Này anh,
Đêm qua em lại mơ thấy anh trong cơn mộng mị. Anh đến bên em nhẹ nhàng như con gió thoảng qua để lại những gì xao xuyến nhất. Em cố với tay lên hỏi đấng tạo hóa liệu anh có ở đó không và cầu xin Người 1 lần thôi gặp mặt? Để em biết em không chỉ đang mơ.
Anh như cơn gió thu bay bay nhè nhẹ đưa em đi tìm vần thơ.
Qua công viên lá rơi trên con đường về, bỗng nhiên nghe lòng đang ước mơ.
Anh đã từng nói với em rất nhiều về cái gọi là hạnh phúc. Em cũng từng đắm chìm trong những lời ca ngọt ngào đó biết bao nhiêu. Anh nói niềm vui duy nhất níu anh lại chốn này là em, người con gái mang đến cho anh một tình yêu đẹp. Anh kể em nghe những câu chuyện vu vơ từ nơi anh đến, dẫn em qua quá nhiều cung bậc cảm xúc để nước mắt em trực rơi mỗi lần bóng hình anh nhòa dần trong tiềm thức.
Mơ ôm anh trong tay đêm mưa thì thào cho bão tố về làm chiêm bao.
Mơ yêu anh thiết tha như yêu lần đầu, enh muốn yêu anh dài lâu.
Cuộc sống vẫn tiếp tục để em tỉnh dậy với vô vàn thực tại lẫn lộn con tim. Hơn 1 lần em ước anh có thật… hoặc ít ra là 1 cái tên. Em biết anh chỉ ở đâu đó thôi nơi em không còn những lo âu mỗi sớm cho cái kiếp người lẻ loi chốn phồn hoa. Em biết rồi sẽ có lúc em được cười hiền nhẹ nhõm mỗi khi bờ vai anh ghé đến. Anh vẫn ở đó, với Người, với đời.
Yêu anh cho đến khi con tim ngừng đập, cho thiên thu là một giây.
Yêu anh cho đến khi ong thôi làm mật, đến khi loài chim quên lối bay.
Em mong 1 lần được nói thật lòng và lời nói có thể thành hiện thực bằng tất cả những gì em có thể. Cái giằng xé tâm can giữa 1 nửa muốn lao đi vài phần còn ở lại cứ níu giữ em dùng dằng nơi ái tình dang dở. Có những cơn miên man em gọi tên anh trong vô vọng. Có những ảo ảnh mờ mờ bóng anh ẩn sớm sương. Em quay lại anh không còn ở đó, em quay đi anh ẩn khuất nơi đâu.
Khi ôm em trong tay anh nghe ngọt ngào.
Nếu đời là một giấc chiêm bao, xin yêu anh thiết tha như yêu lần đầu.
Em muốn yêu anh dài lâu
Người nói anh chỉ là 1 ngôi sao vô tình rớt xuống khi người mải mê ngắm nhìn cảnh hoàng hôn bóng chiều tà chốn trời Đông. Người mang anh đi cũng vô tình như ngày đưa anh đến bên em trong miền nhớ. Cái ích kỷ trong em mong Người quên hẳn anh như ngày mê đắm vẻ đẹp thoáng buồn ấy. Nhưng dường như con tim anh chỉ muốn lướt qua.
Liệu rằng sẽ có ngày anh quay lại? Em cũng chẳng còn đủ sức để băn khoăn điều không tưởng đó. Cứ bay đi ngôi sao nhỏ của em. Em mệt mỏi. Em muốn buông xuôi. Vậy nên chút sức lực cuối cùng của em sẽ chỉ đủ để đặt 1 niềm tin rất nhỏ. Có lẽ rồi 1 ngày, Người sẽ nói với anh: “Con còn đi theo ta để làm gì?” và biết đâu đấy anh sẽ lại chợt nhớ ra đã từng có lần anh lạc trong giấc mơ em, một thời, rất xa ấy…
Em muốn yêu anh dài lâu.
Em muốn yêu anh đậm sâu.
Em đã thương anh từ lâu.
Em muốn yêu anh dài lâu.
Hà Nội ngày lạnh hoang vu…
21213
15:47
Jessy




