
Con gái Bọ Cạp – Nghiện đau không phải là một cái tội

It’s not just a sign…

Chưa một lần rung rinh thật sự, chưa một mảnh tình vắt vai, không phải em vô cảm với đời, mà chỉ là muốn tìm một tâm hồn đồng điệu…

“Trong suốt cuộc đời mình, nàng Thiên Bình cứ đi ra đi vào cánh cửa của tình yêu với những lý tưởng của riêng mình. Những mối quan hệ của nàng Thiên Bình đều có chu kỳ riêng. Sự lên bổng xuống trầm hoàn toàn dễ hiểu với cả nàng và người yêu. Nàng bị chi phối bởi nhu cầu kiếm tìm một tình yêu lý tưởng…”
– Những đường cong hoàng đạo –
Gập cuốn sách lại khi vừa đọc xong mấy dòng đầu tiên về tình yêu của Thiên Bình, nó bật cười, nheo mắt, khẽ quay ghế ngược về hướng nắng cho đỡ chói, đầu không ngừng tự bao biện: “Con gái cung nào chả thế. Chỉ là Thiên Bình kỹ tính hơn chút đỉnh thôi mà.”
Nghĩ rồi nó lật tiếp sang trang, vừa đọc vừa buồn cười không hiểu vì sao anh lại tặng nó cuốn này vào cái ngày nó vẫn tâm niệm là ngày của mẹ. “Em nào đâu đã phải là phụ nữ!” – nó đã khẽ hờn anh như thế khi nhận được quà vào sáng sớm, nhưng vẫn không quên một nụ hôn nhanh, nhẹ lên khóe môi anh trước khi anh đi làm.

Anh vẫn thường bảo nó khó hiểu. Nó cũng cảm nhận được những ngày buồn u ám ở anh mỗi lần nó đột nhiên bị giận và chỉ còn quan tâm anh một cách xã giao không cần lý do. Hình như chưa bao giờ nó tâm sự tử tế với anh về những gì nó nghĩ… nhưng lại luôn mong anh tự hiểu ra thế giới của nó cần những gì.
Phải. Nó là vậy… là một chuỗi những mâu thuẫn giữa cái lý trí vốn có và khát khao nội tâm sâu lắng. Nó không đủ dũng cảm để lạnh lùng, quyết đoán như những bạn Song Tử, Bảo Bình khác, nhưng cũng không bao giờ cho phép bản thân chạy theo cái đẹp, những điều bay bổng, những thứ lãng mạn nằm ngoài tầm kiểm soát. Phải chăng vì vậy, mà chưa bao giờ nó cảm thấy thỏa mãn với chính nó hay những người nó yêu thương?
Nó với anh… Ừ. Cũng chỉ là một chiều vô tình nó cần người an ủi, chở che. Anh xuất hiện Nó nhận lời. Cũng nhanh như thứ tình cảm lớn dần ngay sau đó. Tất cả chỉ vì, anh đến đúng lúc… nó cần.
Mỗi lần giận dỗi, tránh anh đi đâu nó, nó vẫn luôn tự hỏi: “Nếu không phải Paris, nếu không phải mùa đông, nếu không phải nó lỡ chuyến tàu cuối ngày, nếu không phải anh bạn cùng khóa của anh cứ bám riết lấy nó nhưng khi nó còn chưa kịp biết con tim muốn gì, người ta đã vội bên người mới, nếu như… thì liệu nó có đến với anh? hay lại tiếp tục chặng đường chạy trốn những cảm xúc còn chưa kịp lóe lên trong tim nó?”

Phải rồi. Nó rời khỏi Hà Nội trong tâm thế như vậy mà. Nó của một ngày xưa rất xa – ngày nó đang còn sợ phải sang cái tuổi đầu 2 đầy kỳ lạ – luôn bị lũ nhỏ bạn cùng khóa đưa ra làm tấm gương điển hình cho cái sự ế. Nó cười hiền, hoặc dỗi, nhưng rồi cũng làm lơ vì nó hiểu rõ cái sự “không thể ế” của mình.
Không phải nó không muốn yêu, không phải nó không thích con trai, vì nó vẫn phát cuồng lên với các “oppa” và anh Captain đẹp siêu cấp vô địch. Không phải nó không có cảm xúc với ai, không phải nó sợ tổn thương vì nó nào đã có dịp biết tổn thương là gì… Chỉ là, nó bị sợ thứ cảm xúc không an toàn mỗi lần xuất hiện trong tim nó. Riêng việc lựa chọn đối xử với tình cảm đó bằng lý trí hay bằng con tim đã đủ khiến nó không làm được gì trong một thời gian dài rồi, chứ đừng nói đến chuyện tán tỉnh, làm quen, đi chơi hay… yêu ai đó. Quãng đời sinh viên của nó cũng vì thế mà đã vô tình đặt biết bao dấu chấm lửng cho rất nhiều con tim của các chàng trai đồng lứa…
Một cái chạm tay nhẹ lên vai, nó khẽ giật mình quay lại, ôm lấy anh dịu dàng đến lạ. Bất giác, nó chợt nghĩ: “Có thật nó yêu anh? hay anh cũng chỉ là dấu chấm lửng rồi sẽ lướt qua trong đời nó?…”
HN191015
-J-
Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
—
Hà Nội, ngày trở gió…
Lâu rồi nó không được cảm cái gió mùa thấm sâu đến thế. Ngày nó lạnh, thường sẽ là những ngày có hơi ấm quẩn quanh đâu đó nó chẳng thể tìm ra. Ngấm phùn. Mùa lạnh buốt. Người ta vẫn nói chỉ moon nước mới có mưa về, chỉ những tháng cung nước, trời mới dễ dãi dầu như vậy. Ấy thế rồi, tháng Bạch Dương, ngày moon Nhân Mã và biết bao hành tinh khác tiến dần vào mùa Lửa, trời trở rét là thế, lạnh mưa là thế, nó khẽ rùng mình là thế.
Ờm…
Đùa đấy!
Chả có tí buồn lãng mạn nào đâu!
Mùa đang hay!
Mùa cung Lửa luôn là mùa nhẹ nhàng, vui vẻ. Hay ít ra với cuộc sống của nó là vậy. Bởi nó hiểu, đâu đó thôi, có quá nhiều ngọn lửa cho nó, có quá nhiều hơi ấm quanh nó, có quá nhiều niềm vui cho nó, đâu đó thôi.
Đó là mùa Nhân Mã đầu tiên sau khi tranh chấp chức lớp trưởng với cậu bạn cùng bàn suốt 3 năm.
Mùa Sư Tử đầu tiên với “Một tiếng gọi vu vơ. Một nụ cười tỏa nắng. Nó sững lại. Người đối diện nó đang vào sân là hắn. Nó cười không ngớt. Nói không nên lời. Mọi thứ lại như mỉm cười với nó. Trời sáng hơn. Nắng như ngọt hơn…” (Chàng trai Nhân Mã – Những cảm xúc không thể chối từ)
Và cứ như thế đến mùa Sư Tử thứ 2, thứ 3 và thứ 4 cho những bất ngờ nho nhỏ.
Mùa Bạch Dương đầu tiên.
Mùa Nhân Mã tiếp theo.
Mùa Sư Tử thứ 5.
Mùa Nhân Mã thoáng qua.
Rồi tháng Bạch Dương thứ hai lại về.
Nó thích những mùa như thế, những tháng như thế, khi nó được quẩn quanh trong niềm vui vô lo nghĩ, được tung tăng theo những chân trời của riêng nó, được vi vu theo làn gió của nó, hơi ấm riêng của nó. Chỉ nó thôi với vài đốm lửa nhỏ, vậy là đủ.
Tháng Bạch Dương kéo nó về trạng thái trẻ con không kiểm soát. Nó vô lý hơn, nghịch hơn, thích được chiều chuộng hơn và cũng dễ được chiều hơn mọi khi… rất nhiều. Con bé tự kỷ trong nó quá mệt mỏi với đứa đang sục sôi ham chơi là nó và đã quyết định rúc đi ngủ, chờ mùa Cự Giải thức dậy. Nó có nhiều không gian hơn để nghe nhạc thiếu nhi, chơi nhạc thiếu nhi, xem hoạt hình và nằm mơ thấy kẹo bông màu hồng lung linh giữa khu chợ đêm nhộn nhịp.
Tháng Bạch Dương, thêm mặt trăng đủng đỉnh đi vào Nhân Mã, mưa lạnh mấy cũng chẳng giảm được cái thèm muốn được lao thẳng ra bãi đá hét vài hơi thật to lúc mặt trời chuẩn bị nhô lên khỏi cồn cát phía xa. Mưa về hớt nhẹ lên má khiến nó nhớ cái tiết Sa Pa đến cồn cào, nơi nó được chà chân vào mây mỗi khi tỉnh dậy, được bám đuôi mấy đứa bạn thân trong tầm nhìn xa 10cm ra hít hà bên bếp đồ nướng hiếm hoi còn mở lúc nửa đêm. Không kể đêm hay hè, Sa Pa vẫn là chốn thiên đường ẩn mình đầy lý tưởng với nó suốt bao mùa…
Tháng Bạch Dương, chẳng chối cãi được những cái nóng giận, chẳng hờn trách được những lúc vô tâm. Nguồn năng lượng hiếu kỳ bất tận của một đứa trẻ lan nhanh và bùng lên mạnh mẽ đến độ chẳng còn thời gian cảm nhận những khoảng rơi. Một chút động lực. Một chút vội vàng làm nên một tháng có chăng là nhiều bước tiến để chuẩn bị cho một mùa nhìn lại. Nhanh thôi. Nhưng hẳn là sẽ vui, giống như câu chuyện nhẹ nhàng được viết trong tháng Bạch Dương ngày ấy.
—
Cái ngày anh đến với nó. Trời không sáng như cái nắng hè tháng 7 ngày đó. Mọi thứ nhẹ nhàng, mơn man, lắng đọng. Tất cả cảm xúc cuộc tình vụt qua làm bùng cháy tất cả những vô cảm trong nó, giúp nó lấy lại vẹn nguyên những gì từng thuộc về nó, xóa tan sự chai sạn trong con tim mỏng manh. Nó lao theo cảm xúc như một luồng gió bị hút vào đám lửa ngút trời, nơi ham muốn và xúc cảm hòa quyện, thăng hoa.
Nó thích thú đắm chìm trong cái thế giới nó vẽ ra, trong cái tương lai nó tưởng tượng & trong những kí ức nó mong chờ. Nó chẳng còn quan tâm đến những gì xung quanh, chỉ biết nó đang phiêu theo mọi cung bậc thăng trầm của cảm xúc.
Nó rời xa anh cũng nhẹ và nhanh như ngày nó đến. Chỉ đơn giản là nó vụt bay đi, không vết tích, để lại những câu chuyện như chưa bắt đầu cùng bao xót xa ẩn sâu đâu đó. Nó đủ trải nghiệm để hiểu mọi kết thúc đều đến với niềm đau dù việc ra đi có chuẩn bị kĩ đến thế nào. Nó, một đứa yếu đuối như nó cũng không nằm nổi ngoài vòng quay của số phận.
Nó đau. Một nỗi đau không tên. Vì vốn, nó là người bước chân ra. Chỉ biết rằng. Nước mắt nó cứ rơi một lần cho mãi mãi. Có những vòng tay. Có những cái ôm đủ mạnh, giữ chặt nó trong tiếng nấc. Có những bờ vai, những cảm thông cho cái đứa ngốc nghếch là nó luôn sống quên cả bản thân mình.
Nó tỉnh dậy. Đôi mắt đỏ hoe. Nắng vuốt nhẹ lên má nó. Gió khẽ xoa dịu dàng bên tóc nó. Chiếc lá lướt nhẹ qua khung cửa. Hiu hiu. Trưa hè. Một giấc mơ. Ngọt nhẹ.
—
Ơ.
Lại buồn.
Đừng tin.
Không phải đâu.
Chuyện này lúc đấy vui lắm!!!
HN9415
23:35
-J-
Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
—
Em đến với đời nhẹ như làn gió. Không ồn ào. Không sắc màu. Không thoảng hương như bao cô gái kiêu kì sang trọng khác.

Em thích lang thang thành nội. Một mình. Em ưng cái nắng trải dọc triền phố, cái gió thoảng qua vành tai gáy tóc em lúc ban trưa. Em yêu cái vị nhẹ nhàng chớm hè, đầu thu, cuối xuân man mát. Thói quen nhấm nháp vị mùa vị gió vị màu không gian khiến em nhiều khi trẻ con lạ.

Người ta nói em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em.

Em lạc bước vào khung trời thật lạ. Ngọn lửa diệu kỳ đầu tiên cuốn em đi. Đơn giản. Nhẹ nhàng. Vô tình đến bên nhau. Vô tình thương yêu. Vài dòng nhắn gửi. Một chút vỗ về mỗi lần em khóc. Chưa từng nắm tay. Chưa từng hơi ấm. Em nhẹ nhàng mơn mác xung quanh, ngắm nhìn ngọn lửa của em tỏa sáng… đẹp đẽ… rồi lụi dần để sáng lên nơi nào đó… Ngọn lửa đầu tiên rời em như vậy, xa em như vậy, ngỡ ngàng… hụt hẫng… bơ vơ khó tả…

Cái lóng lánh quen thuộc sau một chặng đường dài. Đầy nắng. Ấm áp. Đến độ em có thể quên hết giận hờn dù sau bao lâu xa cách. Em hòa mình vào những đốm lấp lánh, lướt quyện theo những nụ cười, những lời quan tâm hiếm hoi nhưng đủ cho em ấm lòng đôi chút… Hơi ấm xa dần nhạt nhòa nơi em. Em cũng tự mình thả trôi theo làn gió. Vốn chẳng cần em. Vốn chẳng của riêng em. Thời em lại trôi về chốn cũ.

Em dừng chân bên đốm lửa nơi cao nguyên đầy gió. Tiếng sáo vi vu kéo em lại bên tình, bên người, bên những mộng mơ mới chớm. Mọi lần đầu tiên… Những gì thật sự của em… rất gần… rất chân…Em đang mơ không? Người bảo em là thật. Cơn mưa đầu tiên. Lạnh. Em chạy trốn những giá băng. Còn không em… nét gió vương đầy thơ… đầy mộng… Em còn tin… còn mơ… còn chờ…? Nhẹ lắc đầu. Em ẩn vào màn bụi phùn hoen mi.

Vấp. Vô tình. Nhóm lửa vui gọi mời em thật lạ. Em quyện mình trong hơi ấm đầu xuân… trong những câu chuyện kể… trong những miền đất thật xa của nhiệt huyết, của chân trời em vốn biết chẳng thể của em. Từng nhịp bập bùng, lời mời chào mật ngọt. Niềm vui ở lại nơi xứ ấy. Lặng lẽ rời đi chỉ riêng em.

Một giấc mơ xa đâu đó. Em lạc về không gian nguyên sở tự thuở ban đầu, nhưng là miền đất mới. Phố nhỏ. Gác nhỏ. Một tình yêu nhỏ. Khoảng trời riêng em. Miền đất riêng em. Có những cái siết tay thật chặt. Có những giọt nước mắt hạnh phúc là thật. Tiếc nuối là thật. Em cháy lên trong ngọn lửa ấy. Em bị hút quyền vào chốn mơ ấy. Mãnh liệt là thật. Yêu thương là thật. Và… Chia ly là thật… Em vẫn mỉm cười lời yêu phút cuối lúc bị hút ra khỏi hơi ấm từng là của em chốc lát… Liệu em có quên… Hay âu là vì những dở dang là thật.

Bơ vơ. Em vô hồn về thực tại. Nghiễm tưởng chẳng bao giờ. Mà phải. Hình như là chẳng bao giờ. Em thử đặt mình vào lưng chừng cơn mơ lạ. Thử đi lại những giấc mơ lạc mất. Kỉ niệm em vẽ ra… Thương yêu em vẽ ra… Tương lai em vẽ ra… Chỉ riêng em… Một mình. Lời hứa chưa từng thật. Môi hôn chưa từng thật… Em.. Yêu… Chưa từng thật. Em cẩn trọng mỗi lần lướt qua ánh lửa mờ đó. Không dám. Không thể. Không muốn cháy hết mình cho một thứ mơ hồ. Em ghét những thứ không rõ ràng… nhưng lại thèm cái ấm nồng mùi đốm lửa… Em say thôi. Em nghiện thôi. Em mơ thôi.

Đau. Vốn chẳng thể tổn thương mà rồi em đau những vụng về, dại dột… Đã bao lần em tự nhắc mình không quay lại. Để rồi bao lần em lại tìm về bên những hơi ấm lạnh lùng. Yêu thương. Em kiếm tìm gì cho đêm đông. Em chờ mong gì cho ngày vội. Em tìm ai… tìm em… lang thang…

Em là gió là khí là để bay đi tới những chân trời riêng em, tìm hạnh phúc riêng em, tìm yêu thương riêng em. Người ta thấy em cười vui ngây ngô lanh lảnh vô tư với thế giới của em. Người ta bảo được như em thật thích. Cớ sao em vẫn loay hoay kiếm tìm, vẫn loay hoay tìm cách bay khỏi chốn bình yên nơi em…
HN23115
-J-
Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
—
Hơn 5 tháng từ ngày nó rút được lá bài định mệnh. Ngót nghét 3 tháng từ khi lá bài ứng nghiệm lên nó và nó hiểu cái trực giác của nó chưa một lần sai. Nó yêu. Nó ghen. Nó đau. Cái vòng luẩn quẩn mà nó cứ càng lún càng sâu nhưng lại dường như chết lịm trong cái men ngọt đắng của ái tình.
Nỗi đau do nó tự cầm kiếm đâm vào tim. Nỗi đau do nó tự tạo ra để một mình gặm nhấm cái khổ sở… để khi tỉnh lại còn biết rằng mình đang được yêu nhiều lắm. Cứ như thế, trái tim nó rung lên từng đợt theo dòng nức nở chỉ để đổi lấy một ngày nắng đẹp cười hiền cho miền kí ức vẹn nguyên hạnh phúc. Thói quen lạ lùng đó của nó thật khó để gọi tên.
Nó đếm từng ngày. Ghi chép lại bực dọc, buồn vui từng ngày chả cần biết vì cái gì cả. Có thể nó sẽ cho anh đọc… hoặc không. Chỉ biết trò chơi đó với nó như một thú vui tính toán ghi sổ… chắc cho đời. Hoặc nó là một đứa trẻ con. Hoặc nó tự cho mình là kẻ thấu đời thấu người, nên tự cho mình cái quyền ích kỷ. Mà trong trường hợp này của nó thì có lẽ cả hai đều đúng.
163… Nó cũng đã đi được hơn phân ba chặng đường mà nó cho là khó khăn nhất. Câu chuyện của quá nhanh trước sự ngỡ ngàng của thiên hạ nhưng lại vừa đủ cho con tim đầy toan tính và tham vọng của nó. Chưa bao giờ nó chịu hi sinh vì cái gì vô nghĩa hay ít ra với nó điều đó không vô nghĩa.
Nó sẽ không ngừng đếm thời gian. Phải. Ai bảo số phận vô duyên ném vào mặt nó cái thử thách to đùng như thế. Ai bảo đưa người ta đến với nhau rồi vứt ngay cái cầu gãy đôi ở giữa sông như thế. Ừ. Nó sẽ lấy lại những gì của nó bằng mọi giá. Nó tin cuối con đường có điều xứng đáng cho hi sinh của nó.
Cầm lá bài lên, úp xuống và tiếp tục đi. Nó tự nhủ đám gai dưới chân cũng chỉ có thể làm đau nó trong chốc lát và thảm hổng trước mặt sẽ xoa dịu trong nó những niềm riêng… Thèm một ngày vỡ òa tâm cảm…

72 left…
P191113
12:46
Jessy
Đây là chuyện kể trên người thật việc thật và không đảm bảo các trai này là thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
—
– Phải sex rồi mới biết được có yêu hay không.
– Đâu có. Không cần đâu. Cảm nhận qua hành động đủ rồi.
– Nhỡ nó giả vờ thì sao. Vớ vẩn.
– Nhảm thế. Yêu hay không thì nắm tay đã đủ biết rồi. Còn không thì hôn là được.
…
Câu chuyện nhảm ở bàn bên cạnh làm nó cười thầm. Nhấp cốc nâu nóng đang còn nghi ngút khói, nó nheo mắt nhìn ra đỉnh tháp Rùa, nơi nó vẫn quen gọi là nhà – căn nhà của riêng nó và những người nó yêu… thật lòng. Phải. Cô bé thứ 4 nói rất đúng. Yêu hay không… chỉ cần một cái siết tay đã có thể đủ để con tim cảm nhận được nhịp đập của riêng nó. Có chăng, nếu muốn kiểm nghiệm hơn độ xác thực của sự lệch nhịp này thì nụ hôn sẽ là cái nói lên tất cả. Và nó cũng không nằm ngoài quy luật đó…
Cung Lửa – Đôi môi cuồng nhiệt đầy mê đắm

Nụ hôn đầu đời của nó là với một chàng trai cung Lửa. Bỏ qua cái sự vụng về của việc xin phép thì nó phải thừa nhận rằng không ai có thể vượt qua được nụ hôn của cung Lửa và có lẽ nên một lần trong đời thử cảm giác được lăn xả vào một đôi môi nhiều lửa.
Cảm xúc với cung Lửa trong nụ hôn có thể cháy bùng lên và làm nhịp tim tăng chóng mặt trong vài giây đầu mê đắm. Cái sự cuồng nhiệt của Lửa khiến nó không kịp thở. Chỉ biết lúc đó nó như rơi vào một cơn cuồng si và chỉ muốn mãi riết chặt lấy đôi môi đó như một chất gây nghiện mạnh có thể làm nó phát điên.
Nó hiểu… nó chết mê cái sự điên cuông đó đến thế nào… Và có lẽ đó là cái khiến nó nghiện hôn đến tận những mối tình về sau mãi…
Cung Khí – Nụ hôn thoảng qua làn gió nhẹ

Hôn cung Khí có lẽ là cái cảm giác buồn cười nhất nó được trải qua trong những cuộc tình kì lạ. Nụ hôn thường được cho là phớt lớt không cảm xúc nhưng lại mang đến cho nó cái lâng lâng bay bay như vừa được thoảng qua một làn gió nhẹ. Cách hôn cung Khí thích nhất có lẽ là một cái chạm môi hơi sâu. Nó thích vậy và dường như anh cũng chỉ thích có vậy. Anh nói như vậy thi thú hơn nhiều… cũng một phần vì nó không thích nụ hôn sâu của anh… thật sự.
Nếu thêm một lần được đứng trên ngọn đồi thoải hay giữa quảng trường vươn người đón gió và khẽ nheo mắt, chun môi cười hiền thì hẳn nó sẽ nhớ đến chàng trai cung Khí đã từng lướt nhẹ qua đôi môi nó. Nhẹ thôi nhưng thường nhật… và những thanh âm dễ thương cất lên sau nụ hôn đó sẽ khiến nó bật cười trong niềm vui thích.
Điều ước của nó cũng từng chỉ nhẹ nhàng như vậy thôi khi mỗi sáng thức dậy được ngồi bên bàn làm việc và đón nhận một con gió dịu dàng như thế.
Cung Nước – Nụ hôn ngọt ngào, dai dẳng đậm đam mê

Tình yêu với cung Nước nhẹ nhàng và ướt át như nụ hôn nó nhận được. Cảm xúc đến với nó cứ dâng tràn từ từ như suối chảy về sông ra biển lớn. Dịu dàng, từ tốn và đồng ý là ướt nhẹp nhưng đó lại là thời gian nó hôn lâu nhất… và say sưa nhất.
Sự êm đềm quẩn quanh nụ hôn của anh chàng cung Nước giống như thứ thuốc mê đầy hiệu nghiệm. Chất gây nghiện nay không tác dụng ngay như nụ hôn cung Lửa mà ngấm từ từ, gây kích thích, tò mò đáng kể. Cảm xúc mơn trớn bước đầu khiến nó càng hôn lại càng muốn lả lướt lâu trên đôi môi đó… thật sự…
Nó biết… trong chặng đường đó… làn môi ấy đủ tinh tế để kéo nó theo cuộc hành trình đầy thú vị nơi phía cuối con đường là thứ cảm xúc mãnh liệt, dội lên, sục sôi như con sóng thần có thể cuốn phăng con tim nó ra ngoài lồng ngực…
Cung Đất – Nụ hôn vụng về, nhẹ nhàng, chân thật

Ít bộc lộ cảm xúc, cung Đất khi hôn cũng thật ngô nghê. Nó khẽ bật cười khi nhớ về nụ hôn với những chàng trai cung Đất từng đi qua cánh cửa con tim nó. Lần đầu tiên nó có cảm giác phải dẫn dắt đối phương trong cuộc chơi mà vốn nó phải là người được nuông chiều, dẫn lối. Vậy nên, với nó, nụ hôn cung Đất không thể vội vàng.
Hơn một lần nó có ý nghĩ từ bỏ việc tìm kiếm cảm xúc nụ hôn đầu với các chàng trai nhiều Đất này. May mắn cho nó là mối tình của nó đủ lâu, thời gian của nó đủ dài để tìm được cách cảm nhận sự chân thành trong môi hôn đó. Nhẹ nhàng và từ tốn như tưới nước vào mảnh đất khô cằn cỗi, nó từ từ cảm nhận được sự chiều chuộng của đôi môi cung Đất và tấm chân tình trong từng hơi thở.
Cảm xúc dồn về siết chặt con tim nó ấm nồng kì lạ… còn nó… vô thức… ôm riết lấy một con người…
…
Đặt tách cà phê xuống. Nó khẽ gật gù và quay sang ôm chặt lấy cái gối sưởi 37 độ gần 1 tạ thơm mùi X-Men. Một nụ hôn nhẹ nhàng, thuần phác ngấm dần vào tâm cảm…
…
P8913
23:07
Bonny