Con gái Bọ Cạp – Nghiện đau không phải là một cái tội

Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
con-gai-bo-cap-nghien-dau-khong-phai-mot-cai-toi
Gửi anh, người trót vô tình giẫm qua trái tim em.
Ngày em quyết định đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ không tên dở dang, cũng là ngày em cảm nhận được nỗi đau đầu tiên của thứ tình cảm mà lâu lắm rồi mới vô tình quay trở lại với em.
Dắt xe ra khỏi cổng trường sau khi đọc được lá thư cuối cùng của người em trót thầm thương, có cái gì đó siết lại khiến em ngộp thở. “Tại sao không giả vờ yêu em thêm nữa?… Tại sao?” – ý nghĩ đó làm em choáng váng và bước đi khập khiễng.
Em không rõ đã làm sai điều gì.
Hai tháng trước, chính anh là người chủ động trèo hái cho em bông hoa em thích trên vách đá khi cả lớp đi du lịch vì nghe được em nói thầm với nhỏ bạn: “Hoa đẹp quá! Giá mà có ai hái được, tao sẽ lấy làm chồng!”.
Em đã cố né anh sau khi nhận bông hoa ấy.
Rồi cũng chính anh tự kéo em ra gặng hỏi: “Giờ em tính sao?” với nụ cười đầy nắng.
Và cũng chính anh, cất tiếng gọi em là “vợ yêu” ngay giữa lớp chỉ để bảo để anh đưa về.
Em không biết là thật hay mơ nhưng càng ngày, những cử chi ân cần quan tâm của anh đã làm con tim dè dặt của em ấm dần. Em học cách mở lòng đón nhận tình cảm trong lành anh dành cho em, đón nhận cái em vẫn nghĩ là tình yêu nơi anh. Em vô tình ngủ quên trong yêu thương anh mang bên em chốc lát.
Em đã trót yêu anh, anh biết không?
Rồi anh bắt đầu kể chuyện về người con gái ấy. Em chỉ biết mỉm cười an ủi mỗi lần thấy anh buồn. Em chỉ biết tự mình xoa dịu những gợn sóng lòng khi nghe thấy tên cô bé ấy. Và cứ thế cho đến hôm nay, anh nói không thể chịu đựng được nỗi buồn của em, không đủ dũng cảm nhìn thấy em bị tổn thương vì anh, rằng anh chưa sẵn sàng chăm sóc em hết mình, rằng con tim anh vẫn còn có cô gái đó…
Anh ra đi. Nhanh. Nhanh lắm. Hệt như ngày anh bước vào trái tim em vậy.
Em đau nỗi đau riêng em. Cơn đau tim đầu tiên của một con bé mới chập chững bước sang tuổi 17. Khó thở, mọi thứ ngợp nhòa trong nước mắt. Không một dòng nhạc nào đủ sức xoa dịu nỗi đau ấy. Không một điểm tựa nào có thể giữ chặt nỗi chênh vênh trong em. Em đạp xe trong vô thức, cố kìm cơn sóng dữ trong lòng để rồi vỡ òa lên khi về đến căn phòng nhỏ trên gác mái.
Em tự nhốt mình trong phòng, bỏ ăn, nghỉ học, vật vã như một cái xác không hồn. Em cảm nhận được nước mắt mẹ hòa vào nước mắt em trong tuyệt vọng. Đôi lúc, em tự hỏi liệu anh có xứng đáng cho những đau thương đó… nhưng rồi em vẫn khóc, em vẫn đau, em vẫn chìm trong những cơn siết tim đủ chặt đến run người.
1 năm 6 tháng 13 ngày… Đủ dài với những người bình thường, nhưng dường như chưa bao giờ là đủ với em. Giờ em đã là một cô tân sinh viên, bỏ lại sau lưng quá khứ thời cấp ba u ám. Ánh mắt mẹ vui hơn khi nhìn thấy em có thể tươi cười. Nhưng anh biết không, chưa một đêm nào em không nghĩ về anh, chưa một tháng nào em ngừng khóc vì anh.
Nhỏ bạn thân vẫn hỏi sao em cố chấp đến thế? sao em nghiện đau đến thế? Em chỉ cười… “Ừ. Bọ Cạp mà. Tao thích thế.”
Không phải em trẻ con. Không phải em mít ướt. Không phải em toan tính, dùng nước mắt làm anh mủi lòng. Vì tin em đi, sẽ chẳng bao giờ anh đọc được những dòng này từ em, sẽ chẳng bao giờ anh thấy em đang khóc. Chỉ là, cơn đau ấy, em chưa biết cách và cũng không muốn xóa đi khỏi con tim. Em lưu giữ nỗi đau không phải vì cố chấp, chỉ là để em nhớ và trân trọng hơn những tình cảm sau này.
Con gái Bọ Cạp có những phút yếu lòng riêng, có vô vàn nỗi niềm giấu kín, mong manh, dễ tổn thương hơn những cô gái khác. Chỉ là Bọ Cạp có một lớp vỏ dày lên theo thời gian và mức độ tổn thương bị gây ra. Lớp vỏ ấy có thể cứng cáp lên đến lạnh lùng, vô cảm… để một ngày, khi gặp lại anh, em có thể nở một nụ cười đầy nắng tặng anh dù trong lòng em, những cơn bão chưa bao giờ lặng.
 
HN271015
-J-

Con gái Thiên Bình và những tâm tình bỏ ngỏ

Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.

Chưa một lần rung rinh thật sự, chưa một mảnh tình vắt vai, không phải em vô cảm với đời, mà  chỉ là muốn tìm một tâm hồn đồng điệu…

con-gai-thien-binh-va-nhung-tam-tinh-bo-ngo-1

“Trong suốt cuộc đời mình, nàng Thiên Bình cứ đi ra đi vào cánh cửa của tình yêu với những lý tưởng của riêng mình. Những mối quan hệ của nàng Thiên Bình đều có chu kỳ riêng. Sự lên bổng xuống trầm hoàn toàn dễ hiểu với cả nàng và người yêu. Nàng bị chi phối bởi nhu cầu kiếm tìm một tình yêu lý tưởng…”

– Những đường cong hoàng đạo –

Gập cuốn sách lại khi vừa đọc xong mấy dòng đầu tiên về tình yêu của Thiên Bình, nó bật cười, nheo mắt, khẽ quay ghế ngược về hướng nắng cho đỡ chói, đầu không ngừng tự bao biện: “Con gái cung nào chả thế. Chỉ là Thiên Bình kỹ tính hơn chút đỉnh thôi mà.”

Nghĩ rồi nó lật tiếp sang trang, vừa đọc vừa buồn cười không hiểu vì sao anh lại tặng nó cuốn này vào cái ngày nó vẫn tâm niệm là ngày của mẹ. “Em nào đâu đã phải là phụ nữ!” – nó đã khẽ hờn anh như thế khi nhận được quà vào sáng sớm, nhưng vẫn không quên một nụ hôn nhanh, nhẹ lên khóe môi anh trước khi anh đi làm.

con-gai-thien-binh-va-nhung-tam-tinh-bo-ngo-2

Anh vẫn thường bảo nó khó hiểu. Nó cũng cảm nhận được những ngày buồn u ám ở anh mỗi lần nó đột nhiên bị giận và chỉ còn quan tâm anh một cách xã giao không cần lý do. Hình như chưa bao giờ nó tâm sự tử tế với anh về những gì nó nghĩ… nhưng lại luôn mong anh tự hiểu ra thế giới của nó cần những gì.

Phải. Nó là vậy… là một chuỗi những mâu thuẫn giữa cái lý trí vốn có và khát khao nội tâm sâu lắng. Nó không đủ dũng cảm để lạnh lùng, quyết đoán như những bạn Song Tử, Bảo Bình khác, nhưng cũng không bao giờ cho phép bản thân chạy theo cái đẹp, những điều bay bổng, những thứ lãng mạn nằm ngoài tầm kiểm soát. Phải chăng vì vậy, mà chưa bao giờ nó cảm thấy thỏa mãn với chính nó hay những người nó yêu thương?

Nó với anh… Ừ. Cũng chỉ là một chiều vô tình nó cần người an ủi, chở che. Anh xuất hiện Nó nhận lời. Cũng nhanh như thứ tình cảm lớn dần ngay sau đó. Tất cả chỉ vì, anh đến đúng lúc… nó cần.

Mỗi lần giận dỗi, tránh anh đi đâu nó, nó vẫn luôn tự hỏi: “Nếu không phải Paris, nếu không phải mùa đông, nếu không phải nó lỡ chuyến tàu cuối ngày, nếu không phải anh bạn cùng khóa của anh cứ bám riết lấy nó nhưng khi nó còn chưa kịp biết con tim muốn gì, người ta đã vội bên người mới, nếu như… thì liệu nó có đến với anh? hay lại tiếp tục chặng đường chạy trốn những cảm xúc còn chưa kịp lóe lên trong tim nó?”

con-gai-thien-binh-va-nhung-tam-tinh-bo-ngo-3

Phải rồi. Nó rời khỏi Hà Nội trong tâm thế như vậy mà. Nó của một ngày xưa rất xa – ngày nó đang còn sợ phải sang cái tuổi đầu 2 đầy kỳ lạ – luôn bị lũ nhỏ bạn cùng khóa đưa ra làm tấm gương điển hình cho cái sự ế. Nó cười hiền, hoặc dỗi, nhưng rồi cũng làm lơ vì nó hiểu rõ cái sự “không thể ế” của mình.

Không phải nó không muốn yêu, không phải nó không thích con trai, vì nó vẫn phát cuồng lên với các “oppa” và anh Captain đẹp siêu cấp vô địch. Không phải nó không có cảm xúc với ai, không phải nó sợ tổn thương vì nó nào đã có dịp biết tổn thương là gì… Chỉ là, nó bị sợ thứ cảm xúc không an toàn mỗi lần xuất hiện trong tim nó. Riêng việc lựa chọn đối xử với tình cảm đó bằng lý trí hay bằng con tim đã đủ khiến nó không làm được gì trong một thời gian dài rồi, chứ đừng nói đến chuyện tán tỉnh, làm quen, đi chơi hay… yêu ai đó. Quãng đời sinh viên của nó cũng vì thế mà đã vô tình đặt biết bao dấu chấm lửng cho rất nhiều con tim của các chàng trai đồng lứa…

Một cái chạm tay nhẹ lên vai, nó khẽ giật mình quay lại, ôm lấy anh dịu dàng đến lạ. Bất giác, nó chợt nghĩ: “Có thật nó yêu anh? hay anh cũng chỉ là dấu chấm lửng rồi sẽ lướt qua trong đời nó?…”

HN191015
-J-

Này người lạ!

Này người lạ! Anh lại bắt đầu điệu lên từ khi nào thế?

Anh có nhớ hơn 20 năm quen nhau, mỗi lần anh điệu đà lên là em lại bực mình như nào không? Đồng ý là mẹ thích anh, lúc nào cũng khen anh, nhất là vào mấy ngày anh đẹp đẽ như hôm nay. Đồng ý là riết rồi đến năm ngoái em cũng phải gật đầu với mẹ là mùi nước hoa mới của anh rất thơm, ngọt hơn cả hương Romano em vẫn thích anh dùng cả năm. Nhưng không có nghĩa là anh được quyền dùng nó để dụ dỗ em ngưng việc và đi trốn cùng anh. Hiểu không hả?!!!

Năm nay mình hòa thuận với nhau hơn nhiều rồi nhỉ? Làm em lại có hứng viết thư cho anh lúc mới gần hết năm như thế này. Cũng tại anh tốt bụng quá mà. Từ sau cái ngày em đón thêm đứa bạn cùng phòng từ đợt giữa năm vào nhà, anh có vẻ quan tâm em nhiều hơn và ngoan hơn nữa. Đưa em đi mua đồ, nuôi em hàng tháng, dỗ em mỗi lần mít ướt chuyện gia đình, đưa em đi trốn mỗi lần em không muốn về nhà,… Nhất anh rồi, người lạ.

À nhân tiện thì em thích mấy chỗ náo nhiệt anh hay lén lút đưa em đến. Dù đôi lúc vẫn thèm được đi một mình với anh thôi nhưng hình như em đang quá lười để tìm một buổi hẹn cho hai đứa như hồi tháng 2. Chắc lại nhanh thôi, muộn nhất là mùa sưa mình lại trốn đi hẹn hò, anh nhỉ?

Quay lại câu chuyện giận dỗi ban đầu, ngoại trừ tội dùng nước hoa quyến rũ em ra thì phải công nhận là thứ hương đó càng qua năm càng ngọt dịu. Bắt đền được không? Anh bớt quyến rũ đi 1 tí được không? Có biết em đang lụt ngập đầu rồi không? Mà em còn không biết bơi, còn phải lội nữa cơ, biết không hả?!?!?! Sao cứ bơm vào đầu em cái ý nghĩ chạy đến bên anh ngay tắp lự không dập được thế này >”< Anh có biết đáng yêu quá cũng là một cái tội không???!!!

Nói thật đi! Hay anh lại đang rảnh rỗi đi tán tỉnh em nào hả? Anh đủ tật xấu rồi. Không nhất thiết phải cập nhật thêm tiểu sử đâu. Em cũng hết chỗ để ghi trong sổ thù vặt rồi nên có thể bảo đội ngũ fangirl fanboy hùng hậu của anh đừng tự tung tự tag anh, đừng hiện lên newfeeds của em được không?!!!!

Hừm. Anh đúng là đồ xấu tính mà. Đợi đấy! Hết lụt anh biết tay em, Hà Nội ạ!!!!!!!!!!

HN81015
22:57
-J-

Hà Nội ngày gió về bất chợt

Cuộn tròn trong chăn dưới 3 tầng giấc mơ kỳ lạ, cái se lạnh đầu thu và cái mũi ẩm ướt bé tí đỏ hỏn khẽ lay nó trở mình run lên đôi chút.

“Hà Nội trở gió thật rồi ấy hả?” – nó vẫn lơ mơ tự hỏi. Ừ. Lạnh thật rồi kìa. Cái lạnh nó vẫn nghĩ phải sau hai tuần nữa mới đến đột nhiên ghé thăm nó sớm một cách kỳ lạ.


Hít hà – thói quen muôn thưở mỗi ngày gió lên – hơi lạnh chạm từng nhịp thở. Ngày đủ đẹp để dạo vòng vòng bên phố. Ngày đủ thảnh thơi để tự thưởng cho mình một góc thật cao của thành phố, nhâm nhi thứ trà thơm lừng nóng hổi cùng vài trang sách cũ kỹ về Hà Nội của một ngày xưa.


3 tháng. Không quá dài nhưng đủ cho lần bình ổn nhịp tim đầu tiên lâu nhất trong 24 mùa thu vừa qua. Ngừng rung động cho một con tim xa lạ đâu đó. Thứ tình yêu duy nhất quay về với bản thân và gia đình. Gánh nặng âu cũng đáng cho những tình cảm có lý và chưa bao giờ sai. Cảm nhận những tổn thương có vẻ “người lớn”. Hiểu phần nào chặng đường sau này với những điều bức bối hiển nhiên phải đối mặt, chịu đựng và học cách để không nổ tung với nó.


Gió về. Hà Nội cười hiền. Con phố nhỏ cùng gốc cây già lặng thinh cho vài miền nhớ chạy về bất chợt. Chút mưa phảng phất xoa dịu những bộn bề mùa vội. Miền đất nghìn năm luôn biết cách chiều lòng người con lơ đãng, khi nhớ khi quên một bóng hình. Chì duy có cái sự thèm được hòa mình vào lòng thành nội là chưa bao giờ dứt. Một khoảnh khắc nào đó thôi, được khẽ đặt bước chân đầu tiên cho chặng đường nhẹ thả chân vài dặm đường qua cách ngóc ngách cất giấu những niềm riêng Hà Nội. Thế thôi. Đủ cho khách vãng lai vương hồn phố. Đủ cho kẻ đang sầu cũng thoáng nét vui.


Mùa nào cho em
Lặng giữa trời thành nội
Nguệch ngoạc câu thơ tôi
Đưa em về khắp lối
Em cứ ruổi rong
Những bánh xe chẳng vội
Để tôi mãi tìm
Nhịp dừng bước chân côi

HN17515
7:54
-J-

HN13915

15:35

-J-

Lạ?

upside-down-caroline-bonne-muller

Ông mặt trời
Ở dưới đất
Gió lất phất
Ở lòng hồ
Mưa bi bô
Trong mắt bé
Ngày he hé
Lúc xế chiều
Ồ! Con diều
Đang lật đật
Có mùi mật
Trong bụi than
Ngoài lan can
Đầy hơi biển
Ở trong truyện
Có bà tiên
Mẹ thì hiền
Bố dễ tính
Bạn trong gương
Trông cũng xinh
Nghĩ giật mình
Tuyền chuyện lạ

HN5615
11:04
-J-

Hình như?

mushroom_after_rain_1920_x_1080_1137977872

Hình như đêm qua mưa?
Trời sáng thưa mây hẳn.
À đâu? Vẫn dầy dặn,
Nên mới mát thế này.

Hình như đêm qua say?
Sáng trời bay bay thật.
À đâu? Có vài nhấp.
Nhìn cốc vẫn đầy nguyên.

Hình như đêm qua quên
Bật đồng hồ báo thức?
À! Thực đâu có ngủ.
Đêm qua mải lắc lư.

HN5615
08:50
-J-