Có những ngày chỉ đơn giản thế thôi

Buổi tiệc kéo dài tới tận khuya kéo tôi miên man đến mãi chiều hôm đó. Loạng quạng với vội cái điện thoại ở đầu giường, tôi gọi cho em.

– Alo ạ! – Giọng em có vẻ đã đỡ nhiều và vui hơn hẳn.
– Ừ. Em đang ở đâu thế? Đi ra ngoài không?
– Giọng anh sao thế? Ốm à?
– Không. Anh vừa ngủ dậy. – Tôi vừa nói vừa uể oải vươn vai, chưa dứt nổi người ra khỏi chăn.
– Em đang trên đường lên phố. Anh lên đây luôn đi. Đến nơi em nhắn địa chỉ cho.
– Ừ. Thế nha. Lát gặp.
– Ok.

Em chọn cho mình một không gian lẩn khuất trong khu phố cổ. Một chiếc bàn rộng đủ cho tất cả máy tính, sách bút, tài liệu,… đặt dưới mái vòm kính được phủ một phần bởi giàn hoa giấy mảnh, đủ để vẫn le lói vài tia nắng chiều xuống trang sách em đang đọc. Cafe sách và những không gian vừa thoáng để thiết đãi tầm mắt vẫn luôn là sở thích của em.

quan-cafe-dep-tại-ha-noi-023

Tôi đến muộn cùng ít bánh em thích. Nét hồ hơi nơi em khi vừa nhìn thấy tôi… ừ… hoặc túi bánh trên tay tôi, trông rất ngộ. Chỉ kịp nhìn tôi và cười như vậy, em lại tiếp tục công việc của mình với những con chữ. Tôi để lại cho em không gian tĩnh lặng vốn có cùng tiếng nhạc nhẹ nhàng bằng thứ tiếng Latin tôi chẳng hiểu mấy lời.

Em nói thứ nhạc ấy đủ để em tập trung… để em quên đi những thực tại đang hỗn độn nơi em… như nhấc bổng em vào giấc mơ một ngày trong căn phòng lớn có tường kính, một chiếc piano màu hồng phớt, một bản nhạc waltz nhẹ nhàng và một chàng trai lạ đưa bước chân em theo điệu nhạc đó. Chưa bao giờ em kể cho tôi phần kết của giấc mơ ấy. Chỉ biết đến cuối cùng, em cũng nhận ra người đó là ai.

Bữa tối nhẹ cho em tại nhà. Không tin lắm vào may mắn của mình nhưng tôi vẫn tìm cách chuẩn bị cho em từ hôm trước để đền bù cho những dỗi hờn tôi đã vô tình gây ra. Em nhận lời và quyết không để tôi phải đụng vào gian bếp. Có những thứ thuộc về bản năng thật thú vị khi hiển hiện trong em – một con người sinh ra dành cho công việc và xã hội.

Bữa tối thịnh soạn được em bày ra nhanh chóng chỉ với một vài “order” đơn giản từ tôi lúc mới bày nguyên liệu ra bàn. Em kể cho tôi về một quán cafe mới em phát hiện trên quãng dạo bộ về nhà;
…về cuốn sách mới em vừa hoàn thành;
…về căn nhà mới xây, nơi có cái hộc cửa lớn cho em đọc sách và hứng gió biển, dù chiều hay sáng;
…về tất cả những gì tôi đã bỏ lỡ lúc không gặp em, như mọi khi.

– Quanh đây có chỗ nào thoáng, đi bộ được không?
– Uhm… Có đấy. Đi!
– Ok.

Em đứng lên, đầy hồ hơi. Mỗi lần nhắc đến những nơi có “không khí” để “hít thở” là em lại như vậy… Cũng là những lúc tôi thấy em đáng yêu đến nhường nào.

Dắt em đi dọc con phố già, dưới những tán cây đang mùa thay lá. Em nói Hà Nội thật lạ, chẳng như người ta. Mùa lá rụng của Hà Nội là vào đầu hè, khi cả điệp và lá cây cổ thụ thi nhau ngả vàng, rơi liên tục. Còn mùa xanh nhất của Hà Nội lại là lúc chớm đông. Ai nói thủ đô đầy đủ bốn mùa xuân hạ thu đông như một Paris thu nhỏ thì hẳn là chưa từng một lần “sống” trong lòng Hà Nội.

dem-ha-noi

Mọt khu khuôn viên đủ rộng, cách nhà gần nửa tiếng đi bộ là nơi tôi vẫn hay lui tới sau giờ cơm chiều hay mỗi lần muốn tìm nơi một mình suy nghĩ. Em thích thú ùa vào giữa đám cỏ xanh rờn trước mắt, men theo những làn gạch nhỏ để đến được giữa khu bãi đó.

Tôi ngồi xuống cạnh em, yên lặng nhìn em bắt đầu đếm những ngôi sao vừa chợt sáng khi tan mây và bắt đầu những câu chuyện kể của riêng mình…

HN1516
21:08
-J-

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment