Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
—

Gửi anh, người trót vô tình giẫm qua trái tim em.
Ngày em quyết định đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ không tên dở dang, cũng là ngày em cảm nhận được nỗi đau đầu tiên của thứ tình cảm mà lâu lắm rồi mới vô tình quay trở lại với em.
Dắt xe ra khỏi cổng trường sau khi đọc được lá thư cuối cùng của người em trót thầm thương, có cái gì đó siết lại khiến em ngộp thở. “Tại sao không giả vờ yêu em thêm nữa?… Tại sao?” – ý nghĩ đó làm em choáng váng và bước đi khập khiễng.
Em không rõ đã làm sai điều gì.
Hai tháng trước, chính anh là người chủ động trèo hái cho em bông hoa em thích trên vách đá khi cả lớp đi du lịch vì nghe được em nói thầm với nhỏ bạn: “Hoa đẹp quá! Giá mà có ai hái được, tao sẽ lấy làm chồng!”.
Em đã cố né anh sau khi nhận bông hoa ấy.
Rồi cũng chính anh tự kéo em ra gặng hỏi: “Giờ em tính sao?” với nụ cười đầy nắng.
Và cũng chính anh, cất tiếng gọi em là “vợ yêu” ngay giữa lớp chỉ để bảo để anh đưa về.
Em không biết là thật hay mơ nhưng càng ngày, những cử chi ân cần quan tâm của anh đã làm con tim dè dặt của em ấm dần. Em học cách mở lòng đón nhận tình cảm trong lành anh dành cho em, đón nhận cái em vẫn nghĩ là tình yêu nơi anh. Em vô tình ngủ quên trong yêu thương anh mang bên em chốc lát.
Em đã trót yêu anh, anh biết không?
Rồi anh bắt đầu kể chuyện về người con gái ấy. Em chỉ biết mỉm cười an ủi mỗi lần thấy anh buồn. Em chỉ biết tự mình xoa dịu những gợn sóng lòng khi nghe thấy tên cô bé ấy. Và cứ thế cho đến hôm nay, anh nói không thể chịu đựng được nỗi buồn của em, không đủ dũng cảm nhìn thấy em bị tổn thương vì anh, rằng anh chưa sẵn sàng chăm sóc em hết mình, rằng con tim anh vẫn còn có cô gái đó…
Anh ra đi. Nhanh. Nhanh lắm. Hệt như ngày anh bước vào trái tim em vậy.
Em đau nỗi đau riêng em. Cơn đau tim đầu tiên của một con bé mới chập chững bước sang tuổi 17. Khó thở, mọi thứ ngợp nhòa trong nước mắt. Không một dòng nhạc nào đủ sức xoa dịu nỗi đau ấy. Không một điểm tựa nào có thể giữ chặt nỗi chênh vênh trong em. Em đạp xe trong vô thức, cố kìm cơn sóng dữ trong lòng để rồi vỡ òa lên khi về đến căn phòng nhỏ trên gác mái.
Em tự nhốt mình trong phòng, bỏ ăn, nghỉ học, vật vã như một cái xác không hồn. Em cảm nhận được nước mắt mẹ hòa vào nước mắt em trong tuyệt vọng. Đôi lúc, em tự hỏi liệu anh có xứng đáng cho những đau thương đó… nhưng rồi em vẫn khóc, em vẫn đau, em vẫn chìm trong những cơn siết tim đủ chặt đến run người.
1 năm 6 tháng 13 ngày… Đủ dài với những người bình thường, nhưng dường như chưa bao giờ là đủ với em. Giờ em đã là một cô tân sinh viên, bỏ lại sau lưng quá khứ thời cấp ba u ám. Ánh mắt mẹ vui hơn khi nhìn thấy em có thể tươi cười. Nhưng anh biết không, chưa một đêm nào em không nghĩ về anh, chưa một tháng nào em ngừng khóc vì anh.
Nhỏ bạn thân vẫn hỏi sao em cố chấp đến thế? sao em nghiện đau đến thế? Em chỉ cười… “Ừ. Bọ Cạp mà. Tao thích thế.”
Không phải em trẻ con. Không phải em mít ướt. Không phải em toan tính, dùng nước mắt làm anh mủi lòng. Vì tin em đi, sẽ chẳng bao giờ anh đọc được những dòng này từ em, sẽ chẳng bao giờ anh thấy em đang khóc. Chỉ là, cơn đau ấy, em chưa biết cách và cũng không muốn xóa đi khỏi con tim. Em lưu giữ nỗi đau không phải vì cố chấp, chỉ là để em nhớ và trân trọng hơn những tình cảm sau này.
Con gái Bọ Cạp có những phút yếu lòng riêng, có vô vàn nỗi niềm giấu kín, mong manh, dễ tổn thương hơn những cô gái khác. Chỉ là Bọ Cạp có một lớp vỏ dày lên theo thời gian và mức độ tổn thương bị gây ra. Lớp vỏ ấy có thể cứng cáp lên đến lạnh lùng, vô cảm… để một ngày, khi gặp lại anh, em có thể nở một nụ cười đầy nắng tặng anh dù trong lòng em, những cơn bão chưa bao giờ lặng.
HN271015
-J-
