#NgườiChuyểnThức – Phần 10 – Tôi nhận ra người trong một giấc mơ

Những cơn mưa tầm tã cuối cùng cũng chấm dứt. Khu rừng sau cơn mưa tràn trề sức sống và sinh lực. Cây cỏ no nê cơn khát bừng lên sắc xanh non bóng mượt, tươi mới. Những bông hoa li ti, trắng muốt nở rộ trên nền cỏ xanh rì. Lũ nấm thi nhau nhú lên khỏi nền đất ẩm ướt. Mùi cỏ non ngai ngái hòa với mùi hoa dại tươi vui, nhấn thêm nốt gỗ thông ấm nồng, vững chãi tạo thành một bản nhạc mê đắm của hương thơm.

An chầm chậm bước đi trên đám cỏ non mềm mại, những giọt nước mưa còn đọng lại vương vào chân cô mát lạnh. Cúi người hái một bông hồng đỏ rực, An thích thú đưa bông hồng nên mũi hít hà.

– Nếu em không biết gì về khu rừng thì tốt nhất không nên động vào thứ gì cả.

Một giọng nói quen thuộc vang lên. An quay đầu lại nhìn. Đôi mắt đen láy mở to hết sức vì không khỏi ngỡ ngàng bởi thứ mình đang nhìn thấy.

Trong ánh nắng mong manh của buổi bình minh mới lên, giữa khu rừng cổ thụ bí ẩn, giữa những cơn gió đang réo rắt khúc ca dìu dặt, một thiên thần xuất hiện. Đôi cánh trắng muốt với những chiếc lông vũ mềm mãi rung rinh trong làn gió. Lũ bướm vàng dập dìu đùa nghịch những lọn tóc nâu mềm mại rủ xuống gương mặt thanh tú. Đôi mắt nâu sâu lắng, pha nét bí ẩn luôn khiến người ta phải tò mò.

– Lại đây, cô bé. Nam Phong mỉm cười vẫy tay gọi An lại.

Nụ cười ấm áp của anh luôn khiến người ta cảm thấy dễ chịu và gần gũi. An vô thức bước lại gần Nam Phong. Tà váy xanh của cô quét trên đất lấm tấm bùn khiến cô trông giống hệt như một cô bé con ham chơi, mải nghịch ngợm trong khu rừng vậy.

– Anh là ai? An hỏi.

– Tôi là thiên thần hộ mệnh của em. Ngón tay Nam Phong dịu dàng vén những lọn tóc lòa xòa che khuất gương mặt An. Nhìn ở khoảng cách gần đôi mắt của cô bé càng đẹp hơn nữa. Đặc biệt ánh mắt của cô chứa đựng muôn vàn cảm xúc. Ánh mắt bơ vơ của một đứa trẻ với những nỗi đau chôn giấu. Ánh mắt kiên định của một kẻ mang sứ mệnh. Ánh mắt dịu dàng của một nữ hoàng tương lai.

Không kìm nổi nỗi thương cảm vì sự mong manh của sinh vật bé bỏng đang đứng trước mặt, Nam Phong vòng tay ôm lấy An. Nhanh như cắt cô bé lùi lại, né tránh sự động chạm của anh.

– Chà, một con nhím với đầy những thương tổn trong lòng. Nam Phong thở dài.

– Anh là ai? An lặp lại câu hỏi.

– Em hãy gọi tôi là Nam Phong. Tôi là người sẽ hướng dẫn em những kĩ năng sau này. Nếu em không muốn bỏ mạng sớm thì tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời tôi.

– Anh là người tôi đã gặp ở quán cà phê đúng không? Còn đôi cánh này. . . An bỏ dở câu hỏi. Tay cô chạm vào những chiếc lông vũ trắng muốt. Chúng thật mềm mại, tơi xốp, không hề giống với bất cứ loại lông vũ nào cô từng biết.

– Em có vẻ thích thú với những chiếc cánh nhỉ? Bảo Bảo đã kể cho tôi về em. Nó bảo lần đầu gặp mặt em cũng làm vậy với nó.

– Bảo Bảo là ai?

– À, chắc em chưa biết tên nó. Đó là con rồng với đôi cánh của bầu trời em gặp hôm trước đó. Nó rất thích em. Nhưng nay nó bận đi chơi với lũ bạn rồi. Lũ rồng mải chơi. Đầy quyền lực những không bao giờ chịu làm gì.

– Con rồng? Con rồng với đôi cánh lấp lánh những vì sao phải không? Oa, tôi lại gặp lại nó à. Mà nếu vậy đây vẫn là một giấc mơ đúng không? Vì vậy anh mới có cánh.

– Chà chà, có vẻ em chưa biết gì nhiều thì phải. Đây đúng là một giấc mơ nhưng không phải giấc mơ tầm thường. Còn việc tôi có cánh thì đó là do lịch sử để lại. Chuyện dài lắm, một ngày nào đó tôi sẽ kể cho em.

– Vậy lần sau tôi có thể mơ thấy mình có cánh không?

– Không em thân yêu à. Đôi cánh này chỉ mình gia tộc Trí Giả mới có thôi. Mà thực ra cũng chẳng còn ai chỉ còn mình tôi. Ánh mắt Nam Phong xa xăm, thoảng nét buồn bã.

– Đừng buồn, em hiểu nỗi đau đó mà.

– À, ừ, em cũng không còn ai bên cạnh. Thôi mình đừng nói chuyện buồn nữa. Hôm nay đáng lẽ ra tôi định dạy em vài kĩ năng nhưng xem chừng bà dì kì quặc cùng với Nguyệt chủ chưa chịu tiết lộ thân phận của em rồi. Tôi cần phải nói chuyện lại với họ đã.

An mặc kệ Nam Phong lảm nhảm, cô hứng thú với việc đuổi theo một con thỏ trắng muốt hơn. Trong khi cô vẫn đang nhảy chân sáo đuổi theo con thỏ thì nhanh chư chớp một bóng trắng vụt qua. Một vài giây sau Nam Phong đứng trước mặt cô với con thỏ nằm gọn trong tay. An trố mắt ngạc nhiên. Nam Phong chỉ cười trừ và huyên thuyên về việc để cô lang thang trong thế giới này mà không biết tí gì thật là nguy hiểm. An vẫn kệ, đón lấy con thỏ vuốt ve, âu yếm.

Thế giới thật bình yên và êm đềm.

(còn nữa)

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment