùng vài trang sách cũ kỹ về Hà Nội của một ngày xưa.

3 tháng. Không quá dài nhưng đủ cho lần bình ổn nhịp tim đầu tiên lâu nhất trong 24 mùa thu vừa qua. Ngừng rung động cho một con tim xa lạ đâu đó. Thứ tình yêu duy nhất quay về với bản thân và gia đình. Gánh nặng âu cũng đáng cho những tình cảm có lý và chưa bao giờ sai. Cảm nhận những tổn thương có vẻ “người lớn”. Hiểu phần nào chặng đường sau này với những điều bức bối hiển nhiên phải đối mặt, chịu đựng và học cách để không nổ tung với nó.

Gió về. Hà Nội cười hiền. Con phố nhỏ cùng gốc cây già lặng thinh cho vài miền nhớ chạy về bất chợt. Chút mưa phảng phất xoa dịu những bộn bề mùa vội. Miền đất nghìn năm luôn biết cách chiều lòng người con lơ đãng, khi nhớ khi quên một bóng hình. Chì duy có cái sự thèm được hòa mình vào lòng thành nội là chưa bao giờ dứt. Một khoảnh khắc nào đó thôi, được khẽ đặt bước chân đầu tiên cho chặng đường nhẹ thả chân vài dặm đường qua cách ngóc ngách cất giấu những niềm riêng Hà Nội. Thế thôi. Đủ cho khách vãng lai vương hồn phố. Đủ cho kẻ đang sầu cũng thoáng nét vui.

Mùa nào cho em
Lặng giữa trời thành nội
Nguệch ngoạc câu thơ tôi
Đưa em về khắp lối
Em cứ ruổi rong
Những bánh xe chẳng vội
Để tôi mãi tìm
Nhịp dừng bước chân côi
HN17515
7:54
-J-
HN13915
15:35
-J-
