Mơ đầu mùa (P22)

Chuyến tàu sớm lăn bánh đưa hai chị em rời khỏi thành phố hoa lệ về với miền đất mới có đôi phần cổ kính. Thành phố nguy nga, được tạo nên bởi những khu nhà san sát, tường đỏ lự, hơi ngả nâu, ám màu xưa cũ. Chẳng mấy ngạc nhiên khi nó có thể hào hứng khoe mình như đang lạc trong một khu hoàng thành châu Âu của nhiều thế kỷ trước.

Dừng chân ở ga tàu điện gần ven ô, nó và chị được một người bạn đón về khu ký túc. Căn phòng bé xíu, đầy đủ tiện nghi từ tủ lạnh, điều hòa, lò vi sóng, ti vi, bếp núc,… Tất tần tật… trừ mạng và sóng điện thoại. Ở cái thành phố nhỏ xinh của nó, nơi mà phương tiện công cộng duy nhất tồn tại trong thị trấn là xe buýt, thì việc mất sóng khi ở gần khu tàu điện ngầm hẳn là mới lạ. Mọi nỗ lực hứng sóng đều vô ích. Nhìn nó cứ nơm nớp lo khi đã quá 12 tiếng rồi mà chưa liên lạc được với người yêu làm chị cũng phải bật cười an ủi :

– Thôi bé! Xem ti vi đi. Chiều chị dẫn ra ngoài là có mạng lại thôi.

– Thế thôi đi chợ luôn chị nha. Mình đi mua đồ ăn rồi đi thăm quan thành phố luôn.

– Cái con bé này! Ừ. Thế đi thôi.

Thành phố đẹp và lãng mạn hơi vẻ bề thế bên ngoài của nó. Tha lôi chị đi hết bảo tàng này đến bảo tàng khác, nó dường như quên khuấy mất việc phải bắt sóng 4G để liên lạc về nhà cho anh người yêu đang-chờ-nó (hoặc không). Thăm thú bảo tàng thực ra là thú vui vốn có của nó ở nhà, chỉ có điều là cũng chưa có điều kiện đi được hết. Vậy nên, ở cái thành phố mà ai cũng kháo nhau nổi tiếng nhất là các bảo tàng thì nó cũng đã tự hứa với mình sẽ đi cho bằng sạch. Chẳng mấy khi. Tính đến giờ thì nó cũng chẳng nhớ mình đã bước qua cánh cửa của bao nhiêu bảo tàng trong thành phố ấy. Chỉ biết là đẹp lắm, thú vị lắm, lung linh lắm,… đến nỗi nó chỉ muốn thu nhỏ tất cả lại mang về nhà đóng tủ kính, thi thoảng nhấc ra xem.

♥ ♥ ♥

Đặt chân về phòng cũng là lúc nó mỏi nhừ. Phần vì chuyến đi dài và nhiều hơn dự kiến. Phần vì hành trang quá nặng khi nó trót lỡ tay mua quá nhiều đồ ăn và quên không dùng đến. Vẫn còn lời hẹn cùng chị đi tàu điện một vòng thành phố trước khi về, nó chắc mẩm trong đầu sẽ hít nốt chút sinh khí cuối cùng vào sáng mai để lết ra khỏi giường thật sớm với chị. Nghe chừng cũng quyết tâm lắm.

Cơn đói kéo về ngay sau đó chẳng bao lâu. Nó dỡ đồ trong cặp ra để chuẩn bị bữa tối. Vài mẩu bánh mỳ nướng, chút táo tẩm đường om lò vi sóng thành thứ mứt sền sệt ngọt lịm, ít bơ nhạt thơm lừng cùng 2 cốc sữa ấm. Vậy là đủ một bữa tối nhẹ nhàng cho hai chị em vừa ăn vừa xem hoạt hình đã bị lồng lại bằng thứ tiếng bản ngữ nghe ngộ ngộ. Cũng phải lâu lắm rồi nó mới được xem ti vi. Cái cảm giác giống hệt ngày đi từ trại tập huấn quân sự về, thứ đầu tiên nó lao vào ngấu nghiến là cái ti vi trong bếp. Và dĩ nhiên, kênh đầu tiên nó bật là hoạt hình.

Mạng mủng về tối cũng đã đỡ hơn khi nó kịp hỏi được mật khẩu wifi nhà hàng xóm. Những tấm hình đầu tiên được khoe lên trong sự phấn khích không ngừng. Mọi người khen lắm, tấp nập lắm. Cả anh hai và các bạn ở nhà cũng hỏi thăm liên tục. Nhưng dường như, trong nó, vẫn có cái gì đó thiếu thiếu, sai sai. Có lẽ, nó chờ nhiều hơn thế một nút “Thích” đơn thuần từ phía người nó yêu.

– Bé! Sao thế? Ngủ sớm đi, mai còn đi.

– Em không sao. Em đang chờ bạn ý dậy.

– Sao em bảo đêm bạn ngủ muộn mà. Giờ chắc chưa dậy đâu.

– Ừ. Dạo này anh ý bận quá…

– Bận gì mà bận dữ vậy.

– Em cũng không biết.

– Thôi ngủ đi.

– Vâng ạ.

(còn tiếp)

Mờ đầu mùa (P21)

Mơ đầu mùa (P21)

Buổi sáng đầu tiên tại căn kí túc xá nhỏ nó tình cờ mượn được khi lên nhóm của hội sinh viên thành phố hỏi tìm khách sạn. Cảm giác thấm tình người nơi đât khách. Suốt 2 ngày ở đó, hai đứa thậm chí chỉ biết mặt chủ nhà qua tấm ảnh nhỏ đặt ở góc bàn. Mượn phòng qua mạng, lấy chìa khóa từ hàng xóm và chào nhau bằng một mảnh giấy nhỏ dán trên tủ lạnh cùng hộp kem nhỏ thay cho tiền thuê phòng khi về. Những thứ nhỏ thôi nhưng cũng đủ làm ấm lòng đồng hương chốn trời xa xứ lạ.

Nó cùng chị bạn rong ruổi khắp thành phố cùng tấm bản đồ nhỏ xin được tại một quầy tạp hóa. Hệ thống siêu thị, nhãn hàng đồng nhất ở khắp đất nước nhỏ bé xinh xắn nàykhiến nó tự tin hơn hẳn. Ngoài kiến trúc và hệ thống giao thông ra thì có lẽ mọi thứ còn lại đều hao hao giống cái thị trấn nhỏ xinh của nó. Chât đầy ba lô đồ ăn và băt đầu cuộc hành trình, nó phá kỉ lục của ngày đầu tiên khi đi quá nửa những nơi nó muốn đến. Khu trung tâm thành phố cũng không lớn như nó tưởng. Thoăt cái, tấm bản đồ đã đỏ chi chít những dấu khoanh của nó. Đồng nghĩa với việc nó sẽ có cả một buổi chiều ngồi trên hai chuyến tàu điện đi hết một vòng thành phố, hưởng cái nắng ngọt hiếm hoi ngày cuối thu.

Về đến nhà vừa kịp chuyến tàu cuối, hai chị em không còn cảm giác chân chạm trên mặt đất. Nó mệt nhoài những rồi vẫn không cưỡng nổi thôi thúc thử nghiệm món mới nghĩ ra trên đường về. Nấu nướng là sở thích hiếm hoi trỗi dậy khiến nó cảm thấy có ích, hơn là cắm mặt vào cày phim bộ mỗi đêm hay say sưa mấy cuốn ngôn tình mang từ nhà đi vì sợ chán. Bữa tối thịnh soạn trong sự xuýt xoa của chị bạn, nó háo hức kể lại cho chị về màn cầu hôn để đời và tiếp tục thao thao bất tuyệt về những kỉ niệm lung linh của hai đứa trước khi nó bay suốt cả đêm hôm đó.

♥ ♥ ♥

Cuộc điện thoại dài từ lúc bước ra khỏi phòng đến hết con phố ra đến bờ sông vẫn chưa dưt. Nó thích thú tả lại những gì nó nhìn thấy trên đường. Cảm tưởng như nó có thể mang đến cả bầu không khí xung quanh về quê nhà để anh có thể sống trong cùng thế giới nó đang vẽ ra. Cứ thế, nó nói không ngừng trong những tiếng “Ừ” ậm ờ của anh, điều mà mãi sau này nó mới chợt để ý ra thì cũng đã chẳng còn mấy lời để nói. Hay chính cả nhưng lời chào vội vàng của anh mỗi lần cúp máy cứ ngày một nhiều lên cũng không ngoại lệ.

Tối đó thành phố có nhạc hội Halloween ở trung tâm. Hai chị em lang thang khá muộn. Đường về chợt dài hơn, chạnh lòng hơn khi cả một toa tầu ngập những đôi tình nhân quấn quít. Những chiếc hôn nhẹ nhàng họ trao nhau trong cái lạnh đêm run run vùng ôn đới. Những cái ôm siết chặt từ phía sau rồi họ thì thầm với nhau những điều mà nó chắc chắc là lời nói ngọt ngào nhất trong ngày. Nó nhớ người nó yêu… hay cảm giác chiều chuộng lâu rồi nó không nhận được… Nó buồn… khẽ tủi thân, khẽ hờn vì con tim đang đi lạc mất hơn mười ngàn cây số.

– Trời! Nhìn họ thích nhỉ?

– Dạ?

– Đó. Ở đây họ thoải mái thật. Ôm hôn công khai. Chắc thích lắm.

– À. Ừ. Em bị thèm.

– Bé sao thế? Lại nhớ người yêu hả?

– Dạ…

– Thôi ngoan, mấy tháng nữa là gặp nhau rồi.

– Em không sao. Hơi buồn xíu thôi.

– Thôi. Đừng nghĩ nữa. Nhìn kìa!

Nói rồi chị chỉ cho nó dải đèn lấp lánh cheo dọc khu nhà thờ, dải sáng cuối cùng trước khi đoàn tàu rời thành phố quay về khu ngoại ô nơi hai đứa đang trọ nhờ. Mọi thứ lại chìm vào màn đêm, ánh sáng đuối dần, toa tàu vãn dần, chỉ còn lại nó và chị… với một thứ niềm riêng khó tả.

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P20)

Mùa lạ…?

cover02_text
“Mùa lạ…?

Ừ. Hà Nội những tháng mùa này rất lạ.

Sáng sớm nắng trong.

Trưa chỉ kịp hửng oi chốc lát.

Rồi chiều lại nhẹ gió man mát đến tận cuối ngày.

Dễ phải hơn 10 năm rồi mới có cái tiết trời lạ lùng đến thế. Đường phố ngập màu hè rồi mà chẳng nổi chút oi. Ừ thì… Cũng thích…

Ấy biết thế nhưng cũng chẳng dám xuýt xoa… sợ tíu tít lên lại tan mất thứ mùa lạ lâu lắm mới vòng về. Chỉ dám phấn khích, rạo rực thầm trong lòng mà nhiều khi bức bối. Đến cả đám bạn xa xứ, vốn chẳng có nổi chút yêu thương gì mấy với cái thành phố vốn xô bồ, ồn ào, nóng bụi này, cũng phải gật đầu thốt lên: “Hà Nội mùa này đẹp hơn mọi năm nhiều lắm!” thì đủ biết thành nội của nó đang lạ lùng đến mức nào.

Hà Nội đầu mùa còn trở chút mưa sớm hơn thường lệ, làm sạch trong chốn thành phố vốn quanh năm chỉ gắn với khói bụi và còi xe. Hà Nội trong veo, mát lành, đôi lúc se se mùi gió muộn…”

Dòng tùy bút dang dở em để mở trên bàn viết từ cuối tháng trước… Tôi cũng chỉ kịp ngó qua đến đó và lảng vội mắt đi khi em trở lại. Cô bé của tôi. Cũng một thú vui kỳ lạ như thế. Cũng yêu Hà Nội theo cách giản đơn như thế… qua từng con chữ. Em hiểu Hà Nội… Em si Hà Nội như một người yêu đến mức đôi khi làm tôi ghen tị, hay “phát hờn” như các bạn trẻ bây giờ vẫn nói. Phải. Đúng là thứ mùa lạ đó đã vội tan ngay chỉ sau hơn một tuần em ngừng bút.

Hà Nội bước vào những ngày đổ lửa, hệt như tôi nghe đâu đó câu nói “Chưa đến lúc!” khi mọi người xôn xao về cái tiết mát lành đầu hè lạ lùng tháng trước. Tôi tự hỏi với thứ nhiệt độ có thể khiến người ta phát sốt lên bất cứ lúc nào như thế này, liệu Hà Nội trong em sẽ còn nổi nét lãng mạn gì lẩn khuất?

Liệu em có biến con nắng đến rát người kia thành thứ màu trong veo qua tấm tường kính của quán cafe, gọi về chút hoài niệm thuở học sinh, gợi chút mùi hè xôn xao, mùi của mùa thi, mùi của chia ly,… thứ mùi man mác quyện vào nắng luôn làm em thổn thức mỗi kỳ cuối năm học?

Liệu em có lấp hết những thứ rát bỏng ngoài kia bằng một vài bóng râm nhỏ xíu em tìm thấy giữa đường… bằng những con phố già phủ xanh một góc trời thành nội… hay bằng ít vị ngọt lành của những cây kem đủ màu ở mấy xe hàng rong dọc chợ sinh viên?

Liệu em có bằng mọi cách bao biện cho mảnh đất em yêu… thậm chí cùn đến nỗi bảo rằng “Hà Nội chỉ sốt tí thôi… mấy hôm nữa đổ mồ hôi là hết ngay ấy mà.” hay vội vàng xin lỗi “người yêu bí ẩn” của em… “Hà Nội à! Đừng nóng mà. Em chỉ vô tâm tí thôi. Anh cũng quen rồi còn gì. Nguôi đi nha!”

Ừ. “Người tình giấu mặt” của em thì tôi không rõ. Nhưng đúng là tôi cũng quen rồi mà. Em sinh ra để dành cho “bận rộn”, không phải chỉ riêng tôi. Tôi cũng ngừng lâu lắm rồi những suy nghĩ hờn trách trong mình mỗi lần em cố ý hay vô tình lãng quên điều tôi hằng mong em nhớ.

Em giờ như một thói quen thường nhật… không chỉ còn là trong vòng xoay của mối quan hệ không tên em khắc tên tôi và tên em lên đó, mà là trong cuộc sống của chính tôi. Tôi đã ngừng tự chất vấn mình từ rất lâu về việc có đáng hay không khi tôi chấp nhận một mối quan hệ nhập nhằng như vậy suốt một thời gian dài… Hoặc tôi đang cố tình trốn tránh sự thật khi phải đối mặt trực diện với cảm xúc thật từ phía em, chỉ để ích kỷ giữ em bên mình (dù chẳng biết nó có đúng theo ý tôi hay không, nhưng tôi sẽ không mạo hiểm để rơi vào 50% nguy cơ đẩy em ra xa tôi vĩnh viễn)… hoặc tôi là một gã khờ chính hiệu.

Thôi thì vốn gã trai nào chẳng ích kỷ cho cảm xúc của chính mình. Tôi, lúc này, có lẽ, chỉ cần nhìn thấy em, là đủ. Cũng giống như tối nay, một cây bút chì, một cuốn sổ A4 mỏng, một quyển sách để tôi *giả vờ*, tôi và em – vậy là đủ.

HN12616
23:42
-J-

Em vẽ…

Em vẽ một bức tranh,
Để cất anh vào đó.
Em vẽ hàng hiên nhỏ,
Thả chút tán cây thưa.
Em vẽ một cơn mưa,
Giữa trời trưa đầy nắng.
Em vẽ con đường vắng,
Em chạy vội thật nhanh.
Em vẽ màu áo xanh,
Khẽ nhìn anh ngần ngại.
Em vẽ mưa mau lại,
Giữ hai đứa dưới hiên.
Em vẽ nụ cười hiền,
Trên môi anh tỏa nắng.
Em vẽ nhanh hoa trắng,
Xen lẫn ít nụ hồng.
Em vẽ nét đợi mong,
Tiếng thương lòng bỏ ngỏ.
Em vẽ thêm chút gió,
Kéo hai đứa gần kề.
Em vẽ nhầm lối về,
Để chợt anh đi mất.
Em vẽ con đường tắt,
Bỗng lạc bước em vào.
Em vẽ một hàng rào,
Hoa hồng leo lẩn khuất,
Vẽ lại anh rất thật,
Để cất ở trong tranh.

Camera360_2016_5_23_112247

HN18516
02:00
-J-

Hà Nội – Mùa ve sớm

Thứ âm thanh rạo rực kéo vào phòng nó cùng hơi nắng sớm còn chưa kịp chớm oi phút đầu hè. Khoảng trời nhỏ sau vòm tán cây già bên phố đã hé những chấm đỏ đầu tiên điểm xuyết trên phông nền xanh trắng.

Hè về.

Mùa sớm.

Đâu đó mới chỉ mấy ngày đầu tháng 5.

20150514150217-2

Bước ra khỏi ghế nhà trường cũng đã gần 7 năm, nhưng nó vẫn bằng cách này hay cách khác níu giữ trong mình chút cảm giác xôn xao tiết đầu hè rạo rực hoài trong lồng ngực khi bắt gặp những cánh phượng đầu mùa, dải bằng lăng tím đột nhiên xuất hiện, đám điệp vàng chưa nở đã tàn rải đầy dọc phố hay chỉ đơn giản là vài tiếng râm ran.

Thứ cảm giác…

…báo hiệu mùa thi tất bật;

…háo hức kỳ nghỉ hè;

…xốn xang mùa chia tay;

…hồi hộp như sắp thêm tuổi mới.

Thứ cảm giác đầy sức sống khi nó sẽ có ít nhất hai tháng để vẽ những mộng mơ, hoài bão của mình cho năm học mới, cho tuổi mới, để sắp xếp lại mọi thứ ngổn ngang kì trước; để làm mọi thứ nó thích; được sống cuộc sống cho nó… chí ít… trong hai tháng.

Năm nay hè vội. Chợt nó nhớ hôm qua mẹ cũng vừa “phê bình” nhà đài: “Phượng còn chưa nở mà đã tổ chức Lễ hội hoa phượng đỏ. Chả có ý nghĩa gì.” Ấy vậy mà mơ sáng nay thôi, Hà Nội của nó đã kịp mang cánh phượng đầu tiên về thành nội.

Cái hẹn với mùa hoa học trò sớm hơn khiến nó bối rối đôi phần, trước công việc bộn bề đang xếp hàng trước mắt.

Nó còn…

…chưa kịp ghi lại đủ gốc phượng trong thành phố;

…chưa kịp tìm lại hết những khoảng không đủ rộng cho tầm mắt;

…chưa kịp sắp xếp lại những ngổn ngang để dành thời gian cho mảnh mùa mới chớm;

…mà lòng thì vẫn vội vã, nơm nớp lo những màu của đầu mùa tan mất.

 

Hè chỉ đẹp lúc này thôi. Nó đủ hiểu điều đó. Thêm chốc nữa là cảm xúc sẽ ngợp lên theo thời tiết, để lại những oi ả, những xúc cảm man mác, lắng vị gì đó tiêng tiếc đọng sâu nơi cuống họng. Tiết hè vậy thôi… mà dễ buồn lắm… hoặc âu lòng người cũng chỉ đủ để vui trọn mấy ngày mát mẻ.

Hè đầu mùa…

…có vị ngọt lành tan nhanh trong miệng;

…có màu trong veo hòa vào đáy mắt;

…có thứ mùi nhẹ, khoan khoái, nâng bỗng hồn lên với gió;

…có âm thanh rạo rạc, lao xao xô khẽ vào mặt hồ phẳng trơn như tảng gương phản nắng;

…có những dư vị phảng phất chạm nhẹ lên cánh tay, lên bờ vai gầy của người em gái nhỏ.

Cũng phải mất thời gian rất lâu để lữ khách ngày nào nhận ra những nét thật nhỏ đó trong lòng hạ. Bởi rất nhanh thôi, phút đầu mùa hiếm hoi sẽ tan vội vào trong nắng, trả lại cho hè những nhịp ả oi vốn có, rồi dễ vô tình làm khó chịu lòng người xa xứ.

Ấy vậy mới nói, chỉ những con tim đủ kiên nhẫn với chốn nội đô mới có thể đủ bình tĩnh để tĩnh tâm tìm chút điểm xuyết ngọt ngào nơi tiết mùa ngày càng khắc nghiệt…

HN17516
22:15
-J-

Ai đó một thời

Camera360_2014_10_25_112448Lá về với đất
Trẻ trốn dưới hiên
Gác mái lạng yên
Nghe mùi gió đến

Kiến đi hàng vội
Chuồn thấp từng đôi
Gió khẽ bảo tôi
Chạy mau! Mưa tới!

Nhấp mùi mưa mới
Chẳng kịp rủ ai
Lạnh ngấm bờ vai
Ai thu mình lại

Ai thuở thơ dại
Chỉ biết tiếng yêu
Ai đấy thật liều
Nắm tay đi đại

Ai thời con gái
Lòng trót thầm thương
Ai tuổi ẩm ương
Lời yêu để ngỏ

Ai hỏi ngày đó
Còn tiếc gì không?
Ai cũng để lòng
Vẹn trong kỉ niệm.

HN8516
21:31
-J-