Có những nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai, chúng trở đi trở lại vào những lúc ta yếu đuối nhất.
An ngồi thẫn thờ trước điện thoại. Cô không biết mình nên làm gì tiếp theo. Cô đã gọi cho tất cả mọi người quen biết của dì xem họ có biết dì đi đâu không. Cô cũng đã gọi vào máy dì hàng chục lần nhưng đều không có tín hiệu. Trong đầu An chỉ nghĩ đến việc báo cảnh sát. Nhưng báo cái gì đây? Trong nhà vẫn khóa kín cửa, không có dấu hiệu đột nhập, chỉ có dì cô là tự nhiên như bốc hơi biến mất. Cảnh sát sẽ chẳng tin cô. Họ sẽ cho rằng dì cô đi đâu đó mà không nói với cô mà thôi. Nhưng An biết chắc chắn có chuyện chẳng lành đã xảy ra với dì.
An cứ ngồi đó, nước mắt vô thức chảy xuống. Tiếng gió gào thét rú lên từng chặp phía ngoài vườn. Trong lòng cô lại là một vùng hoang tàn, tĩnh lặng. An cảm thấy nỗi đau đó lại nhói lên. Những kí ức buồn bã, tang thương về cha mẹ hiện về. Cô sợ rằng đến người thân cuối cùng mình cũng không giữ nổi. Giữa thế giới rộng lớn này, một lần nữa cô sẽ lại là đứa trẻ bơ vơ, lạc lõng, không một ai yêu thương. Lạc lối trong nỗi đau buồn, An cứ khóc rồi lại nín, rồi lại khóc, rồi lại nín cho đến khi qua mệt mà thiếp đi lúc nào không hay.
* * *
Trong căn phòng rộng lớn, bóng cô gái nhỏ đổ xuống nền mỏng manh. Ánh nắng chiếu xuyên qua những rặng cây tạo thành những bông hoa nắng li ti trên nền đá xanh biếc. Những trận cuồng phong đã dừng, cơn gió chỉ còn hiu hiu, se se thổi bay những lọn tóc lòa xòa trên gương mặt bé bỏng của An. Nam Phong đứng dựa vào tường nhìn An say ngủ. Anh biết rằng cô sẽ không thể chuyển thức vào thời điểm này. Ít ra cô cũng sẽ có một giấc ngủ yên lành sau khi đã kiệt sức vì mọi chuyện.
Tương lai rồi sẽ ra sao, Nam Phong chưa bao giơ biết. Ngay cả một kẻ thông minh, đứng đầu cả một gia tộc hùng mạnh như anh, nắm trong tay quyền năng tri thức cũng không thể đoán định được gì cho mình, cho những người xung quanh và cho cả thế giời này. Có lẽ từ bây giờ mọi chuyện sẽ chỉ còn tùy thuộc vào sự cố gắng của mỗi người. Vận mệnh đã không còn đi theo dòng chảy của nó nữa mà bây giờ nằm trong tay mỗi cá nhân.
– Cô bé sao rồi?
Nguyên xuất hiện lúc nào mà Nam Phong không hay.
– Ê, anh vào nhà thì cũng phải bấm chuông chứ, đừng có lén lút như vậy. Nam Phong trả lời.
– Nhà của cậu đâu mà cậu quản. Chúng ta ra ngoài phòng khách nói chuyện để cho An ngủ được không? Nguyên nhìn thoáng qua thấy An đang ngủ nên anh không muốn đánh thức cô bé.
– Không được. Tôi phải trong coi cô bé, nhỡ Thần Chủ lại đến. Nam Phong vẫn nhiều chuyện như mọi khi.
– Cậu đừng làm màu nữa. Bây giờ làm gì có ai di chuyển được qua hai thế giới nữa đâu.
– Được, tôi theo anh. Mà nói nhanh nên đó, tôi không thích nói chuyện với mấy người hay cau có.
Nam Phong theo chân Nguyên ra phòng khách.
* * *
An tỉnh dậy, cô không hiểu vì sao trên người mình lại có một tấm chăn mỏng. Trong đầu cô nghĩ ngay đến dì Ý Nhi. Cô vui mừng khôn siết vì nghĩ rằng dì đã trở về. An chạy như bay ra phòng khách.
– Dì, dì ơi! Dì về rồi à! Dì làm con lo quá. An vừa chạy vừa gọi dì.
– Ơ, em tỉnh dậy rồi à. Nam Phong ngạc nhiên quay đầu lại hỏi.
– Nam Phong? Sao anh lại ở trong nhà em. Mà người vừa bước ra cổng là ai? Dì tôi đâu? Có phải dì tôi vừa đi không? An hoang mang hỏi.
– An, em bình tĩnh nào. Từ từ để tôi giải thích. Người vừa đi không phải dì em đâu. Dì em đã bị bắt cóc rồi. Nam Phong quyết định nói toàn bộ sự thật cho An biết.
– Hả??? Bắt cóc. Anh nói thật không? Chúng ta phải báo cảnh sát thôi. Em đã định gọi họ từ sớm rồi nhưng sợ không có bằng cứ. Anh biết dì em ở đâu phải không? Anh phải giúp em nói với cảnh sát để họ đi cứu dì em.
– Đừng gọi cảnh sát. Họ không giúp gì được đâu.
– Anh nói thế nghĩa là sao? Không gọi cảnh sát thì ai cứu dì em. Em chỉ còn mỗi mình dì được thôi. An vội vàng chạy đi tìm điện thoại.
Nam Phong kéo tay cô níu lại. Bàn tay ấm áp của anh nắm chặt lấy cổ tay nhỏ bé của An. An dùng dằng cố gắng thoát ra nhưng hoàn toàn bất lực. Cô quay lại nhìn Nam Phong. Đôi mắt đen vừa phẫn uất vừa buồn bã làm trái tim anh đau đớn.
Nam Phong vòng ra trước mặt An chắn đường đi của cô. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, hít một hơi dài, Nam Phong kể lại toàn bộ câu chuyện về thân thế của An và thế giới Tâm thức cho An nghe nhưng cô hoàn toàn không chịu tin anh lấy nửa lời. Cô cứ một mực đòi anh chứng minh bằng cách dẫn cô chuyển thức về thế giới kia. Việc này bình thường không có gì khó khăn nhưng do sự di chuyển trái luật của Thần Chủ đã khiến kết nối của hai thế giới bị nhiễu động. Hiện giờ không ai có thể đi lại giữa trái đất và thế giới tâm thức nữa.
Vận mệnh của hai thế giới lúc này mong manh như một sợi chỉ.
(còn nữa)
