Mơ đầu mùa (P20)

Ngủ thiếp đi trong dòng hạnh phúc miên man, tiếng chuông báo thức kéo nó dậy khi trời đã ngả chập tối. Khệ nệ kéo va li xuống, lang thang một vòng ở sân ga, mọi thứ đẹp hơn, sang hơn rất nhiều so với nhà ga bé xíu nơi miền quê của nó. Loanh quanh một lúc nó cũng tìm được chốn ẩn náu cho riêng mình. Còn hơn một tiếng nữa, chị bạn đồng hành cùng nó mới đến, và điểm chờ đợi không thể thú vị hơn một chiếc ghế đối diện cái piano màu nâu trầm đặt ngay giữa sảnh sân bay, thi thoảng lại có vài người bản xứ ra dạo vài bài dân ca hay cổ điển. Nó lôi quyển truyện đang đọc giở ra ngồi nghiền ngẫm tiếp. Không gian ánh vàng cùng tiếng piano đập vào tường vang lên êm ái không khỏi làm nó xuýt xoa, thích thú tận hưởng như đang ở trong một khán phòng nhạc giao hưởng vậy. Một vài du khách đi qua bắt chuyện với nó bằng thứ tiếng Á Đông kỳ lạ. Nó nhún vai cười rồi quay lại với thế giới của riêng nó qua từng trang sách, thi thoảng lại khẽ ngước lên ngắm nhìn anh nhạc công trong bộ vest truyền thống với cà vạt đen và sơ mi trắng. Nó mê mân đôi bàn tay nhẹ nhàng lướt nhẹ trên từng phím đàn trắng nõn. Hình như nó ngâm nga theo… vài lời ca quen thuộc.

Tiếng chuông điện thoại lôi tuột nó ra khỏi mạch truyện đang dang dở. Chị bạn đồng hành gọi nó giọng hoang mang. Phải mất một lúc hai chị em mới tìm được thấy nhau ở bến tàu điện. Loay hoay tìm cách mua vé tàu, lần đầu một mình đến thành phố lớn, việc tự làm quen với hệ thống vé tự động khiến hai đứa thật sự bối rối. Ở chốn bé xíu của nó, chỉ có xe bus chạy nửa tiếng một chuyến. Chỗ bán vé thì ngay trong tạp hóa, chỉ cần vài câu đơn giản là có đủ tập vé đi cả tuần. Đang không biết phải xoay sở ra sao thì một giọng Hà Nội đặc sệt cất lên từ phía sau.

– Hai bạn mới đến thành phố này hả?

– Ơ. Ừ. Bọn mình đi du lịch.

– Đưa mình chỉ cho. Đây này.

Nói rồi, bạn ý lạnh lùng len lên chỉ hai đứa cách dùng máy. Chưa hết ngỡ ngàng, lâng lâng vì chất giọng ấm nống lâu không được nghe, nó bị gọi giật lại.

– Của hai bạn đây. 15 phút nữa có chuyến. Đi chơi vui vẻ.

Bạn ý nói rồi dúi hai cái vé vào tay hai đứa rồi chạy vội lên tàu, không kịp để hai đứa nói lời cảm ơn.

Trở lại trạng thái bình thường, hai chị em bắt đầu chủ đề xung quanh chàng trai bí ẩn. Chị ở Sài Gòn nên mê giọng con trai ngoài Bắc. Còn nó, một đứa trót phải lòng Hà Nội thì mọi thứ thuộc về thủ đô sẽ nghiễm nhiên trở nên thân thuộc. Trời lạnh dần. Câu chuyện ríu rít hòa vào tiếng tàu, tiếng người cười nói, tiếng đàn hát từ một nhóm nhỏ trên chuyến tàu về khu chung cư nhỏ ở ngoại ô.

Đếm từng bến để không nhầm điểm xuống, chợt thứ ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy ngoài cửa sổ hút lấy nó không rời. Hai đứa ham chơi xách đồ chạy xuống, chẳng kịp nhìn tên bến. Đó là đêm đặc biệt, ngày duy nhất trong thành phố có hội chợ và khu mua sắm mở xuyên đêm. Nó thích thú ngó nghiêng từng gian hàng nhỏ. Những thứ đồ ăn lạ lùng khói bay nghi ngút thơm lừng khu phố. Khu vui chơi lấp lánh tỷ thứ đèn màu làm đêm long lanh cả một góc trời. Leo chừng hai chục bậc thang lên chỗ có đài phun nước và khu tượng trên cao, nó thích thú ngắm nhìn trời đêm hòa vào dải ánh sáng phía dưới. Mọi thứ như một giấc mơ bày ra trước mắt nó. Lần đầu tiên trong hai tháng, thành phố không xuống đèn lúc chín giờ.

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P19)

Công thức “Thước phim màu hồng”

Người ta nói con gái thường có những thời điểm thay da đổi thịt kỳ lạ khiến biết bao đứa con trai cùng lứa phải ngỡ ngàng hoặc bó tay chịu trói.

Tuổi 16…

Lên cấp 3. Đứng giữa cái ngưỡng tuổi trăng tròn. Con bé đành hanh, hay bắt nạt, véo tai bạn trai ngày nào sẽ tự nhiên “hiền” lạ, “dịu dàng” lạ. Tự nhiên thôi. Vì đâu đấy trong lớp, bọn con trai sao mà cao lớn, thông minh và nhiều tài vặt hơn nó đến thế. Nó… từ một đứa chỉ biết cột tóc đuôi ngựa hay buộc tóc đuôi gà tự nhiên lại đủ dũng cảm để thả tóc xõa ngang vai đi học, để “điệu đà” – thứ mà nó vốn kì thị từ hồi lớp 1. Nó – đanh đá là thế… mà giờ, tiểu thư là thế.

Tuổi 18…

Nó ẩn mình e lệ trong bộ áo dài và đôi guốc nhỏ. Nó nghĩ mình sắp thành thiếu nữ đến nơi ấy… Và ai đó cũng nghĩ “Em đã lớn thật rồi…”

Tuổi 24…

Để lại cánh cổng trường đại học sau lưng, một lần nữa… nó lột xác. Một công việc ổn định. Mức thu nhập ổn định. Và nó có thể tự do thỏa mãn mọi sở thích nó vốn thèm thuồng cái thời học sinh mà cứ chỉ nhìn rồi lại tặc lưỡi lướt qua đầy tiếc nuối. Bảo sao người ta nói con gái tuổi này thường hay trẻ lại. Và 6 năm nữa thôi… ở cái tuổi mà phụ nữ quyết định việc thành đạt hay không, nó tin, là sẽ còn trẻ thêm lần nữa.

24 tuổi. Cũng chẳng còn bé bỏng gì đâu khi đã bắt đầu chia sẻ hóa đơn, bữa cơm với gia đình; bắt đầu nghĩ đến chuyện tích cóp cho tương lai dù ai cũng bảo là trước 30 tuổi thì đừng mong tiết kiệm được cái gì. Ầy… Nhưng… cũng là lúc có thể dễ dàng tận hưởng những thước phim màu hồng từng mơ ước. Đơn giản. Nhẹ nhàng. Ấy mà phải mất bao lâu để thực sự được tư do cảm nhận nó.

Đó sẽ là một sáng Chủ Nhật đẹp trời khi nó ngoan ngoãn dậy đúng giờ, ăn sáng đúng giờ và xem hoạt hình đúng giờ trong ánh mắt ngỡ ngàng của bao nhiêu người. Hết giờ hoạt hình, hai đứa tăng động rủ nhau đi vãn cảnh chùa rồi dạo vòng vòng quanh khu Trúc Bạch. Đứa còn lại trong nhà ngó đầu từ trên tầng xuống:

– Ê! Đi đâu đấy?
– Đi chơi!
– Chờ tí! Em đi với!

Người đẹp :”> Cảnh đẹp. Thời tiết đẹp. Hồ Tây đẹp. Sáng đẹp trời. Bò bía ngon. Kẹo mạch nha ngọt lịm :3

Chiều về nhà ôm hai bảo bối Piku và Pigu hát nghêu ngao cho đến khi đứa bạn thân vừa giã rượu bơi đến đưa đi chơi tiếp. Gọi là shopping 1 tí rồi lẩn vào 1 góc super-teen gọi topping kẹo bông cho toàn bộ đồ uống, 2 cái cupcake bé xíu, 1 cái bánh chậu cây và 1 bộ bài Tarot. Cái quán bé xíu. Cửa kính trong suốt bày trên bệ cả dãy đồ trang trí nhỏ nhỏ, yêu yêu. Con bé thao thao bất tuyệt về câu chuyện của gã The Fools ngớ ngẩn rồi được tặng 1 cái túi :”> Ngoan ngoãn và thích thú cho một buổi chiều nhẹ nhàng. Tất cả chỉ tại cái quán max-cute-mode đó :3

Tối xách Piku đi chơi. Thật ra là được xách đi chơi. Em nó trở thành tâm điểm của bàn tròn. Được lảm nhảm mấy bài trẻ con mà không bị oánh. Thoáng nghĩ đến chuyện kiếm chỗ nào nhiều trẻ con, đệm đàn cho chúng nó hát mấy bài ngộ ngộ. Nghiện hoạt hình không phải một cái tội. Nghiện nhạc thiếu nhi cũng thế.

Gần 24h. Trở lại với công việc và một đống báo cáo đang chờ trước mắt. Ngó lại “thước phim màu hồng” quay chậm cả ngày. Cười sung sướng một cái. Rồi lại cắm mặt vào lạch cạch gõ báo cáo cho ngày mai. Tuần mới. Thử thách mới. Vừa làm vừa chờ cuối tuần để được quay thước phim mới… chắc cũng sẽ hồng như thế…

HN15315

23:24

-J-

P/s: Cái kính đã được thay gọng và mọi thứ lại HD ❤

Mùa sưa Hà Nội

1891523_923707677640079_5309242271622755585_oEm hỏi tôi mùa nào mong manh nhất?
Tôi trả lời mùa trắng đất hoa sưa
Xứ thành nội một năm vài canh nở
Gió nhẹ về cuốn vội mấy nhành thơ

HN28215

-J-

Mơ đầu mùa (P19)

Lời cầu hôn bất ngờ làm nó phởn phơ suốt cả cuối tuần ở nhà anh Hai. Nó không ngừng thao thao bất tuyệt về người đó và cái tương lai trải dài trong năm năm đầy hứa hẹn. Thật khó cho nó để kiềm chế được cái cảm xúc ấy, dù đôi lúc, nó vẫn thoáng hoài nghi vì vốn ba tháng là quá ngắn cho một thứ hạnh phúc xa xỉ như thế. Nghĩ vậy nhưng rồi nó vẫn dành trọn cả cuối tuần để làm nhảm cho cả nhà nghe về câu chuyện tình yêu đời thường đầy bất ngờ trong hai tháng của nó. Vốn coi hạnh phúc luôn là thứ không bao giờ dành cho mình, nên với nó, những niềm vui lớn lao thế này là thứ nằm ngoài tầm tưởng tượng. Nó vui. Phải. Nó rất vui.

Câu chuyện của nó kéo dài lươn khươn quá nửa đêm khi mấy anh em đều đã ngà ngà bia – nhạc. Bất giác, nó thấy anh. Nó nhận ra dường như anh ít nói hơn mọi ngày. Việc duy nhất cả tối anh làm có lẽ là chăm chăm nhìn nó, thi thoảng cười hiền, thi thoảng có nét gì đó âu lo. Nó khẽ nhíu mày rồi lại giật mình bởi tiếng tin nhắn đến và quay lại với thế giới riêng của nó. Màn đêm lặng đi trong cái hạnh phúc xôn xao nó tự vẽ ra cho riêng mình thật ấm.

Nguyên mọt tuần nó dường như không lúc nào khép được miệng cười. Với một đứa cung Khí như nó thì khó có thể tránh khỏi việc chia sẻ hạnh phúc cho toàn thiên hạ. Chẳng mấy chốc, tập thể bạn thân, bạn cùng lớp láo nháo về tin nó đã-đính-hôn cùng bản khế ước chụp màn hình mà đến giờ nghĩ lại nó vẫn thật quá ngây ngô.

Chỉ duy có điều nó không thể hiểu được là hình như anh cứ xa nó hơn, từng ngày một.

♥   ♥

Kỳ nghỉ lễ đầu tiên. Ở cái thành phố mà cứ dăm bữa nửa tháng người ta lại đình công theo kế hoạch còn nó thì lại quá lười để đi bộ đến trường thì việc thi thoảng được nghỉ vài ngày vì lí-do-chính-đáng không có gì là lạ. Kỳ nghỉ lễ này âu cũng vậy. Cũng chỉ vỏn vẹn có 4 ngày trong đó có thứ 7 và Chủ Nhật. Cũng không khá khẩm hơn là mấy. Ấy vậy mà cảm tưởng như người người nhà nhà cứ tíu tít đặt vé, đặt phòng, chuẩn bị lịch trình đi chơi rất ư là chu đáo. Nếu chỉ một hai người hỏi đùa, có lẽ nó cũng sẽ lươn khươn nằm dài cả kỳ nghỉ để rúc trong chăn lúc tiết trời lạnh căm như này. Nhưng rồi đến người thứ n nhảy vào hỏi han nghỉ lễ có đi đâu không, thì nó không khỏi tránh được trò tiện tay bấm chuột lung tung xem vài lộ trình thú vị. Ra là cái xứ này cũng  không tệ đến nỗi thiếu chỗ đi, và chỉ trong nháy mắt, nó đã lên xong lịch trình 4 ngày cho 2 thành phố.

Kết thúc buổi học cuối cùng trước kỳ nghỉ, nó băt vội tuyến xe hiếm hoi đưa nó ra khu siêu thị lớn nhất thành phố. Quyết định chớp nhoáng khiến nó trở tay chuẩn bị không kịp. Mọi thứ đều rất vội, rất nhanh, gấp gáp đến nối nó chẳng kịp ghé qua chào anh một câu. Tất tưởi thu dọn chuẩn bị kéo va li ra khỏi nhà – thật may là nó đã quyết định chuyển đồ sang từ tối hôm trước vì quãng đường từ nhà anh Hai ra ga gần hơn rất nhiều việc nó bắt mấy chuyến xe buýt ít ỏi trong dịp nghỉ lễ từ ký túc xá. Bỗng…

– Ô! Bạn vẫn chưa đi hả? – Anh vừa hỏi vừa len vào phòng

– Em chưa. Em chạy ra ga giờ đây. Nửa tiếng nữa tàu chạy rồi.

– Thế nhanh kẻo lỡ. Cần anh giúp gì không?

– Dạ không. Em đi đây. Tuần sau gặp.

Nói rồi nó chạy vụt đi, chẳng kịp để ý sau lưng ánh mắt kéo dài đến khi nó đi khuất.

Đặt chân lên tàu vừa khít giờ, nó xoay sở mấy câu bản ngữ nhờ chuyển đồ lên rồi len vào tìm ghế ngồi. Vậy là kết thúc hơn hai tháng học đầu tiên, được tận hưởng kỳ nghỉ lễ đầu tiên, vi vu một mình lần đầu tiên. Một chút háo hức, một chút man mác, cũng môt phần là vì cái lâng lâng chưa dứt từ màn cầu hôn của nó. Mọi thứ với nó tưởng chừng như hoàn hảo. Ẩn mình trong không gian đầy lãng mạn xứ trời Âu. Cách đó mười hai ngàn cây số có một con tim đang đợi nó, một tình yêu chỉ dành cho nó, hay ít ra, trong lúc đó là như vậy.

♥   ♥

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P18)

Công thức Chủ Nhật hoàn hảo

Tên món: Chủ Nhật hoàn hảo

DSC_61642

Nguyên liệu:
Xe đạp: 01
Ba lô: 01
Mũ: 01
Ví: 01
Sách: 01
Điện thoại/Máy nghe nhạc: 00-01
Tai nghe: 00-01
Áo khoác đồng phục: 01
Giày thể thao: 01
Quần áo gọn nhẹ: 01
Khăn: 01
Bạn thân/Anh trai/Em gái: 00-02

Công thức:

Chuẩn bị:
Bằng mọi giá tỉnh dậy vào lúc 8h để có thể an toàn, xinh đẹp, yên bình ra khỏi nhà lúc nắng đẹp nhất. Có thể tranh thủ nửa tiếng đầu để ăn sáng hoặc không vì quãng thời gian phía sau còn khá thú vị!

Nửa tiếng sau dành cho việc sắp xếp gọn gàng mọi thứ vào ba lô. Khuyến khích ba lô gọn nhẹ, 1-2 ngăn để không bị mang tham đồ. Đồ cần thả vào ba lô gồm có: ví, sách, khăn, áo khoác và những gì nhỏ nhỏ mà bạn cảm thấy không mang theo thì không vui. Chống chỉ định thả laptop/tablet/sổ làm việc/… và bất cứ thứ gì có thể khiến bạn lao đầu vào công việc một cách thuận tiện.

Quần áo trang bị gọn nhẹ, tránh rườm rà. Khuyến khích jean/skinny, phông, áo gió nhẹ, khăn ống (len hoặc vải), giày thể thao loại nhỏ gọn (nếu không ngại nóng và mồ hôi chân thì có thể hầm hố). Chống chỉ định cao gót, giày búp bê hay bất cứ thứ gì điệu đà có nguy cơ gây tổn thương gót và mũi chân.

Son dưỡng nhẹ và tóc tai gọn gàng. Đừng quên đội mũ.

Kiểm tra xe đạp từ trước, đảm bảo lốp, xích, phanh vẫn hoạt động bình thường và sẵn sàng dã chiến.

Chế biến:
Bước ra khỏi nhà vào khoảng 9h sáng. Nắng đẹp. Người đẹp. Xe đẹp. Nói chung là xinh đẹp. Chọn các tuyến đường sáng, thưa cây, ít cầu để tận hưởng cảm giác nắng mai vuốt nhẹ qua mi mắt, gió lim dim và đảm bảo là rất tuyệt nếu được ngồi sau khẽ nhắm mắt ngửa đầu đón gió.

Lộ trình lý tưởng là một con đường đi qua nhiều hàng ăn nhẹ, dẫn thẳng đến hiệu sách, hội sách và điểm dừng có hồ, không gian thoáng đãng. Lý do đơn giản là bạn có thể tranh thủ ăn sáng, tiện đường tạt vào ngửi mùi sách mới và dừng chân nghỉ ngơi tại nơi có hơi hồ mát dịu khi trời vừa đứng bóng.

Nên ưu tiên mạn hồ dân sinh để tiện tận hưởng bữa trưa trong không gian đầy khoan khoái và có thể dễ dàng tìm được một quán cafe nào đó nhẹ nhàng, view trên cao, có ghế đệm dài hoặc ngồi bệt để lươn khươn đầu giờ chiều.

Sẽ chẳng quan trọng bạn làm gì lúc đó vì nguyên liệu đi kèm là anh trai/em gái hoặc bạn thân nên cũng không nhất thiết phải xã giao cho có chuyện. 1 quyển sách là đủ. Cho dù ông anh ngồi lọ mọ code hay lăn ra ngủ, thằng bạn thân cắm cúi làm bài trong lúc bạn trấn tai nghe của nó tận hưởng list nhạc nó “customize” chả hiểu sao lần nào cũng trúng gu của bạn, bạn vẫn có thể nhẹ nhàng thư thái xem nốt thước phim trong cuốn truyện mang theo hoặc nghiền sách mới nếu ban sáng không cưỡng nổi cảm giác được chạm tay lên bìa sách mịn căng hay thói quen sưu tầm bookmark.

Thời gian trọn vẹn để kết thúc món ăn là vào 18h30 sau khi bạn kịp vòng về vài quán quen vỉa hè lúc nhá nhem, ăn nhẹ và ôn lại một ngày đơn giản dịu êm như trong truyện. Bạn sẽ về nhà với chút tiếc nuối trong bữa cơm chiều với gia đình, giải trình chuyện buổi trưa có việc, không về nhà và mơ về một ngày Chủ Nhật đầy thi thú vậy. Lưu ý là món này cũng giống như mọi ăn khác. Nếu bạn tận dụng quá đà, ăn quá liều lượng sẽ dễ bị ngấy và không muốn thưởng thức lại lần hai.

Bước cuối cùng là bày biện đẹp đẽ món vừa nấu vào cuốn nhật ký bọc dâu tây có khóa hay bất kỳ kênh lưu trữ nào khác, thêm gia vị minh họa và mời thực khách thưởng thức trong thèm thuồng, ghen tị.

Chúc các bạn ngon miệng và thành công!

Live Happy. Be Pretty. Work Effectively.

HN25115
-J-

Khí – Lửa và những mối tình ngang trái

Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.

Em đến với đời nhẹ như làn gió. Không ồn ào. Không sắc màu. Không thoảng hương như bao cô gái kiêu kì sang trọng khác.

Em thích lang thang thành nội. Một mình. Em ưng cái nắng trải dọc triền phố, cái gió thoảng qua vành tai gáy tóc em lúc ban trưa. Em yêu cái vị nhẹ nhàng chớm hè, đầu thu, cuối xuân man mát. Thói quen nhấm nháp vị mùa vị gió vị màu không gian khiến em nhiều khi trẻ con lạ.

Người ta nói em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em.

Em lạc bước vào khung trời thật lạ. Ngọn lửa diệu kỳ đầu tiên cuốn em đi. Đơn giản. Nhẹ nhàng. Vô tình đến bên nhau. Vô tình thương yêu. Vài dòng nhắn gửi. Một chút vỗ về mỗi lần em khóc. Chưa từng nắm tay. Chưa từng hơi ấm. Em nhẹ nhàng mơn mác xung quanh, ngắm nhìn ngọn lửa của em tỏa sáng… đẹp đẽ… rồi lụi dần để sáng lên nơi nào đó… Ngọn lửa đầu tiên rời em như vậy, xa em như vậy, ngỡ ngàng… hụt hẫng… bơ vơ khó tả…

Cái lóng lánh quen thuộc sau một chặng đường dài. Đầy nắng. Ấm áp. Đến độ em có thể quên hết giận hờn dù sau bao lâu xa cách. Em hòa mình vào những đốm lấp lánh, lướt quyện theo những nụ cười, những lời quan tâm hiếm hoi nhưng đủ cho em ấm lòng đôi chút… Hơi ấm xa dần nhạt nhòa nơi em. Em cũng tự mình thả trôi theo làn gió. Vốn chẳng cần em. Vốn chẳng của riêng em. Thời em lại trôi về chốn cũ.

Em dừng chân bên đốm lửa nơi cao nguyên đầy gió. Tiếng sáo vi vu kéo em lại bên tình, bên người, bên những mộng mơ mới chớm. Mọi lần đầu tiên… Những gì thật sự của em… rất gần… rất chân…Em đang mơ không? Người bảo em là thật. Cơn mưa đầu tiên. Lạnh. Em chạy trốn những giá băng. Còn không em… nét gió vương đầy thơ… đầy mộng… Em còn tin… còn mơ… còn chờ…? Nhẹ lắc đầu. Em ẩn vào màn bụi phùn hoen mi.

Vấp. Vô tình. Nhóm lửa vui gọi mời em thật lạ. Em quyện mình trong hơi ấm đầu xuân… trong những câu chuyện kể… trong những miền đất thật xa của nhiệt huyết, của chân trời em vốn biết chẳng thể của em. Từng nhịp bập bùng, lời mời chào mật ngọt. Niềm vui ở lại nơi xứ ấy. Lặng lẽ rời đi chỉ riêng em.

Một giấc mơ xa đâu đó. Em lạc về không gian nguyên sở tự thuở ban đầu, nhưng là miền đất mới. Phố nhỏ. Gác nhỏ. Một tình yêu nhỏ. Khoảng trời riêng em. Miền đất riêng em. Có những cái siết tay thật chặt. Có những giọt nước mắt hạnh phúc là thật. Tiếc nuối là thật. Em cháy lên trong ngọn lửa ấy. Em bị hút quyền vào chốn mơ ấy. Mãnh liệt là thật. Yêu thương là thật. Và… Chia ly là thật… Em vẫn mỉm cười lời yêu phút cuối lúc bị hút ra khỏi hơi ấm từng là của em chốc lát… Liệu em có quên… Hay âu là vì những dở dang là thật.

Bơ vơ. Em vô hồn về thực tại. Nghiễm tưởng chẳng bao giờ. Mà phải. Hình như là chẳng bao giờ. Em thử đặt mình vào lưng chừng cơn mơ lạ. Thử đi lại những giấc mơ lạc mất. Kỉ niệm em vẽ ra… Thương yêu em vẽ ra… Tương lai em vẽ ra… Chỉ riêng em… Một mình. Lời hứa chưa từng thật. Môi hôn chưa từng thật… Em.. Yêu… Chưa từng thật. Em cẩn trọng mỗi lần lướt qua ánh lửa mờ đó. Không dám. Không thể. Không muốn cháy hết mình cho một thứ mơ hồ. Em ghét những thứ không rõ ràng… nhưng lại thèm cái ấm nồng mùi đốm lửa… Em say thôi. Em nghiện thôi. Em mơ thôi.

Đau. Vốn chẳng thể tổn thương mà rồi em đau những vụng về, dại dột… Đã bao lần em tự nhắc mình không quay lại. Để rồi bao lần em lại tìm về bên những hơi ấm lạnh lùng. Yêu thương. Em kiếm tìm gì cho đêm đông. Em chờ mong gì cho ngày vội. Em tìm ai… tìm em… lang thang…

Em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em…

HN23115

-J-