Chưa một lần rung rinh thật sự, chưa một mảnh tình vắt vai, không phải em vô cảm với đời, mà chỉ là muốn tìm một tâm hồn đồng điệu…

“Trong suốt cuộc đời mình, nàng Thiên Bình cứ đi ra đi vào cánh cửa của tình yêu với những lý tưởng của riêng mình. Những mối quan hệ của nàng Thiên Bình đều có chu kỳ riêng. Sự lên bổng xuống trầm hoàn toàn dễ hiểu với cả nàng và người yêu. Nàng bị chi phối bởi nhu cầu kiếm tìm một tình yêu lý tưởng…”
– Những đường cong hoàng đạo –
Gập cuốn sách lại khi vừa đọc xong mấy dòng đầu tiên về tình yêu của Thiên Bình, nó bật cười, nheo mắt, khẽ quay ghế ngược về hướng nắng cho đỡ chói, đầu không ngừng tự bao biện: “Con gái cung nào chả thế. Chỉ là Thiên Bình kỹ tính hơn chút đỉnh thôi mà.”
Nghĩ rồi nó lật tiếp sang trang, vừa đọc vừa buồn cười không hiểu vì sao anh lại tặng nó cuốn này vào cái ngày nó vẫn tâm niệm là ngày của mẹ. “Em nào đâu đã phải là phụ nữ!” – nó đã khẽ hờn anh như thế khi nhận được quà vào sáng sớm, nhưng vẫn không quên một nụ hôn nhanh, nhẹ lên khóe môi anh trước khi anh đi làm.

Anh vẫn thường bảo nó khó hiểu. Nó cũng cảm nhận được những ngày buồn u ám ở anh mỗi lần nó đột nhiên bị giận và chỉ còn quan tâm anh một cách xã giao không cần lý do. Hình như chưa bao giờ nó tâm sự tử tế với anh về những gì nó nghĩ… nhưng lại luôn mong anh tự hiểu ra thế giới của nó cần những gì.
Phải. Nó là vậy… là một chuỗi những mâu thuẫn giữa cái lý trí vốn có và khát khao nội tâm sâu lắng. Nó không đủ dũng cảm để lạnh lùng, quyết đoán như những bạn Song Tử, Bảo Bình khác, nhưng cũng không bao giờ cho phép bản thân chạy theo cái đẹp, những điều bay bổng, những thứ lãng mạn nằm ngoài tầm kiểm soát. Phải chăng vì vậy, mà chưa bao giờ nó cảm thấy thỏa mãn với chính nó hay những người nó yêu thương?
Nó với anh… Ừ. Cũng chỉ là một chiều vô tình nó cần người an ủi, chở che. Anh xuất hiện Nó nhận lời. Cũng nhanh như thứ tình cảm lớn dần ngay sau đó. Tất cả chỉ vì, anh đến đúng lúc… nó cần.
Mỗi lần giận dỗi, tránh anh đi đâu nó, nó vẫn luôn tự hỏi: “Nếu không phải Paris, nếu không phải mùa đông, nếu không phải nó lỡ chuyến tàu cuối ngày, nếu không phải anh bạn cùng khóa của anh cứ bám riết lấy nó nhưng khi nó còn chưa kịp biết con tim muốn gì, người ta đã vội bên người mới, nếu như… thì liệu nó có đến với anh? hay lại tiếp tục chặng đường chạy trốn những cảm xúc còn chưa kịp lóe lên trong tim nó?”

Phải rồi. Nó rời khỏi Hà Nội trong tâm thế như vậy mà. Nó của một ngày xưa rất xa – ngày nó đang còn sợ phải sang cái tuổi đầu 2 đầy kỳ lạ – luôn bị lũ nhỏ bạn cùng khóa đưa ra làm tấm gương điển hình cho cái sự ế. Nó cười hiền, hoặc dỗi, nhưng rồi cũng làm lơ vì nó hiểu rõ cái sự “không thể ế” của mình.
Không phải nó không muốn yêu, không phải nó không thích con trai, vì nó vẫn phát cuồng lên với các “oppa” và anh Captain đẹp siêu cấp vô địch. Không phải nó không có cảm xúc với ai, không phải nó sợ tổn thương vì nó nào đã có dịp biết tổn thương là gì… Chỉ là, nó bị sợ thứ cảm xúc không an toàn mỗi lần xuất hiện trong tim nó. Riêng việc lựa chọn đối xử với tình cảm đó bằng lý trí hay bằng con tim đã đủ khiến nó không làm được gì trong một thời gian dài rồi, chứ đừng nói đến chuyện tán tỉnh, làm quen, đi chơi hay… yêu ai đó. Quãng đời sinh viên của nó cũng vì thế mà đã vô tình đặt biết bao dấu chấm lửng cho rất nhiều con tim của các chàng trai đồng lứa…
Một cái chạm tay nhẹ lên vai, nó khẽ giật mình quay lại, ôm lấy anh dịu dàng đến lạ. Bất giác, nó chợt nghĩ: “Có thật nó yêu anh? hay anh cũng chỉ là dấu chấm lửng rồi sẽ lướt qua trong đời nó?…”
HN191015
-J-
