Tôi và gã (2)

Bữa nay gã nói tôi mong manh.

Gã là Nhân Mã thứ hai nói với tôi điều đó.

Chàng Nhân Mã đầu tiên ôm lấy tôi trên thành cầu, thủ thỉ những lời như vậy với tôi, đã lặng lẽ rời xa tôi theo một cô gái khác, sau khi dẫn tôi về gặp gia đình.

Thế nên, câu mong manh từ gã… đáng để giật mình sao.

Đến cả gã, đến cả tâm hồn tôi tưởng như đã gần đồng điệu ấy, hóa ra vẫn e ngại tâm hồn luôn chực vỡ tan nơi tôi. Hóa ra, gã chẳng phải tấm phiên lớn, hoặc sẽ chẳng muốn trở thành tấm phiên lớn che chở cho đời tôi, cho bản ngã thẳm sâu trong tôi được tự do vẫy vùng dưới nắng. Hóa ra, gã cũng như bao người, cũng chỉ cần một chốn yên thân, an toàn cho mọi sự.

Tôi chẳng thể trách gã.

Cũng chẳng muốn trách mình.

Tôi là vậy. Không khước từ.

Cái mong manh ấy, tôi vẫn có thể tự che chở mình suốt bao năm qua. Gã không sai khi chẳng thể chở thành bức tường đủ lớn để thay tôi che chở chính tôi. Chỉ là tôi sai khi vô tình nuôi hi vọng.

Mỗi năm một cánh cửa khép lại. Mỗi năm một con tim khép lại. Có lẽ năm nay sẽ là gã. Tôi cũng đã quen dần.

Quen có người đến bên thế giới của tôi. Quen vui vẻ mở lòng đến những gì mong manh nhất. Quen đợi chờ người ta suy nghĩ thật kỹ xem có muốn thay tôi canh gác tâm hồn dễ vỡ của riêng tôi. Quen những cái lắc đầu ái ngại.

Tôi không nề hà những bước lùi chân ấy.

Tôi chỉ cười chính mình vẫn có thể tiếp tục đón nhận khách viếng thăm như chưa từng bị tổn thương.

Có lẽ tôi trung dung thật.

Hoặc có lẽ khát khao yêu và được yêu trong tôi lớn tới mức có thể kiên nhẫn đến thế chỉ để chờ đợi một cái gật đầu.

Tôi không biết.

Số phận có lẽ cũng không biết.

Chúng tôi chỉ biết lặng lẽ song hành cùng nhau cho đến một ngày tìm ra lời giải đáp… hoặc không.

Ừ thì. Gã vẫn ở đấy thôi. Câu chuyện vẫn chưa tới một hồi kết nào cụ thể. Năm còn dài. Tháng còn dài. Vội chi.

#Lê_Di

Unknown's avatar

Author: jessaminetran

I'm just like the wind. Nevermind!

Leave a comment