Rét nàng Bân – Vị ngọt lòng người con xứ Bắc

Hà Nội chào em về bằng hơi khói quyện vào trong không khí. Tôi khẽ thở dài sau cơn miên man, không rõ em có buồn khi trời chả hửng lấy chút nắng ngày em trở lại.

Vừa kịp đặt chân xuống thành nội, em đã lại vội vàng với những dở dang. Tự tìm cho mình một góc nhẹ nhàng, lẩn khuất đâu đó nơi thủ đô để bận rộn vào sáng cuối tuần là thú vui kỳ lạ nơi em. Tôi vẫn thích ngồi lặng bên ly cafe vừa làm việc vừa nhìn em tất bật với niềm vui nhỏ của mình.

Giờ em tan ca cũng là giờ mảng hồ Tây ấy ngả sáng đẹp nhất trong ngày. Thật dễ hiểu lý do vì sao em hay thích lui tới đó. Tôi để em tự thi thú chạy xe dọc ven con đường thư thái nhất Hà thành ấy, và đợi em ở gần nhà.

12779044_1115682021775976_8380978206266889239_o.png

Tôi thích dạo bộ quanh khu nhà em. Mọi thứ đều nhỏ xinh, gần gụi như khu thị trấn nhỏ cách đó 12 ngàn cây số tôi từng sống. Tôi vẫn hay đùa nơi em ở như một khu “ville” thu nhỏ ở châu Âu – nơi tôi chỉ cần đi bộ để tìm được những thứ mình cần, đến được những nơi mình muốn.

Tôi dắt em tản bộ rồi đi ăn tối và dừng lại ở quán cafe quen thuộc. Em chọn một tấm “voucher” trong bảng khuyến mãi được tặng lúc chiều, gọi đồ cho hai đứa. Chúng tôi lại tiếp tục đi. Cuộc nói chuyện cứ thế không ngừng như cặp đôi đầy duyên nợ trong “Before” vậy.

12938085_1147490671928444_3875253882944669484_n.png

 

Trời trở mưa nhẹ. Em nói rét nàng Bân đấy, mai là gió rồi, đợt lạnh cuối của Hà Nội ngọt lắm, thích cực. Có lẽ em yêu Hà Nội hơn bất kỳ một chàng trai xứ Bắc nào. Đôi lúc, tình yêu đó làm tôi ghen tị đôi chút khi mọi tâm tư của em đều hòa vào lòng thành nội chứ không phải vòng tay tôi luôn đợi em ở cuối con đường.

Đêm đó, gió giật kéo đập liên hồi tán cây bên cửa sổ, làm rung mọi khung cửa sắt tập tàng trong khu tập thể. Tôi tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày. Hơi lạnh như đầu đông len lỏi vào trong phòng, hanh khô cái ẩm ướt đợt nắng mấy hôm rồi.

Phải. Rét nàng Bân rồi. Như em vẫn nói. Cái rét ngọt nhất, tình nhất trong năm.

Chắc hẳn giờ em đang ở đâu đó hít hà cái hơi lạnh cuối mùa đặc biệt này. Hay tay khẽ luồn qua gáy tóc, mắt nhắm nghiền và khẽ chun mũi giữ lấy ít mùi hơi sớm. Tôi vẫn thích nhìn thấy em đáng yêu như vậy. Rồi em sẽ lại kể cho tôi nghe một câu chuyện mới mẻ nào đấy về Hà Nội mùa này, về những mảnh đời mùa này, hay về cơn mơ của em đêm qua khi được hòa mình vào gió cuối tháng 3 rồi trôi về vòng tay ấm áp nào đó… vòng tay tôi vẫn mong sẽ là tôi khi em thức giấc.

Ngày em bước vào đời tôi, cũng là ngày em đánh thức người trai xứ Bắc trong tôi sống lại. Nhịp sống nơi thủ đô cứ cuốn tôi đi và vốn tôi cũng chưa bao giờ cho phép mình chậm lại để nhìn xem tôi đang đứng ở đâu. Em kéo tôi lại với Hà Nội. Em chỉ tôi thấy mọi thứ đẹp đẽ nhỏ xíu nơi ngóc ngách Hà thành. Nếu được trả lời lại câu hỏi “Hà Nội có gì hay không?”, chắc chắn tôi sẽ không còn đáp lại cộc lốc một chữ “Không.” như ngày ấy. Ít ra, Hà Nội của tôi giờ có em và có mọi thứ qua lăng kính thế giới của riêng em.

Tự tìm cho mình một góc đủ rộng để nhâm nhi ly cafe sáng. Hơi khói đượm vị ngọt đắng bốc lên hòa cùng màu lành lạnh trong không khí gợi lại vẹn nguyên những xúc cảm của những tháng ngày đông cách đây không lâu.

“Em dậy chưa? Cafe sáng không? Hà Nội đang đẹp lắm.”
“Đừng lấy Hà Nội ra dụ dỗ em. Em đang ở trên cao lắm. Lạnh ngọt luôn.”

11026267_1055566137787565_2676778445682566470_n

Tiếng máy nổ từ con xe Dream cổ cũ kỹ nhượng lại từ ngày bố tôi về hưu. Vòng quay bánh xe lại đưa tôi dọc những nẻo đường… về nơi có em…

HN18416
17:05
-J-

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment