Hà Nội – Mùa ve sớm

Thứ âm thanh rạo rực kéo vào phòng nó cùng hơi nắng sớm còn chưa kịp chớm oi phút đầu hè. Khoảng trời nhỏ sau vòm tán cây già bên phố đã hé những chấm đỏ đầu tiên điểm xuyết trên phông nền xanh trắng.

Hè về.

Mùa sớm.

Đâu đó mới chỉ mấy ngày đầu tháng 5.

20150514150217-2

Bước ra khỏi ghế nhà trường cũng đã gần 7 năm, nhưng nó vẫn bằng cách này hay cách khác níu giữ trong mình chút cảm giác xôn xao tiết đầu hè rạo rực hoài trong lồng ngực khi bắt gặp những cánh phượng đầu mùa, dải bằng lăng tím đột nhiên xuất hiện, đám điệp vàng chưa nở đã tàn rải đầy dọc phố hay chỉ đơn giản là vài tiếng râm ran.

Thứ cảm giác…

…báo hiệu mùa thi tất bật;

…háo hức kỳ nghỉ hè;

…xốn xang mùa chia tay;

…hồi hộp như sắp thêm tuổi mới.

Thứ cảm giác đầy sức sống khi nó sẽ có ít nhất hai tháng để vẽ những mộng mơ, hoài bão của mình cho năm học mới, cho tuổi mới, để sắp xếp lại mọi thứ ngổn ngang kì trước; để làm mọi thứ nó thích; được sống cuộc sống cho nó… chí ít… trong hai tháng.

Năm nay hè vội. Chợt nó nhớ hôm qua mẹ cũng vừa “phê bình” nhà đài: “Phượng còn chưa nở mà đã tổ chức Lễ hội hoa phượng đỏ. Chả có ý nghĩa gì.” Ấy vậy mà mơ sáng nay thôi, Hà Nội của nó đã kịp mang cánh phượng đầu tiên về thành nội.

Cái hẹn với mùa hoa học trò sớm hơn khiến nó bối rối đôi phần, trước công việc bộn bề đang xếp hàng trước mắt.

Nó còn…

…chưa kịp ghi lại đủ gốc phượng trong thành phố;

…chưa kịp tìm lại hết những khoảng không đủ rộng cho tầm mắt;

…chưa kịp sắp xếp lại những ngổn ngang để dành thời gian cho mảnh mùa mới chớm;

…mà lòng thì vẫn vội vã, nơm nớp lo những màu của đầu mùa tan mất.

 

Hè chỉ đẹp lúc này thôi. Nó đủ hiểu điều đó. Thêm chốc nữa là cảm xúc sẽ ngợp lên theo thời tiết, để lại những oi ả, những xúc cảm man mác, lắng vị gì đó tiêng tiếc đọng sâu nơi cuống họng. Tiết hè vậy thôi… mà dễ buồn lắm… hoặc âu lòng người cũng chỉ đủ để vui trọn mấy ngày mát mẻ.

Hè đầu mùa…

…có vị ngọt lành tan nhanh trong miệng;

…có màu trong veo hòa vào đáy mắt;

…có thứ mùi nhẹ, khoan khoái, nâng bỗng hồn lên với gió;

…có âm thanh rạo rạc, lao xao xô khẽ vào mặt hồ phẳng trơn như tảng gương phản nắng;

…có những dư vị phảng phất chạm nhẹ lên cánh tay, lên bờ vai gầy của người em gái nhỏ.

Cũng phải mất thời gian rất lâu để lữ khách ngày nào nhận ra những nét thật nhỏ đó trong lòng hạ. Bởi rất nhanh thôi, phút đầu mùa hiếm hoi sẽ tan vội vào trong nắng, trả lại cho hè những nhịp ả oi vốn có, rồi dễ vô tình làm khó chịu lòng người xa xứ.

Ấy vậy mới nói, chỉ những con tim đủ kiên nhẫn với chốn nội đô mới có thể đủ bình tĩnh để tĩnh tâm tìm chút điểm xuyết ngọt ngào nơi tiết mùa ngày càng khắc nghiệt…

HN17516
22:15
-J-

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment