Buổi sáng đầu tiên tại căn kí túc xá nhỏ nó tình cờ mượn được khi lên nhóm của hội sinh viên thành phố hỏi tìm khách sạn. Cảm giác thấm tình người nơi đât khách. Suốt 2 ngày ở đó, hai đứa thậm chí chỉ biết mặt chủ nhà qua tấm ảnh nhỏ đặt ở góc bàn. Mượn phòng qua mạng, lấy chìa khóa từ hàng xóm và chào nhau bằng một mảnh giấy nhỏ dán trên tủ lạnh cùng hộp kem nhỏ thay cho tiền thuê phòng khi về. Những thứ nhỏ thôi nhưng cũng đủ làm ấm lòng đồng hương chốn trời xa xứ lạ.
Nó cùng chị bạn rong ruổi khắp thành phố cùng tấm bản đồ nhỏ xin được tại một quầy tạp hóa. Hệ thống siêu thị, nhãn hàng đồng nhất ở khắp đất nước nhỏ bé xinh xắn nàykhiến nó tự tin hơn hẳn. Ngoài kiến trúc và hệ thống giao thông ra thì có lẽ mọi thứ còn lại đều hao hao giống cái thị trấn nhỏ xinh của nó. Chât đầy ba lô đồ ăn và băt đầu cuộc hành trình, nó phá kỉ lục của ngày đầu tiên khi đi quá nửa những nơi nó muốn đến. Khu trung tâm thành phố cũng không lớn như nó tưởng. Thoăt cái, tấm bản đồ đã đỏ chi chít những dấu khoanh của nó. Đồng nghĩa với việc nó sẽ có cả một buổi chiều ngồi trên hai chuyến tàu điện đi hết một vòng thành phố, hưởng cái nắng ngọt hiếm hoi ngày cuối thu.
Về đến nhà vừa kịp chuyến tàu cuối, hai chị em không còn cảm giác chân chạm trên mặt đất. Nó mệt nhoài những rồi vẫn không cưỡng nổi thôi thúc thử nghiệm món mới nghĩ ra trên đường về. Nấu nướng là sở thích hiếm hoi trỗi dậy khiến nó cảm thấy có ích, hơn là cắm mặt vào cày phim bộ mỗi đêm hay say sưa mấy cuốn ngôn tình mang từ nhà đi vì sợ chán. Bữa tối thịnh soạn trong sự xuýt xoa của chị bạn, nó háo hức kể lại cho chị về màn cầu hôn để đời và tiếp tục thao thao bất tuyệt về những kỉ niệm lung linh của hai đứa trước khi nó bay suốt cả đêm hôm đó.
♥ ♥ ♥
Cuộc điện thoại dài từ lúc bước ra khỏi phòng đến hết con phố ra đến bờ sông vẫn chưa dưt. Nó thích thú tả lại những gì nó nhìn thấy trên đường. Cảm tưởng như nó có thể mang đến cả bầu không khí xung quanh về quê nhà để anh có thể sống trong cùng thế giới nó đang vẽ ra. Cứ thế, nó nói không ngừng trong những tiếng “Ừ” ậm ờ của anh, điều mà mãi sau này nó mới chợt để ý ra thì cũng đã chẳng còn mấy lời để nói. Hay chính cả nhưng lời chào vội vàng của anh mỗi lần cúp máy cứ ngày một nhiều lên cũng không ngoại lệ.
Tối đó thành phố có nhạc hội Halloween ở trung tâm. Hai chị em lang thang khá muộn. Đường về chợt dài hơn, chạnh lòng hơn khi cả một toa tầu ngập những đôi tình nhân quấn quít. Những chiếc hôn nhẹ nhàng họ trao nhau trong cái lạnh đêm run run vùng ôn đới. Những cái ôm siết chặt từ phía sau rồi họ thì thầm với nhau những điều mà nó chắc chắc là lời nói ngọt ngào nhất trong ngày. Nó nhớ người nó yêu… hay cảm giác chiều chuộng lâu rồi nó không nhận được… Nó buồn… khẽ tủi thân, khẽ hờn vì con tim đang đi lạc mất hơn mười ngàn cây số.
– Trời! Nhìn họ thích nhỉ?
– Dạ?
– Đó. Ở đây họ thoải mái thật. Ôm hôn công khai. Chắc thích lắm.
– À. Ừ. Em bị thèm.
– Bé sao thế? Lại nhớ người yêu hả?
– Dạ…
– Thôi ngoan, mấy tháng nữa là gặp nhau rồi.
– Em không sao. Hơi buồn xíu thôi.
– Thôi. Đừng nghĩ nữa. Nhìn kìa!
Nói rồi chị chỉ cho nó dải đèn lấp lánh cheo dọc khu nhà thờ, dải sáng cuối cùng trước khi đoàn tàu rời thành phố quay về khu ngoại ô nơi hai đứa đang trọ nhờ. Mọi thứ lại chìm vào màn đêm, ánh sáng đuối dần, toa tàu vãn dần, chỉ còn lại nó và chị… với một thứ niềm riêng khó tả.
(còn tiếp)

One thought on “Mơ đầu mùa (P21)”