#NgườiChuyểnThức – Phần 5 – Món quà sinh nhật.

– Chúc mừng sinh nhật!

Ý Nhi vừa nói vừa đưa một hộp quà nhỏ cho An. Chiếc hộp gỗ màu nâu cổ, khắc chạm những họa tiết lạ có phần kì bí.

– Con cảm ơn.

An nhận hộp quà từ tay dì. Loay hoay xoay chiếc khóa sắt nhỏ, làm chặn kiểu thủ công. Nắp hộp bật khẽ, phả chút bụi mờ còn bám vương nơi thành cạnh.

– Ơ. Đây là…

An ngơ ngác, hơi khựng lại khi nhìn thấy món quà trong hộp.

– Đây là quà tròn 18 tuổi ba mẹ con chuẩn bị. Khi ba mẹ con mất, đồ quan trọng được chuyển về chỗ dì, bao gồm cả cái này. Năm nay con đủ tuổi rồi, dì mang qua trao lại cho con. Giấy tờ nhà, ngân hàng với một vài đồ cá nhân nữa dì đang để ngoài xe. Lát con ra phụ dì mang vào, rồi cất đi cho cẩn thận.

An khẽ gật đầu rồi quay lại với món quà kỳ lạ. Một sợi dây chuyện bạc lấp lánh giữ lấy một viên đá nhỏ màu hồng tía được đỡ gọn bên trong chiếc khung nạm thứ đá óng ánh An chẳng thể gọi tên. Từng chi tiết dường như được gia công rất tinh tế đến độ An có thể nhìn thấy từng hoa văn trên đó dù mặt dây chuyền có nhỏ đến thế nào.

– Nào. Đưa dì đeo cho.

An ngước lên nhìn dì Ý Nhi, thoát khỏi vài giây thất thần bởi vẻ đẹp của món quà sinh nhật.

– Sợi dây chuyền này rất có ý nghĩa với mẹ con. Con đeo vào rồi thì tuyệt đối đừng tháo ra. Coi như luôn có mẹ bên cạnh.

– Đồ quý giá như vậy, con đeo ra đường, nhỡ có việc gì thì sao ạ?

– Con bé này. Mặt dây chuyền này… là… cũng như bùa may mắn. Con cứ giữ bên mình. Không việc gì được đâu!

– Dạ.

An khẽ trả lời, đưa tay vuốt lại tóc về sau, rồi lại mải mê ngắm nhìn mặt dây chuyền bé xíu đầy tinh xảo.

Ý Nhi lặng đi, bước về phía lan can, nén một hơi thở dài nặng trĩu.

Mỗi lần quay trở lại căn biệt thự này, cô đều không thể tránh khỏi dòng tâm trạng như vậy. Mọi ký ức cứ thế ùa về như mới ngày hôm qua. Không chỉ là cái chết của mẹ An, chị gái ruột của cô. Mà còn là nhiều lắm những trái ngang khác thời cô còn nông nổi.

Ngày vết bớt hình trăng trên bờ vai cô chợt nhói đau sau một thời gian quá dài ngủ quên trong thực tại, cũng là ngày cô hiểu rằng đã đến lúc mình chẳng thể trốn chạy khỏi định mệnh thêm một giây nào nữa. Chỉ có điều, cô vẫn chưa thực sự rõ ràng về việc sẽ đặt định mệnh đó vào tay con tim hay lý trí.

– Dì!

– Ơi. Sao con? – Ý Nhi giật mình quay người lại.

– Dì đang nghĩ gì thế?

– Hả… Không có gì. Nào. Lại đây. Chả mấy khi trời trăng đẹp.

Ý Nhi cười lảng đi, rồi kéo tay An ra phía đôi gối lười đặt sát bên tấm kính kề lan can, cạnh chiếc bàn trà bé xíu. Hai dì cháu ngồi xuống, khẽ ngả lưng ra phía sau. Ánh trăng đêm trải xuống sàn gạch làm hắt lên thứ màu sáng nhẹ dịu, đủ sức làm vơi đi mọi muộn phiền nơi tâm cảm.

– Ngày trước dì không thân với mẹ con lắm, đúng không ạ?

– Sao con lại hỏi thế?

– Tại con không thấy mẹ con kể về dì. Cũng không thấy dì kể nhiều về mẹ nữa.

– Không phải vậy đâu. Chỉ là, chị em một nhà dù thân đến mấy, khi lớn lên rồi, nhiều thứ cũng sẽ khác nhau, rồi cũng chỉ còn tình nghĩa. Giống như mẹ con khi tìm được ba con, sẽ có một cuộc sống mới. Dì cũng vậy, chỉ là dì sống với niềm vui của riêng dì chứ không phải với một người nào khác. Mà mẹ con với dì có phải không nói chuyện với nhau đâu. Nếu không thì sao dì kịp tới với con khi mà…

Nói đến đó, Ý Nhi chợt dừng lại, sợ An nhớ lại chuyện không vui. Cũng một phần sợ bản thân sẽ nói ra những điều không nên nói.

– Vậy mẹ con có nói gì về con cho dì không?

Câu hỏi của An chợt phá tan bầu không khí yên lặng trong chớp nhoáng ấy.

– Ừ. Cũng nhiều lắm. Từ ngày có con, mẹ con và dì cũng chỉ nói chuyện về con thôi.

– Mẹ con kể những gì ạ? Dì kể lại cho con nghe đi.

Ý Nhi quay sang, vuốt nhẹ tóc mái An đang bay lòa xòa khi con gió đêm vừa thoảng tới, khẽ cười và nói:

– Nhiều lắm. Mẹ con bảo…

Những câu chuyện kéo dài vô tận từ lúc An mới lọt lòng đến ngày đi học, rồi những ngày cô gái nhỏ chập chững đóng vai người lớn khi mới dậy thì. An chẳng nhớ nổi mình đã nghe đến đâu rồi chợt chìm vào giấc ngủ trong đêm trăng lặng đó. Tiếng dì Ý Nhi trầm dịu bên tai cô. Hơi sương đêm hòa vào màu trăng mờ kéo hai mí mắt cô thiếp đi rất nhẹ.

(còn tiếp)

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment