“Mai em làm gì không?”
“Vẫn thú vui cũ thôi.”
“Thế mai lúc nào lleen anh gọi nhé?”
“Ừ. Nhớ đấy. Hẹn mãi rồi.”
“Ừ. Em ngủ ngon.”
Vậy là xong kế hoạch cho ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ… và quan trọng là tôi đã hoàn thành chỉ tiêu “có em trong đó”. Giờ thì đến tôi háo hức với chính cái hẹn của mình. Em sẽ không còn phải đi quá xa để tới chỗ toi sau khi tan ca mà sẽ là tôi đi về phía em… về góc nhỏ của riêng em.
Nói vậy rồi cũng phải chiều muộn như mọi khi tôi mới thu xếp được xong công việc của mình.
Chút hờn dỗi nơi em – dĩ nhiên – bằng cách nào đó vẫn được khỏa lấp bằng điệu bộ cười trừ đầy hối lỗi của tôi, dù biết rất xấu tính khi tôi cứ vin vào nó để làm em nguôi giận.
Giờ em tan ca cũng là lúc vãn người. Chỉ còn tôi và em cùng khoảng không gian rộng, thoáng buổi chiều tà. Mặt nước ánh lên chút lóng lánh cuối ngày của hoàng hôn, nhuộm đỏ cả mấy con thuyền phía xa và hàng cây trước hiên.
Em gần như không rời mắt nổi khỏi khung cảnh lung linh đó. Và tôi thì không thể ròi mắt khỏi em trong khoảnh khắc thật hiếm hoi.
Buổi chiều của những điều giản dị.

Em từng nói với tôi “Tình nhân họ nói với nhau những điều đơn giản lắm.” khi tôi nói gì đó đến chuyện yêu đương. Câu nói trích từ cuốn sách nhỏ em từng đọc đôi lần.
Tôi vẫn mơ hồ câu nói đó cho tới tận chiều hôm ấy… khi câu chuyện của em và tôi bắt đầu xoay quanh những thứ thường nhật… về tôi… về em.. về một ngày của hai đứa… về những thứ đồ nhỏ tôi định mua… về những câu chuyện xung quanh vừa xảy đến… những điều giản dị tưởng chừng như lan man nhưng đầy gắn kết.
Vẫn còn nhiều lắm những điều ở em tôi chẳng tài nào hiểu hết. Giống như việc em cũng chẳng mấy để tâm tới những điều khiến tôi tò mò, hứng thú. Thế giới của em và tôi chỉ có vài điểm giao thoa.
Có lẽ vì thế mà tôi vẫn luôn thôi thúc và bị hút vào em đầy vô thức. Hoặc có thể do em đủ khéo để vừa cho tôi biết em đang lắng nghe và sẵn sàng ủng hộ mọi hoài bão nơi tôi; nhưng cũng đủ để nói với tôi rằng em đang nhìn về một thế giới khác của riêng mình – nơi em vẫn muốn chỉ cho tôi thấy bằng cách này hay cách khác.
– Tối em đi đâu không?
– Đi đâu được?
– Hay ra chỗ hôm trước em mới tìm được xem?
– Ừ. Cũng được.
Để xe trong một khoảng sân nhỏ. Anh bạn phục vụ nhanh chóng ra dấu cho chúng tôi men theo lỗi đi nhỏ dược bao bởi hai thảm cỏ và dải cây thấp.
Không gian mở dần ra.
Em lặng đi.
Nụ cười rạng ngời trên môi em tự lúc nào.
Tôi đưa mắt nhìn quanh một lượt…
…khu hòn non bộ mở như trong khuôn viên của một vườn thượng uyển thu nhỏ;
…khu nhà mái vòm ngoài trời lung linh ánh đèn vàng xung quanh làm bật lên màu xanh rời của tán cây gần đó;
…khu vườn nhỏ phía dưới chân dải đồi bé xíu bao quanh bởi rặng hồng gai tí ti, đỏ lựng một góc sân, che bên trên là giàn đèn chăng lóng lánh như sao rơi gần mặt đất;
…ngôi nhà 8 cạnh trắng tinh, bọc kính với quầy gọi đồ nhỏ ngay chính giữa;…
Phải. Chỉ nhiêu đấy thôi… có thể đủ hiểu vì sao em lại như vậy. Tất cả hội tụ đủ tiêu chí cho khu vườn bí mật của em… cho một khuôn viên em hằng mơ.

– Em. Sao thế?
– Không. Nó đẹp ngoài sức tưởng tượng thôi.
– Vậy hả?
– Ừ! Ôi!!!!!
Đôi mắt em long lanh như tìm được kho báu cho riêng mình. Cảm giác thổn thức hiện rõ trong em. Dường như em chỉ muốn lao ngay vào chốn diệu kỳ ấy.
Em thiếp thiếp đi trên ghế, tay thả lơi cuốn sách đang đọc dở. Nhìn em bình yên ngả lưng trong khu vườn nhẹ gió, thoảng hương hoa, tiếng nhạc êm ru và nụ cười nhẹ trên môi… khiến tôi thấy lòng mình bình yên lạ.
– Gì đấy?
– Không. Em tỉnh rồi à. Mệt thì cứ ngủ tiếp đi.
– Không. Xấu tính. Anh hết thứ để nhìn rồi à.
Giọng cười trừ quen thuộc… và câu chuyện của những điều giản dị lại bắt đầu.
HN2516
0:17
-J-
