Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
—
—
Rét. Buốt. Lạnh thấu xương. Tháng Bảo Bình chào sân bằng thứ mưa gió rợn người. Đến cách nửa vòng trái đất cũng chưa từng thấy đáng sợ đến thế. Hai chữ duy nhất tôi có thể dành tặng cho tất cả những ai đang còn hoặc đang phải còn “vi vu” ngoài kia là vi diệu…
“Tháng Bảo Bình – Trời lạnh như lòng người yêu cũ?…”, vừa run run đánh máy đến đó thì điện thoại rung. Tính viết vài dòng nhân đợt siêu đại hàn làm mọi thứ đóng băng… chỉ riêng một vùng tan chảy. Người nói tôi sến. Người bảo tôi rảnh. Nhưng thú thực thì thói quen viết lách giống như phản xạ tự nhiên khi tôi bỗng dưng khựng lại và không biết nên làm gì tiếp theo.
Tin nhắn của em: “Lạnh quá. Tạnh mưa rồi. Ra ngoài không anh?”
Không biết tôi có sai lầm không khi ngày đó quyết định đi sau làm chỗ dựa cho em dù em đã chọn buông tay tôi không một lý do thực sự. Chỉ biết rằng, từ ngày ấy, tôi cứ ở sau em như một tấm nệm yên bình, vững chãi để em ngã vào mỗi khi mỏi mệt rồi lạnh lùng ra đi khi đã bình yên. Còn con tim tôi, dù cố gắng thế nào, vẫn hằn nhẹ một chữ “sai” ở đâu đó.
“Em đang ở đâu?” – nghĩ vậy rồi tôi vẫn nhắn tin theo phản xạ bình thường.
“Em đang ở nhà.”
“Thế nửa tiếng nữa anh qua đón, đi ăn tối, rồi đi hứng gió nhé.”
“Ok ạ.”
Hòa vào dòng người vi diệu tôi vừa thán phục, trời quả là lạnh buốt như thiên hạ đồn thổi. Vừa đi vừa run cầm cập, đúng nửa tiếng sau tôi có mặt trước cổng nhà em.
Em vẫn vậy, cứ mỗi đợt trời lạnh là em lại giống như một cây kẹo bông hồng tròn lẳn, mềm xốp. Nhưng con tim em thì từ lâu có lẽ đã chẳng còn được như cái vẻ bề ngoài ấy.
Chạy xe dọc cả dãy đồ ăn, em quyết tâm lắc đầu trước mọi làn khói mời gọi chỉ để đi bằng được đến cuối đường nơi có đám lửa đang bập bùng lên cạnh hàng ngô nướng. Em xuýt xoa lăn lăn tay trên những bắp ngô nóng hổi và bắt đầu kể tất cả những gì tôi bỏ lỡ từ ngày cuối cùng hai đứa gặp nhau. Ừ thì nào có đâu xa, mới ngay tuần trước đó thôi… nhưng cuộc sống của em lúc nào cũng đầy những mẩu chuyện thú vị như vậy… có thâu đêm suốt sáng chắc cũng khó thể hết.
Đôi lúc, tôi chỉ muốn nói với em rằng: “Nếu bây giờ anh dành đúng ngần nấy năng lượng để cưa lại em thì mình cưới nhau được chứ?”… Nhưng tôi hiểu, chuyện tình cảm với em từ lâu đã được mặc định xóa khỏi bộ nhớ… và theo tôi hiểu thì tạm thơi chưa có ai hoặc có thể sẽ không còn ai có thể khơi lại nhiêu đấy cảm xúc trong em thêm một lần nữa. Ngày rời xa tôi, em nói sẽ đóng băng tất cả, chỉ cần em hít hơi tiết đại hàn cuối cùng này, mọi thứ sẽ đông cứng lại, kể cả tôi, để em được giữ mãi khoảnh khắc đẹp đẽ nhất về tôi, về em, về hai đứa. Sẽ là tình yêu cuối cùng. Em hứa. Còn giờ thì em không ở lại được nữa…
Thật lòng tôi không tin lắm sự kiên định trong em. Nhưng 5 năm cho chặng đường một mình của em có lẽ cũng dần chứng minh tất cả. Tôi chứng kiến rất nhiều chàng trai cứ đến rồi lại đi trong cuộc sống của em… mà con tim em vẫn chẳng có gì biến chuyển. Dù thi thoảng, tôi biết trái tim đó vẫn gợn lên vì vài thứ cũ kỹ hay những chạnh lòng không phải của riêng ai…
…cũng như lúc này… em vừa hỏi tôi điều gì đó về người vô gia cư bên đường đang loay hoay với tấm chăn mỏng trong tiết trời nhiệt độ về đêm không lên nổi con số 5… khi đôi mắt ấy như rưng rưng, con tim ấy như thổn thức… dù không phải cho tôi.
Tháng Bảo Bình – Trời lạnh có thực như lòng người yêu cũ?

HN26116
16:50
-J-
