Chuyến tàu sớm lăn bánh đưa hai chị em rời khỏi thành phố hoa lệ về với miền đất mới có đôi phần cổ kính. Thành phố nguy nga, được tạo nên bởi những khu nhà san sát, tường đỏ lự, hơi ngả nâu, ám màu xưa cũ. Chẳng mấy ngạc nhiên khi nó có thể hào hứng khoe mình như đang lạc trong một khu hoàng thành châu Âu của nhiều thế kỷ trước.
Dừng chân ở ga tàu điện gần ven ô, nó và chị được một người bạn đón về khu ký túc. Căn phòng bé xíu, đầy đủ tiện nghi từ tủ lạnh, điều hòa, lò vi sóng, ti vi, bếp núc,… Tất tần tật… trừ mạng và sóng điện thoại. Ở cái thành phố nhỏ xinh của nó, nơi mà phương tiện công cộng duy nhất tồn tại trong thị trấn là xe buýt, thì việc mất sóng khi ở gần khu tàu điện ngầm hẳn là mới lạ. Mọi nỗ lực hứng sóng đều vô ích. Nhìn nó cứ nơm nớp lo khi đã quá 12 tiếng rồi mà chưa liên lạc được với người yêu làm chị cũng phải bật cười an ủi :
– Thôi bé! Xem ti vi đi. Chiều chị dẫn ra ngoài là có mạng lại thôi.
– Thế thôi đi chợ luôn chị nha. Mình đi mua đồ ăn rồi đi thăm quan thành phố luôn.
– Cái con bé này! Ừ. Thế đi thôi.
Thành phố đẹp và lãng mạn hơi vẻ bề thế bên ngoài của nó. Tha lôi chị đi hết bảo tàng này đến bảo tàng khác, nó dường như quên khuấy mất việc phải bắt sóng 4G để liên lạc về nhà cho anh người yêu đang-chờ-nó (hoặc không). Thăm thú bảo tàng thực ra là thú vui vốn có của nó ở nhà, chỉ có điều là cũng chưa có điều kiện đi được hết. Vậy nên, ở cái thành phố mà ai cũng kháo nhau nổi tiếng nhất là các bảo tàng thì nó cũng đã tự hứa với mình sẽ đi cho bằng sạch. Chẳng mấy khi. Tính đến giờ thì nó cũng chẳng nhớ mình đã bước qua cánh cửa của bao nhiêu bảo tàng trong thành phố ấy. Chỉ biết là đẹp lắm, thú vị lắm, lung linh lắm,… đến nỗi nó chỉ muốn thu nhỏ tất cả lại mang về nhà đóng tủ kính, thi thoảng nhấc ra xem.
♥ ♥ ♥
Đặt chân về phòng cũng là lúc nó mỏi nhừ. Phần vì chuyến đi dài và nhiều hơn dự kiến. Phần vì hành trang quá nặng khi nó trót lỡ tay mua quá nhiều đồ ăn và quên không dùng đến. Vẫn còn lời hẹn cùng chị đi tàu điện một vòng thành phố trước khi về, nó chắc mẩm trong đầu sẽ hít nốt chút sinh khí cuối cùng vào sáng mai để lết ra khỏi giường thật sớm với chị. Nghe chừng cũng quyết tâm lắm.
Cơn đói kéo về ngay sau đó chẳng bao lâu. Nó dỡ đồ trong cặp ra để chuẩn bị bữa tối. Vài mẩu bánh mỳ nướng, chút táo tẩm đường om lò vi sóng thành thứ mứt sền sệt ngọt lịm, ít bơ nhạt thơm lừng cùng 2 cốc sữa ấm. Vậy là đủ một bữa tối nhẹ nhàng cho hai chị em vừa ăn vừa xem hoạt hình đã bị lồng lại bằng thứ tiếng bản ngữ nghe ngộ ngộ. Cũng phải lâu lắm rồi nó mới được xem ti vi. Cái cảm giác giống hệt ngày đi từ trại tập huấn quân sự về, thứ đầu tiên nó lao vào ngấu nghiến là cái ti vi trong bếp. Và dĩ nhiên, kênh đầu tiên nó bật là hoạt hình.
Mạng mủng về tối cũng đã đỡ hơn khi nó kịp hỏi được mật khẩu wifi nhà hàng xóm. Những tấm hình đầu tiên được khoe lên trong sự phấn khích không ngừng. Mọi người khen lắm, tấp nập lắm. Cả anh hai và các bạn ở nhà cũng hỏi thăm liên tục. Nhưng dường như, trong nó, vẫn có cái gì đó thiếu thiếu, sai sai. Có lẽ, nó chờ nhiều hơn thế một nút “Thích” đơn thuần từ phía người nó yêu.
– Bé! Sao thế? Ngủ sớm đi, mai còn đi.
– Em không sao. Em đang chờ bạn ý dậy.
– Sao em bảo đêm bạn ngủ muộn mà. Giờ chắc chưa dậy đâu.
– Ừ. Dạo này anh ý bận quá…
– Bận gì mà bận dữ vậy.
– Em cũng không biết.
– Thôi ngủ đi.
– Vâng ạ.
(còn tiếp)
