Hà Nội – Ngày đi trốn

Dành tặng Hà Nội ngày giấu mình trong phố.
Dành tặng em của những bộn bề.
WP_20160427_16_55_15_Pro.jpg
Đôi mắt em đỏ hoe khi vừa ngồi vào bàn khiến tôi giật mình.
– Em sao à?
– Không. Em mệt thôi… – Em nói. Giọng thở không ra hơi nữa.
– Em ăn tối chưa?
– Em chưa.
– Anh lấy bánh cho nhé?
– Em chỉ còn đủ sức gật nhẹ đầu rồi nằm sải ra bàn nhìn tôi, cố nở 1 nụ cười cảm ơn.
Mấy tháng rồi… Gần như ngày nào em cũng vậy. Tuy tôi không còn phải sốt sắng ra vào hết viện này viện kia thăm em như năm trước. Nhưng em tôi của những bộn bề vẫn thật xót xa.
Dự án mới kéo tôi ra khỏi những ồn ào xung quanh. Mải mê với những con số làm tôi quên bẵng đi em cũng cần những hỏi han ngày muộn. Hình như em cứ nhìn tôi cả tối chỉ để chờ một điều gì đó… điều mà tôi biết mình đã vô tình quên mất…
Tối đó em lảng về thật nhanh, khuất khỏi tầm mắt tôi khi tôi còn chưa kịp nhận ra. Em lặng và ngậm ngùi hơn thường nhật. Chưa lúc nào tôi thấy em lắng đến nhiều như thế…
Hoang mang…
Phải.
Tôi hoang mang.
Em tôi… Sao vậy…
Em lặng thinh cả ngày sau đó. Có thứ gì đấy nặng lắm trong đôi mắt em.
Em lang thang suốt buổi chiều quanh khu phố cổ…
…tìm chút hương gió hồ
…chạm ít nắng sớm
…và dừng chân bên ly cafe đượm ít bóng chiều vàng lặng…;
câu chuyện dài về một ngày đi trốn mà phải mãi đến sau này khi nghe kể lại, tôi mới thấy bớt “tội lỗi” phần nào cho cái ngày bận rộn, vô tâm của mình.
“Anh xong việc chưa? Đi ăn không? Em đang trên phố.”
“Anh có việc rồi. Tối cafe nhé?”
“Uhm. Em ngồi đây thôi. Anh xong thì lên.”
“Ăn gì anh mua cho.”
“Gì cũng được.”
Sắp xếp vội vàng những giấy tờ lộn xộn trên bàn, tôi chỉ mong có phép màu có thể đẩy tôi đến thật nhanh bên em để xoa dịu cơn hờn đó. Nhưng rồi, tôi hiểu một ngày của tôi vẫn chưa được phép kết thúc nhẹ nhàng như vậy bên em. Vẫn còn những họp hành… vẫn còn những công việc… vẫn còn rất nhiều trong ngày hôm đó… cần tôi.
“Anh có việc. Anh quên mất. Chắc anh không lên được rồi.”
“Uhm. Ok.”
“Em sao không? Anh xin lỗi.”
“Em không sao đâu. Đi trốn mà. Hết nhanh thôi. Đừng lo.”
Tôi lặng… lặng người đi… mọi cảm xúc như chững lại…
“Anh đền bù sau cũng được.”
rồi thở phào nhẹ nhõm.
Em là vậy, vẫn luôn biết cách làm người khác an tâm về mình. Thực ra tôi vẫn luôn biết em đủ mạnh mẽ như thế… Chỉ là gã ngớ ngẩn như tôi vẫn luôn tìm những yếu đuối ẩn khuất đâu đó trong em để chở che. Dù tôi biết, không có tôi, em vẫn có thể tìm cho mình…
…một buổi sáng thư thái bên khung cửa sổ, nằm dài trên chiếc gối lười êm ru cùng một cuốn sách ưa thích nào đó.
…những phút nhẹ nhàng nghe mưa sớm và tiếng piano từ giàn loa thùng cũ, bên cạnh ly cappuccino thơm phức mùi kem tươi.
…một giấc trưa thư thái trong cơn mơ nhẹ nhàng… biết đâu có tôi trong đó.
WP_20160429_20_34_38_Pro.jpg
“Anh ngủ chưa?”
“Anh chưa. Em hôm nay thế nào?”
“Cũng được. Em đi trốn một mình. Em…”
Cứ thế. Câu chuyện kéo dài mãi như mọi khi đến lúc màn hình chỉ còn hiện mãi chữ “Em is typing…” khi em đã thiếp đi từ lúc nào…
HN1516
10:45
-J-
Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment