Mình yêu nhau bao lâu?

Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.

Tuần đầu tiên…tumblr_nr682ymRmj1rdlrw3o1_1280Tôi chạy vội vào quán cafe quen thuộc, hớt hải tránh cơn mưa vừa chợt dày lên trông thấy. Cái thời tiết này thật chẳng nể nang ai. Vừa lạnh, vừa rét, vừa ẩm ướt, nhớp nháp. Theo thói quen, tôi chọn một góc có tầm nhìn bao quát quán. Một phần là để thu mình, một phần cũng như bao gã trai khác… để thuận đường ngắm gái.

Đang nghĩ bụng bảo thời tiết như này cũng tốt, một ngày cuối tuần mưa gió thì có thể tập trung làm việc hơn vì chả có bé nào rảnh rỗi ra khỏi nhà trong cái tiết ẩm ương này cả. Tâm đắc vì chuẩn bị có một buổi chiều yên thân cắm mặt vào máy tính, tôi khoan khoái nhấp ngụm cafe đầu tiên trong ngày để cứu vớt cái đầu luôn trực trực trong tình trạng ngủ gật.

Bỗng nhiên…

Tiếng chuông gió phía cửa ra vào khẽ leng keng. Em bước vào cũng cái dáng hớt hải như tôi vừa nãy. Một cô bé nhỏ nhắn, dáng thanh mảnh, gương mặt thanh thoát và đôi mắt biết cười, nhìn long lanh vì đang còn vướng hơi mưa. Phải. Và dĩ nhiên, một gã như tôi, chỉ như vậy là đủ để sững người.

Quán chỉ có hai người, em nhìn về phía tôi cười ngọt. Chắc bộ dạng tôi lúc đấy buồn cười lắm mới đủ để khiến em chú ý như vậy. Hai tai nóng bừng, tôi gãi đầu cười đáp lại rồi cúi xuống lụi hụi giả vờ làm việc tiếp.

Em chọn dải ghế cao dài ghép sát tấm kính trong suốt nhìn ra phía đường, và lấy trong túi ra mấy cuốn sách và bắt đầu viết lách. Hình như là tiếng Nhật. “Trúng tủ rồi!” – tôi nghĩ thầm, cũng đúng môn tôi vừa kịp học qua cơ bản.

Đang chuẩn bị tính kế ra tiếp cận, hỏi han thì có mấy bé nữa bước vào gọi em. Ôi không. Hội bạn gái. Thôi để chờ lát nữa vậy. Chỉ có điều, cái lát nữa của tôi đã bị lỡ mất vì cuộc điện thoại của gã bạn thân quá dài, đến khi ngẩng lên thì em đã lấy xe ở ngoài.

Tiếc hùi hụi, đầu không ngừng rủa thầm thằng bạn “quá duyên”. Những ngày sau đó, tôi lui tới quán thường xuyên hơn, hi vọng em sẽ tình cờ quay lại, nhất là trong mấy tuần sao Thủy đi lùi, tôi càng tin hơn vào duyên số ngược đời của mình. Biết đâu, tôi được gặp lại em?

Cũng không mất quá lâu để ngày đó đến. Lần này thì là hưởng lại cái duyên của thằng bạn thân, khi hai đứa vừa đến đã thấy em ngồi với mấy cô bạn ở đó.

Rút kinh nghiệm, tôi chọn bàn sát ngay bàn em. Em nhận ra tôi, quay sang vẫn với đôi mắt cười ấy khẽ gật đầu chào. Cả buổi cafe hai đứa cứ thi thoảng quay sang nhìn nhau. Thằng bạn xúi tôi ghép bàn liên tục mà không hiểu sao hôm đó tôi lại cứng họng đến thế… cho đến lúc tôi lấy đủ dũng khí để quay sang hỏi thì em đã vội đứng dậy, dĩ nhiên là không quên chào tôi rồi ra về.

Tiếc ngẩn ngơ lần 2… Tôi chính thức là một thằng ngớ ngẩn nhất quả đất lúc đó.

Tuần thứ 2…Sandmeyer-up-closeĐi dạo dọc khu Đinh Lễ, thói quen mua sách hàng tháng khó bỏ. Đầu năm hiệu sách cũng đông hơn bình thường. Đang tìm cách len ra chỗ thanh toán, tôi vô tình đụng phải ai đó. Sách rơi tứ tung dưới chân. Giật mình quay lại xin lỗi, chợt tôi nhận ra em. Vẫn ánh mắt cười pha chút ngạc nhiên khi thấy tôi. Em bật cười. Hình như tôi lại đang diễn đúng bộ mặt hôm đầu tiên gặp em.

Quyết tâm không bỏ lỡ cơ hội lần thứ 3, tôi mời em đi dạo không cần lấy một giây suy nghĩ thêm gì nữa. Bờ hồ, phố cổ, nhà hát Lớn, Tràng Tiền… tất cả những chỗ đủ đẹp tôi có thể nhớ ra. Hai đứa đi lòng vòng, nói chuyện rất nhiều như đã quen từ lâu vậy. Lần đầu tiên, tôi nói nhiều đến thế, nhất là với một người khác phái, chưa kể là mới quen.

– Thôi em đến giờ làm rồi. Em vào làm đây.

– Em vào đâu?

– Đây! Em chơi đàn các tối ở đây.

Em nói rồi chỉ vào quán cafe hai đứa đang dừng chân trước cửa rồi chạy vội vào.

Không khó để nhớ được tên và địa chỉ quán cho một đứa hay lê la cafe như tôi. Và tôi cũng đổi chỗ làm việc cố định hàng tối từ đó. Tiếng đàn dễ chịu. Nhìn em dễ chịu. Tôi cũng bớt căng thẳng hơn trong đợt gấp rút cuối năm này.

Cứ như thế, mỗi tối tôi qua ngồi cafe làm việc, chờ em xong ca rồi đi ăn đêm, đi dạo, hoặc bất cứ thứ gì tôi có thể nghĩ ra để giữ chân em lại bên mình thêm chút. Hình như em cũng muốn nấn ná cùng tôi. Thật khó để dứt câu chuyện dang dở và nói lời tạm biệt mỗi ngày. Hình như con tim tôi cũng bắt đầu lạc nhịp.

Tuần thứ 3…328052Lấy hết can đảm chuẩn bị một màn tỏ tình ấn tượng vào cuối ngày làm của em. Tôi vất vả nhờ thằng bạn tư vấn nguyên 1 tuần, chuẩn bị đủ kiểu, tập tành kỹ lưỡng cho ngày quyết định tạm biệt cuộc sống độc thân để mạo hiểm yêu thêm lần nữa.

Tôi háo hức đến sớm hẳn trước 1 tiếng trước giờ em vào làm. Quyết tâm cả ngày sẽ không liên lạc để đánh lạc hướng và gây bất ngờ cho em. Tôi chọn một góc có thể nhìn bao quát cả quán. Nguyên một ê-kíp chân gỗ đã được gài sẵn ở các bàn xung quanh theo đúng kế hoạch.

1 tiếng…

2 tiếng…

3 tiếng…

Thời gian cứ trôi chậm đến sốt ruột mà vẫn không thấy em đâu. Mọi kênh liên lạc với em đột nhiên không hoạt động. Điện thoại, facebook, viber, zalo,… tất cả đều không có hồi âm. Lòng nóng như lửa đốt, tôi tìm bằng được anh chủ quán hỏi thăm em thì nhận được tin em có việc đột xuất phải quay lại Pháp với gia đình, vừa gọi báo cách đó vài tiếng… và dĩ nhiên kịch bản sẽ như mọi mùa sao Thủy đi lùi khác… không ai biết liệu em có về nước nữa hay không.

Lần này thì chính thức là tôi ngẫn người thật… và đúng là một thằng ngốc thật.

Ngậm ngùi cho tay vào túi áo, chợt thấy có gì đó gợn gợn, một mảnh giấy nhỏ trôi sâu vào góc túi với dòng chữ nắn nót: “Mai em phải sang với ba mẹ gấp. Hẹn gặp anh một ngày nào đó nhé, Sư Tử ngốc!”

HN28116

-J-

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment