Thư gửi người không tên…

Này anh,

Đêm qua em lại mơ thấy anh trong cơn mộng mị. Anh đến bên em nhẹ nhàng như con gió thoảng qua để lại những gì xao xuyến nhất. Em cố với tay lên hỏi đấng tạo hóa liệu anh có ở đó không và cầu xin Người 1 lần thôi gặp mặt? Để em biết em không chỉ đang mơ.

Anh như cơn gió thu bay bay nhè nhẹ đưa em đi tìm vần thơ.

Qua công viên lá rơi trên con đường về, bỗng nhiên nghe lòng đang ước mơ.

Anh đã từng nói với em rất nhiều về cái gọi là hạnh phúc. Em cũng từng đắm chìm trong những lời ca ngọt ngào đó biết bao nhiêu. Anh nói niềm vui duy nhất níu anh lại chốn này là em, người con gái mang đến cho anh một tình yêu đẹp. Anh kể em nghe những câu chuyện vu vơ từ nơi anh đến, dẫn em qua quá nhiều cung bậc cảm xúc để nước mắt em trực rơi mỗi lần bóng hình anh nhòa dần trong tiềm thức.

Mơ ôm anh trong tay đêm mưa thì thào cho bão tố về làm chiêm bao.

Mơ yêu anh thiết tha như yêu lần đầu, enh muốn yêu anh dài lâu.

Cuộc sống vẫn tiếp tục để em tỉnh dậy với vô vàn thực tại lẫn lộn con tim. Hơn 1 lần em ước anh có thật… hoặc ít ra là 1 cái tên. Em biết anh chỉ ở đâu đó thôi nơi em không còn những lo âu mỗi sớm cho cái kiếp người lẻ loi chốn phồn hoa. Em biết rồi sẽ có lúc em được cười hiền nhẹ nhõm mỗi khi bờ vai anh ghé đến. Anh vẫn ở đó, với Người, với đời.

Yêu anh cho đến khi con tim ngừng đập, cho thiên thu là một giây.

Yêu anh cho đến khi ong thôi làm mật, đến khi loài chim quên lối bay.

Em mong 1 lần được nói thật lòng và lời nói có thể thành hiện thực bằng tất cả những gì em có thể. Cái giằng xé tâm can giữa 1 nửa muốn lao đi vài phần còn ở lại cứ níu giữ em dùng dằng nơi ái tình dang dở. Có những cơn miên man em gọi tên anh trong vô vọng. Có những ảo ảnh mờ mờ bóng anh ẩn sớm sương. Em quay lại anh không còn ở đó, em quay đi anh ẩn khuất nơi đâu.

Khi ôm em trong tay anh nghe ngọt ngào.

Nếu đời là một giấc chiêm bao, xin yêu anh thiết tha như yêu lần đầu.

Em muốn yêu anh dài lâu

Người nói anh chỉ là 1 ngôi sao vô tình rớt xuống khi người mải mê ngắm nhìn cảnh hoàng hôn bóng chiều tà chốn trời Đông. Người mang anh đi cũng vô tình như ngày đưa anh đến bên em trong miền nhớ. Cái ích kỷ trong em mong Người quên hẳn anh như ngày mê đắm vẻ đẹp thoáng buồn ấy. Nhưng dường như con tim anh chỉ muốn lướt qua.

Liệu rằng sẽ có ngày anh quay lại? Em cũng chẳng còn đủ sức để băn khoăn điều không tưởng đó. Cứ bay đi ngôi sao nhỏ của em. Em mệt mỏi. Em muốn buông xuôi. Vậy nên chút sức lực cuối cùng của em sẽ chỉ đủ để đặt 1 niềm tin rất nhỏ. Có lẽ rồi 1 ngày, Người sẽ nói với anh: “Con còn đi theo ta để làm gì?” và biết đâu đấy anh sẽ lại chợt nhớ ra đã từng có lần anh lạc trong giấc mơ em, một thời, rất xa ấy…

Em muốn yêu anh dài lâu.

Em muốn yêu anh đậm sâu.

Em đã thương anh từ lâu.

Em muốn yêu anh dài lâu.

bohoglam-styled-02

Hà Nội ngày lạnh hoang vu…

21213

15:47

Jessy

Này các cậu trai bằng tuổi!

Xin chào các bạn con trai bằng tuổi hoặc dao động trong khoảng cộng 2 và trừ vô cùng!

8912470343_d8a0d5c772_z

Lời đầu tiên, con gái chúng tớ xin được cảm ơn các cậu rất nhiều vì các cậu luôn là nguồn cảm hứng chính cho mọi trải nghiệm của chúng tớ trong suốt 20 năm đầu đời. Đơn giản là vì từ lúc đi nhà trẻ cho đến khi học xong cấp 4 thì quanh đi quẩn lại thì khoanh vùng con trai chúng tớ tiếp xúc nhiều nhất cũng chỉ có các cậu mà thôi. Tình yêu đầu tiên. Cái nắm tay đầu tiên. Nụ hôn đầu đời… hình như đều thuộc về các cậu cả. Lần đầu đánh nhau với con trai các cậu cũng là mục tiêu số 1. Lần đầu khóc trong lớp hình như cũng là trên bờ vai của các cậu dù lí do có trẻ con đến thế nào. Lần đầu dỗ 1 đứa con trai thôi khóc cũng là lúc các cậu đang thất tình trầm trọng. Lần đầu quên làm bài cũng chỉ có vở của các cậu để chép mặc dù đấy luôn là cái hi hữu nhất chúng tớ gặp. Rất nhiều cái lần đầu tiên nữa mà các cậu đã dành cho chúng tớ trong suốt 5 cấp học, học nữa, học mãi của chúng ta. Và chúng tớ biết, không phải ngẫu nhiên mà chúng tớ dành nhiều tình cảm cho các cậu đến thế 

Nhưng mà này, các cậu biết không? Có 1 điều mà lâu nay chúng tớ vẫn giấu các cậu để không làm mất hòa khí giữa 2 bên. Đấy là các cậu cũng là nguyên nhân chính làm tốn của bọn tớ rất rất nhiều nước mắt, thời gian và tâm trạng, từ bực dọc đến buồn sầu. Đừng hỏi tại sao tự dưng các cậu lại bị đánh. Đừng hỏi tại sao tự dưng bọn tớ lại đành hành. Vì chả có gì là tự dưng cả. Và các cậu luôn là đầu mối cho tất cả các câu trả lời. Nếu các cậu để tâm chút xíu hoặc không giả vờ vô tâm như thế.

Người ta nói con trai sẽ đi nhanh hơn con gái bắt đầu từ lớp 10. Không sai. Chúng tớ đã rất vất vả để đuổi kịp các cậu trên ghế nhà trường từ ngày vào cấp 3 để giữ được vị trí top 3 luôn có 1 vài đứa con gái. Chúng tớ đã phải rất kiên nhẫn làm quen với việc hỏi bài 1 đứa con trai, ngồi ngoan ngoãn nghe nó giảng và gật đầu lia lịa trong khi đó vốn là công việc của chúng tớ trong 10 năm vừa qua. Chúng tớ cũng bắt đầu tập dần thói quen nhõng nhẽo đòi hỏi và ỷ lại vì lúc đó các cậu đã lớn cả rồi và lại thích tỏ ra ga lăng nữa thì phải :p Chúng tớ cũng dần cho mình cái quyền tỏ ra mệt mỏi để được các cậu quan tâm. Nhiều nhiều thứ nữa mà làm cho các cậu trông có vẻ lớn hơn và chín chắn hơn chúng tớ.

Đừng vội tự hào khi chúng tớ vẫn đang khen các cậu nhiều như thế. Đơn giản là chỉ để cho đoạn này các cậu đỡ sốc thôi vì đã được an ủi từ trên rồi. Bởi vì các cậu vẫn còn ấu trĩ lắm biết không hả?

Sự thật là.

Chúng tớ thích giả vờ làm trẻ con bên cạnh các cậu để được ỷ ôi chiều chuộng.

Chúng tớ thích ngồi nghe các cậu nói chỉ để được thấy các cậu cười vì trông nó đẹp.

Chúng tớ thi thoảng cũng giả vở ốm nặng để được các cậu quan tâm.

Chúng tớ thích được bao bọc, chở che nên luôn tỏ ra nhỏ bé trước các cậu.

Chúng tớ CỐ TÌNH thôi. Các cậu đừng vội nghĩ mình NGƯỜI LỚN thế chứ.

Đến bản thân các cậu, các cậu cũng không thể tự kiểm soát nổi.

Động cái là các cậu tự cho mình cái quyền nóng nảy rồi đổ lên đầu người khác, kể cả chúng tớ.

Các cậu luôn thích im lặng một cách vô cớ làm chúng tớ muốn lo cũng chẳng biết đường mà lo.

Các cậu luôn thích dạy dỗ người khác trong khi đến bản thân các cậu cũng không làm được.

Các cậu thích thì vồn vã quan tâm, hỏi han đủ kiểu; đến lúc có chuyện thì bơ chúng tớ một cách khó hiểu.

Các cậu nghĩ là tốt với chúng tớ như thế là sẽ được cái ĐẶC QUYỀN không cần quan tâm đến tâm trạng chúng tớ mỗi lúc các cậu tâm trạng hả?

Các cậu có biết trước khi làm gì chúng tớ cũng nghĩ đến tâm trạng của các cậu trước tiên rồi mới đến bản thân chúng tớ không?

Không phải là chúng tớ không cho các cậu có quyền giận, im lặng hay yêu cầu sự thấu hiểu từ chúng tớ, nhưng có nhiều cách khác để các cậu làm điều đó :-< Chứ những lúc như thế, các cậu làm chúng tớ mệt mỏi lắm mà lại không giải quyết được gì.

Ừ. Giá mà chúng tớ vô tâm hơn 1 tí thì chắc các cậu sẽ khác nhỉ?

Giờ thì chúng tớ đã hiểu vì sao chúng tớ và các cậu mãi luôn là bạn, dù chúng tớ có muốn đón nhận các cậu đến thế nào thì câu trả lời cuối cùng vẫn là KHÔNG, vì bọn tớ không thể dừng lại để chờ các cậu trưởng thành nốt các mặt còn lại được.

Các cậu sẽ mãi chỉ luôn giống như một trái táo ngọt trong trái tim chúng tớ để ngắm và hoài niệm thôi, các cậu trai bằng tuổi ạ.

Chúng tớ rất mong một ngày nào đó, cái khoảng cách đó có thể được xóa nhòa để chúng ta có thể hiểu được nhau hơn vì với chúng tớ, các cậu vẫn luôn là những hình mẫu lí tưởng nhất cho sự sẻ chia và yêu thương, nếu gạt qua tất cả những cái ấu trĩ thường ngày của các cậu.

Thân gửi các cậu trai bằng tuổi,

Từ con gái chúng tớ với trái tim to đùng 

HN29812

22:02

Jessy

 

Này… Mình yêu nhau anh nhé?

let_me_love_you-1920x1080

Này anh. Mình yêu nhau anh nhé…

… để em được đặt tay lên bờ vai anh mỗi khi anh mệt mỏi và giấu em khẽ thờ dài một cái rồi lại quay ra nhìn em cười tươi như không có chuyện gì nghiêm trọng cả.

… để em được ôm anh từ đằng sau cho những suy tư, trăn trở của anh nhẹ nhõm hơn.

… để em được tựa đầu vào trán anh và nói: “Không sao đâu anh. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.”

Mình yêu nhau anh nhé…

… để từng ngày trôi em được thấy anh cười, một nụ cười tỏa nắng dù trời có tầm tã mưa.

… để em được mỉm cười chào ngày mới và ngủ quên trong yêu thương với những dòng tin nhắn bình dị nơi anh.

… để em được nhìn anh mỗi ngày để không bao giờ quên được khuôn mặt ấy.

Mình yêu nhau đi anh…

… để anh không còn cái lạnh lùng, bất cần với đời, với người.

… để anh không còn là con nhím cô đơn cứ chỉ biết xù lông lại với tất cả để bảo vệ chính mình.

… để anh không còn sợ hay thờ ơ với cái gọi là tình yêu và hạnh phúc vì em hứa sẽ nâng niu nó bên anh đến tận cuối con đường.

Yêu nhau đi, rồi anh sẽ thấy…

… cuộc sống vốn chẳng phức tạp như em với anh vẫn thường nói với nhau.

… lòng người vốn chẳng nhạt nhẽo, vô tình như trước giờ 2 đứa mình vẫn ngộ nhận.

… tình yêu vốn chẳng phải thứ xa xỉ gì với bất kể trái tim nào.

Yêu nhau nhé anh, rồi anh sẽ hiểu…

… em là đứa chẳng dễ hiểu tí nào đâu và anh sẽ rất tốn công với cuộc tình này đấy, nhưng em cam đoan hành trình đó sẽ rất vui.

… em hay khóc là vì em thích khóc vậy thôi, để được anh ôm vào lòng dỗ dành vài câu cho chút nũng nịu, yêu thương đọng lại.

… em hay hát vu vơ hoặc gào lên giữa trời giông bão đơn giản là vì em thèm một lời ca, lâu rồi không còn những cuộc gọi nửa đêm cho người ru em ngủ.

Để em yêu anh đi. Em hứa…

… em sẽ thật yên lặng mỗi lúc anh đang bận, để dành tất cả những ồn ào cho lúc anh vui.

… em sẽ ngoan, ngoan thật đấy, để không còn bị anh cốc đầu mỗi lúc ngu ngơ bướng bỉnh.

… em sẽ không để lại thêm bất cứ vết sẹo nào nữa nơi tim anh.

Này anh. Mình yêu nhau anh nhé!

HN23812

01:05

Jessy

Dành tặng 1 nửa còn lại của em

Anh à. Em không biết giờ này anh đang ở đâu, làm gì. Em cũng mong là anh không tồn tại. Vì em biết em không xứng đáng để nhận được thêm yêu thương từ 1 người con trai nữa. Nhưng nếu thật sự anh đang bước đi ở 1 đâu đó và chấp nhận em vô điều kiện bởi 1 tình yêu đủ lớn để chấp nhận con người và quá khứ của em, để giữ em không bay nhảy với những chân trời mới, thì em muốn nói với anh là em thích…

a_part_of_my_heart_6-983712

Em thích được đón đưa, được ngồi sau để ôm anh, tựa đầu vào lưng anh, ngửi mùi nước xả trên áo anh, vì con trai thì sẽ được mẹ giặt quần áo, và quần áo của các mẹ giặt thì rất thơm.

Em thích nhận được 1 cái mail xin lỗi đầy yêu thương mỗi lần anh lỡ hẹn.

Em thích hát và thích được nghe anh hát, nhất là khi bài hát đó được anh vất vả đợi đến đêm mới dám thu vì sợ tạp âm, rồi gửi mail cho em vào lúc tờ mờ sáng, và em sẽ bật khóc trong hạnh phúc khi nghe được giai điệu đó vào sáng hôm sau.

Em thích nhận được những món quà do tự tay anh làm, nhất là đồ ăn nhé. Dù em biết anh đã phải cất công tra youtube, google, suýt làm nổ tung cái bếp với những thử nghiệm đầu tư mạo hiểm, biến cả nhà thành chuột bạch.

Em thích được đọc note của anh về em. Đương nhiên là phải những lời yêu thương khiến cho thiên hạ phải ghen tị về tình yêu anh dành cho em.

Em thích được nắm tay anh đi dọc bờ hồ. Em sẽ kể cho anh nghe những câu chuyện thú vị về gia đình em, nhất là bố mẹ em. Em sẽ hỏi anh rất nhiều thứ về gia đinh và cuộc sống của anh nữa.

Em thích được ôm từ đằng sau sau buổi đi dạo nói trên, để được nghe anh thì thầm vào tai em, để được áp má vào anh, để được dựa dẫm.

Em thích cách anh siết chặt tay em trong túi áo dù trời nắng hay mưa, dù ngay đông hay hạ.

Em thích những chuyến ghé thăm bất ngờ trước cổng nhà em với 1 câu chuyện phiếm hay 1 túi đồ ăn.

Em thích được anh mua bánh ga tô mỗi lần em ốm.

Em thích được nằm gọn trong lòng anh những lúc mệt mỏi để được khóc, được than vãn. Dù biết anh chẳng thể đưa ra lời khuyên, chỉ cần anh yên lặng bên em. Vậy là đủ.

Em thích nhìn anh đùa giỡn với các cô gái khác, để cuối ngày trở lại bên em và nói “Em vẫn là người tuyệt nhất!”

Em thích nhìn anh và bố em nói chuyện, uống rượu và chém gió hợp nhau.

Em thích những ngày mưa có anh, được cùng anh dầm mưa và lội qua những con phố ngập lụt ngày Hà Nội.

Em thích những ngày nắng được cùng anh bước dọc con đường vắng với cái ô làm bằng lá khoai nước.

Em thích được nghe anh kể chuyện, chuyện cuộc đời anh, chuyện gia đình, bạn bè, chuyện chúng mình, để em có thể hiểu được anh hơn.

Em thích nghe anh nói về em, dù khen hay chê. Nhưng nếu gắt gao quá thì em sẽ giận thật đấy.

Em thích 1 cái ôm thật chặt lúc anh xin lỗi. Dù em đúng hay sai, em vẫn thích anh là người đến ôm em và nói: “Mình làm lành nhé! Anh yêu em lắm!”. Em hứa là sẽ gật đầu vô điều kiện.

Em thích những tin nhắn yêu thương cuối ngày của anh, dù cho cả ngày em chả thèm hỏi han anh câu nào và đôi lúc cũng quên không trả lời những tin nhắn đó. Nhưng chắc chắn là em có đọc và ngủ quên trong yêu thương.

Em thích yêu và được yêu. Nhưng em lại là một đứa vô tâm và luôn ưu tiên công việc. Vậy nên em thíchanh chấp nhận con người em và luôn ủng hộ em dù em đúng hay sai. Em thích được nghe câu “Cố lên! Mọi việc rồi sẽ ổn thôi!” và “Không sao đâu! Em đừng buồn! Anh luôn ở bên em!”. Vậy là đủ.

Đừng khuyên nhủ em trừ khi anh được hỏi. Đừng ngăn cấm em vì em không muốn có 1 người bố thứ 2.Đừng hỏi em những câu vì sao, tại sao, vì bản thân em cũng không có câu trả lời. Đừng suy diễn những hành động và lời nói của em.

Hãy hiểu đơn giản là em yêu anh vậy thôi.

Thân gửi 1 nửa còn lại của em.

HN02042012

Jessy