
Ừ. Hà Nội những tháng mùa này rất lạ.
Sáng sớm nắng trong.
Trưa chỉ kịp hửng oi chốc lát.
Rồi chiều lại nhẹ gió man mát đến tận cuối ngày.
Dễ phải hơn 10 năm rồi mới có cái tiết trời lạ lùng đến thế. Đường phố ngập màu hè rồi mà chẳng nổi chút oi. Ừ thì… Cũng thích…
Ấy biết thế nhưng cũng chẳng dám xuýt xoa… sợ tíu tít lên lại tan mất thứ mùa lạ lâu lắm mới vòng về. Chỉ dám phấn khích, rạo rực thầm trong lòng mà nhiều khi bức bối. Đến cả đám bạn xa xứ, vốn chẳng có nổi chút yêu thương gì mấy với cái thành phố vốn xô bồ, ồn ào, nóng bụi này, cũng phải gật đầu thốt lên: “Hà Nội mùa này đẹp hơn mọi năm nhiều lắm!” thì đủ biết thành nội của nó đang lạ lùng đến mức nào.
Hà Nội đầu mùa còn trở chút mưa sớm hơn thường lệ, làm sạch trong chốn thành phố vốn quanh năm chỉ gắn với khói bụi và còi xe. Hà Nội trong veo, mát lành, đôi lúc se se mùi gió muộn…”
Hà Nội bước vào những ngày đổ lửa, hệt như tôi nghe đâu đó câu nói “Chưa đến lúc!” khi mọi người xôn xao về cái tiết mát lành đầu hè lạ lùng tháng trước. Tôi tự hỏi với thứ nhiệt độ có thể khiến người ta phát sốt lên bất cứ lúc nào như thế này, liệu Hà Nội trong em sẽ còn nổi nét lãng mạn gì lẩn khuất?
Liệu em có biến con nắng đến rát người kia thành thứ màu trong veo qua tấm tường kính của quán cafe, gọi về chút hoài niệm thuở học sinh, gợi chút mùi hè xôn xao, mùi của mùa thi, mùi của chia ly,… thứ mùi man mác quyện vào nắng luôn làm em thổn thức mỗi kỳ cuối năm học?
Liệu em có lấp hết những thứ rát bỏng ngoài kia bằng một vài bóng râm nhỏ xíu em tìm thấy giữa đường… bằng những con phố già phủ xanh một góc trời thành nội… hay bằng ít vị ngọt lành của những cây kem đủ màu ở mấy xe hàng rong dọc chợ sinh viên?
Liệu em có bằng mọi cách bao biện cho mảnh đất em yêu… thậm chí cùn đến nỗi bảo rằng “Hà Nội chỉ sốt tí thôi… mấy hôm nữa đổ mồ hôi là hết ngay ấy mà.” hay vội vàng xin lỗi “người yêu bí ẩn” của em… “Hà Nội à! Đừng nóng mà. Em chỉ vô tâm tí thôi. Anh cũng quen rồi còn gì. Nguôi đi nha!”
Ừ. “Người tình giấu mặt” của em thì tôi không rõ. Nhưng đúng là tôi cũng quen rồi mà. Em sinh ra để dành cho “bận rộn”, không phải chỉ riêng tôi. Tôi cũng ngừng lâu lắm rồi những suy nghĩ hờn trách trong mình mỗi lần em cố ý hay vô tình lãng quên điều tôi hằng mong em nhớ.
Em giờ như một thói quen thường nhật… không chỉ còn là trong vòng xoay của mối quan hệ không tên em khắc tên tôi và tên em lên đó, mà là trong cuộc sống của chính tôi. Tôi đã ngừng tự chất vấn mình từ rất lâu về việc có đáng hay không khi tôi chấp nhận một mối quan hệ nhập nhằng như vậy suốt một thời gian dài… Hoặc tôi đang cố tình trốn tránh sự thật khi phải đối mặt trực diện với cảm xúc thật từ phía em, chỉ để ích kỷ giữ em bên mình (dù chẳng biết nó có đúng theo ý tôi hay không, nhưng tôi sẽ không mạo hiểm để rơi vào 50% nguy cơ đẩy em ra xa tôi vĩnh viễn)… hoặc tôi là một gã khờ chính hiệu.
Thôi thì vốn gã trai nào chẳng ích kỷ cho cảm xúc của chính mình. Tôi, lúc này, có lẽ, chỉ cần nhìn thấy em, là đủ. Cũng giống như tối nay, một cây bút chì, một cuốn sổ A4 mỏng, một quyển sách để tôi *giả vờ*, tôi và em – vậy là đủ.
HN12616
23:42
-J-
