Mơ đầu mùa (P22)

Chuyến tàu sớm lăn bánh đưa hai chị em rời khỏi thành phố hoa lệ về với miền đất mới có đôi phần cổ kính. Thành phố nguy nga, được tạo nên bởi những khu nhà san sát, tường đỏ lự, hơi ngả nâu, ám màu xưa cũ. Chẳng mấy ngạc nhiên khi nó có thể hào hứng khoe mình như đang lạc trong một khu hoàng thành châu Âu của nhiều thế kỷ trước.

Dừng chân ở ga tàu điện gần ven ô, nó và chị được một người bạn đón về khu ký túc. Căn phòng bé xíu, đầy đủ tiện nghi từ tủ lạnh, điều hòa, lò vi sóng, ti vi, bếp núc,… Tất tần tật… trừ mạng và sóng điện thoại. Ở cái thành phố nhỏ xinh của nó, nơi mà phương tiện công cộng duy nhất tồn tại trong thị trấn là xe buýt, thì việc mất sóng khi ở gần khu tàu điện ngầm hẳn là mới lạ. Mọi nỗ lực hứng sóng đều vô ích. Nhìn nó cứ nơm nớp lo khi đã quá 12 tiếng rồi mà chưa liên lạc được với người yêu làm chị cũng phải bật cười an ủi :

– Thôi bé! Xem ti vi đi. Chiều chị dẫn ra ngoài là có mạng lại thôi.

– Thế thôi đi chợ luôn chị nha. Mình đi mua đồ ăn rồi đi thăm quan thành phố luôn.

– Cái con bé này! Ừ. Thế đi thôi.

Thành phố đẹp và lãng mạn hơi vẻ bề thế bên ngoài của nó. Tha lôi chị đi hết bảo tàng này đến bảo tàng khác, nó dường như quên khuấy mất việc phải bắt sóng 4G để liên lạc về nhà cho anh người yêu đang-chờ-nó (hoặc không). Thăm thú bảo tàng thực ra là thú vui vốn có của nó ở nhà, chỉ có điều là cũng chưa có điều kiện đi được hết. Vậy nên, ở cái thành phố mà ai cũng kháo nhau nổi tiếng nhất là các bảo tàng thì nó cũng đã tự hứa với mình sẽ đi cho bằng sạch. Chẳng mấy khi. Tính đến giờ thì nó cũng chẳng nhớ mình đã bước qua cánh cửa của bao nhiêu bảo tàng trong thành phố ấy. Chỉ biết là đẹp lắm, thú vị lắm, lung linh lắm,… đến nỗi nó chỉ muốn thu nhỏ tất cả lại mang về nhà đóng tủ kính, thi thoảng nhấc ra xem.

♥ ♥ ♥

Đặt chân về phòng cũng là lúc nó mỏi nhừ. Phần vì chuyến đi dài và nhiều hơn dự kiến. Phần vì hành trang quá nặng khi nó trót lỡ tay mua quá nhiều đồ ăn và quên không dùng đến. Vẫn còn lời hẹn cùng chị đi tàu điện một vòng thành phố trước khi về, nó chắc mẩm trong đầu sẽ hít nốt chút sinh khí cuối cùng vào sáng mai để lết ra khỏi giường thật sớm với chị. Nghe chừng cũng quyết tâm lắm.

Cơn đói kéo về ngay sau đó chẳng bao lâu. Nó dỡ đồ trong cặp ra để chuẩn bị bữa tối. Vài mẩu bánh mỳ nướng, chút táo tẩm đường om lò vi sóng thành thứ mứt sền sệt ngọt lịm, ít bơ nhạt thơm lừng cùng 2 cốc sữa ấm. Vậy là đủ một bữa tối nhẹ nhàng cho hai chị em vừa ăn vừa xem hoạt hình đã bị lồng lại bằng thứ tiếng bản ngữ nghe ngộ ngộ. Cũng phải lâu lắm rồi nó mới được xem ti vi. Cái cảm giác giống hệt ngày đi từ trại tập huấn quân sự về, thứ đầu tiên nó lao vào ngấu nghiến là cái ti vi trong bếp. Và dĩ nhiên, kênh đầu tiên nó bật là hoạt hình.

Mạng mủng về tối cũng đã đỡ hơn khi nó kịp hỏi được mật khẩu wifi nhà hàng xóm. Những tấm hình đầu tiên được khoe lên trong sự phấn khích không ngừng. Mọi người khen lắm, tấp nập lắm. Cả anh hai và các bạn ở nhà cũng hỏi thăm liên tục. Nhưng dường như, trong nó, vẫn có cái gì đó thiếu thiếu, sai sai. Có lẽ, nó chờ nhiều hơn thế một nút “Thích” đơn thuần từ phía người nó yêu.

– Bé! Sao thế? Ngủ sớm đi, mai còn đi.

– Em không sao. Em đang chờ bạn ý dậy.

– Sao em bảo đêm bạn ngủ muộn mà. Giờ chắc chưa dậy đâu.

– Ừ. Dạo này anh ý bận quá…

– Bận gì mà bận dữ vậy.

– Em cũng không biết.

– Thôi ngủ đi.

– Vâng ạ.

(còn tiếp)

Mờ đầu mùa (P21)

Mơ đầu mùa (P21)

Buổi sáng đầu tiên tại căn kí túc xá nhỏ nó tình cờ mượn được khi lên nhóm của hội sinh viên thành phố hỏi tìm khách sạn. Cảm giác thấm tình người nơi đât khách. Suốt 2 ngày ở đó, hai đứa thậm chí chỉ biết mặt chủ nhà qua tấm ảnh nhỏ đặt ở góc bàn. Mượn phòng qua mạng, lấy chìa khóa từ hàng xóm và chào nhau bằng một mảnh giấy nhỏ dán trên tủ lạnh cùng hộp kem nhỏ thay cho tiền thuê phòng khi về. Những thứ nhỏ thôi nhưng cũng đủ làm ấm lòng đồng hương chốn trời xa xứ lạ.

Nó cùng chị bạn rong ruổi khắp thành phố cùng tấm bản đồ nhỏ xin được tại một quầy tạp hóa. Hệ thống siêu thị, nhãn hàng đồng nhất ở khắp đất nước nhỏ bé xinh xắn nàykhiến nó tự tin hơn hẳn. Ngoài kiến trúc và hệ thống giao thông ra thì có lẽ mọi thứ còn lại đều hao hao giống cái thị trấn nhỏ xinh của nó. Chât đầy ba lô đồ ăn và băt đầu cuộc hành trình, nó phá kỉ lục của ngày đầu tiên khi đi quá nửa những nơi nó muốn đến. Khu trung tâm thành phố cũng không lớn như nó tưởng. Thoăt cái, tấm bản đồ đã đỏ chi chít những dấu khoanh của nó. Đồng nghĩa với việc nó sẽ có cả một buổi chiều ngồi trên hai chuyến tàu điện đi hết một vòng thành phố, hưởng cái nắng ngọt hiếm hoi ngày cuối thu.

Về đến nhà vừa kịp chuyến tàu cuối, hai chị em không còn cảm giác chân chạm trên mặt đất. Nó mệt nhoài những rồi vẫn không cưỡng nổi thôi thúc thử nghiệm món mới nghĩ ra trên đường về. Nấu nướng là sở thích hiếm hoi trỗi dậy khiến nó cảm thấy có ích, hơn là cắm mặt vào cày phim bộ mỗi đêm hay say sưa mấy cuốn ngôn tình mang từ nhà đi vì sợ chán. Bữa tối thịnh soạn trong sự xuýt xoa của chị bạn, nó háo hức kể lại cho chị về màn cầu hôn để đời và tiếp tục thao thao bất tuyệt về những kỉ niệm lung linh của hai đứa trước khi nó bay suốt cả đêm hôm đó.

♥ ♥ ♥

Cuộc điện thoại dài từ lúc bước ra khỏi phòng đến hết con phố ra đến bờ sông vẫn chưa dưt. Nó thích thú tả lại những gì nó nhìn thấy trên đường. Cảm tưởng như nó có thể mang đến cả bầu không khí xung quanh về quê nhà để anh có thể sống trong cùng thế giới nó đang vẽ ra. Cứ thế, nó nói không ngừng trong những tiếng “Ừ” ậm ờ của anh, điều mà mãi sau này nó mới chợt để ý ra thì cũng đã chẳng còn mấy lời để nói. Hay chính cả nhưng lời chào vội vàng của anh mỗi lần cúp máy cứ ngày một nhiều lên cũng không ngoại lệ.

Tối đó thành phố có nhạc hội Halloween ở trung tâm. Hai chị em lang thang khá muộn. Đường về chợt dài hơn, chạnh lòng hơn khi cả một toa tầu ngập những đôi tình nhân quấn quít. Những chiếc hôn nhẹ nhàng họ trao nhau trong cái lạnh đêm run run vùng ôn đới. Những cái ôm siết chặt từ phía sau rồi họ thì thầm với nhau những điều mà nó chắc chắc là lời nói ngọt ngào nhất trong ngày. Nó nhớ người nó yêu… hay cảm giác chiều chuộng lâu rồi nó không nhận được… Nó buồn… khẽ tủi thân, khẽ hờn vì con tim đang đi lạc mất hơn mười ngàn cây số.

– Trời! Nhìn họ thích nhỉ?

– Dạ?

– Đó. Ở đây họ thoải mái thật. Ôm hôn công khai. Chắc thích lắm.

– À. Ừ. Em bị thèm.

– Bé sao thế? Lại nhớ người yêu hả?

– Dạ…

– Thôi ngoan, mấy tháng nữa là gặp nhau rồi.

– Em không sao. Hơi buồn xíu thôi.

– Thôi. Đừng nghĩ nữa. Nhìn kìa!

Nói rồi chị chỉ cho nó dải đèn lấp lánh cheo dọc khu nhà thờ, dải sáng cuối cùng trước khi đoàn tàu rời thành phố quay về khu ngoại ô nơi hai đứa đang trọ nhờ. Mọi thứ lại chìm vào màn đêm, ánh sáng đuối dần, toa tàu vãn dần, chỉ còn lại nó và chị… với một thứ niềm riêng khó tả.

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P20)

Mơ đầu mùa (P20)

Ngủ thiếp đi trong dòng hạnh phúc miên man, tiếng chuông báo thức kéo nó dậy khi trời đã ngả chập tối. Khệ nệ kéo va li xuống, lang thang một vòng ở sân ga, mọi thứ đẹp hơn, sang hơn rất nhiều so với nhà ga bé xíu nơi miền quê của nó. Loanh quanh một lúc nó cũng tìm được chốn ẩn náu cho riêng mình. Còn hơn một tiếng nữa, chị bạn đồng hành cùng nó mới đến, và điểm chờ đợi không thể thú vị hơn một chiếc ghế đối diện cái piano màu nâu trầm đặt ngay giữa sảnh sân bay, thi thoảng lại có vài người bản xứ ra dạo vài bài dân ca hay cổ điển. Nó lôi quyển truyện đang đọc giở ra ngồi nghiền ngẫm tiếp. Không gian ánh vàng cùng tiếng piano đập vào tường vang lên êm ái không khỏi làm nó xuýt xoa, thích thú tận hưởng như đang ở trong một khán phòng nhạc giao hưởng vậy. Một vài du khách đi qua bắt chuyện với nó bằng thứ tiếng Á Đông kỳ lạ. Nó nhún vai cười rồi quay lại với thế giới của riêng nó qua từng trang sách, thi thoảng lại khẽ ngước lên ngắm nhìn anh nhạc công trong bộ vest truyền thống với cà vạt đen và sơ mi trắng. Nó mê mân đôi bàn tay nhẹ nhàng lướt nhẹ trên từng phím đàn trắng nõn. Hình như nó ngâm nga theo… vài lời ca quen thuộc.

Tiếng chuông điện thoại lôi tuột nó ra khỏi mạch truyện đang dang dở. Chị bạn đồng hành gọi nó giọng hoang mang. Phải mất một lúc hai chị em mới tìm được thấy nhau ở bến tàu điện. Loay hoay tìm cách mua vé tàu, lần đầu một mình đến thành phố lớn, việc tự làm quen với hệ thống vé tự động khiến hai đứa thật sự bối rối. Ở chốn bé xíu của nó, chỉ có xe bus chạy nửa tiếng một chuyến. Chỗ bán vé thì ngay trong tạp hóa, chỉ cần vài câu đơn giản là có đủ tập vé đi cả tuần. Đang không biết phải xoay sở ra sao thì một giọng Hà Nội đặc sệt cất lên từ phía sau.

– Hai bạn mới đến thành phố này hả?

– Ơ. Ừ. Bọn mình đi du lịch.

– Đưa mình chỉ cho. Đây này.

Nói rồi, bạn ý lạnh lùng len lên chỉ hai đứa cách dùng máy. Chưa hết ngỡ ngàng, lâng lâng vì chất giọng ấm nống lâu không được nghe, nó bị gọi giật lại.

– Của hai bạn đây. 15 phút nữa có chuyến. Đi chơi vui vẻ.

Bạn ý nói rồi dúi hai cái vé vào tay hai đứa rồi chạy vội lên tàu, không kịp để hai đứa nói lời cảm ơn.

Trở lại trạng thái bình thường, hai chị em bắt đầu chủ đề xung quanh chàng trai bí ẩn. Chị ở Sài Gòn nên mê giọng con trai ngoài Bắc. Còn nó, một đứa trót phải lòng Hà Nội thì mọi thứ thuộc về thủ đô sẽ nghiễm nhiên trở nên thân thuộc. Trời lạnh dần. Câu chuyện ríu rít hòa vào tiếng tàu, tiếng người cười nói, tiếng đàn hát từ một nhóm nhỏ trên chuyến tàu về khu chung cư nhỏ ở ngoại ô.

Đếm từng bến để không nhầm điểm xuống, chợt thứ ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy ngoài cửa sổ hút lấy nó không rời. Hai đứa ham chơi xách đồ chạy xuống, chẳng kịp nhìn tên bến. Đó là đêm đặc biệt, ngày duy nhất trong thành phố có hội chợ và khu mua sắm mở xuyên đêm. Nó thích thú ngó nghiêng từng gian hàng nhỏ. Những thứ đồ ăn lạ lùng khói bay nghi ngút thơm lừng khu phố. Khu vui chơi lấp lánh tỷ thứ đèn màu làm đêm long lanh cả một góc trời. Leo chừng hai chục bậc thang lên chỗ có đài phun nước và khu tượng trên cao, nó thích thú ngắm nhìn trời đêm hòa vào dải ánh sáng phía dưới. Mọi thứ như một giấc mơ bày ra trước mắt nó. Lần đầu tiên trong hai tháng, thành phố không xuống đèn lúc chín giờ.

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P19)

Mơ đầu mùa (P19)

Lời cầu hôn bất ngờ làm nó phởn phơ suốt cả cuối tuần ở nhà anh Hai. Nó không ngừng thao thao bất tuyệt về người đó và cái tương lai trải dài trong năm năm đầy hứa hẹn. Thật khó cho nó để kiềm chế được cái cảm xúc ấy, dù đôi lúc, nó vẫn thoáng hoài nghi vì vốn ba tháng là quá ngắn cho một thứ hạnh phúc xa xỉ như thế. Nghĩ vậy nhưng rồi nó vẫn dành trọn cả cuối tuần để làm nhảm cho cả nhà nghe về câu chuyện tình yêu đời thường đầy bất ngờ trong hai tháng của nó. Vốn coi hạnh phúc luôn là thứ không bao giờ dành cho mình, nên với nó, những niềm vui lớn lao thế này là thứ nằm ngoài tầm tưởng tượng. Nó vui. Phải. Nó rất vui.

Câu chuyện của nó kéo dài lươn khươn quá nửa đêm khi mấy anh em đều đã ngà ngà bia – nhạc. Bất giác, nó thấy anh. Nó nhận ra dường như anh ít nói hơn mọi ngày. Việc duy nhất cả tối anh làm có lẽ là chăm chăm nhìn nó, thi thoảng cười hiền, thi thoảng có nét gì đó âu lo. Nó khẽ nhíu mày rồi lại giật mình bởi tiếng tin nhắn đến và quay lại với thế giới riêng của nó. Màn đêm lặng đi trong cái hạnh phúc xôn xao nó tự vẽ ra cho riêng mình thật ấm.

Nguyên mọt tuần nó dường như không lúc nào khép được miệng cười. Với một đứa cung Khí như nó thì khó có thể tránh khỏi việc chia sẻ hạnh phúc cho toàn thiên hạ. Chẳng mấy chốc, tập thể bạn thân, bạn cùng lớp láo nháo về tin nó đã-đính-hôn cùng bản khế ước chụp màn hình mà đến giờ nghĩ lại nó vẫn thật quá ngây ngô.

Chỉ duy có điều nó không thể hiểu được là hình như anh cứ xa nó hơn, từng ngày một.

♥   ♥

Kỳ nghỉ lễ đầu tiên. Ở cái thành phố mà cứ dăm bữa nửa tháng người ta lại đình công theo kế hoạch còn nó thì lại quá lười để đi bộ đến trường thì việc thi thoảng được nghỉ vài ngày vì lí-do-chính-đáng không có gì là lạ. Kỳ nghỉ lễ này âu cũng vậy. Cũng chỉ vỏn vẹn có 4 ngày trong đó có thứ 7 và Chủ Nhật. Cũng không khá khẩm hơn là mấy. Ấy vậy mà cảm tưởng như người người nhà nhà cứ tíu tít đặt vé, đặt phòng, chuẩn bị lịch trình đi chơi rất ư là chu đáo. Nếu chỉ một hai người hỏi đùa, có lẽ nó cũng sẽ lươn khươn nằm dài cả kỳ nghỉ để rúc trong chăn lúc tiết trời lạnh căm như này. Nhưng rồi đến người thứ n nhảy vào hỏi han nghỉ lễ có đi đâu không, thì nó không khỏi tránh được trò tiện tay bấm chuột lung tung xem vài lộ trình thú vị. Ra là cái xứ này cũng  không tệ đến nỗi thiếu chỗ đi, và chỉ trong nháy mắt, nó đã lên xong lịch trình 4 ngày cho 2 thành phố.

Kết thúc buổi học cuối cùng trước kỳ nghỉ, nó băt vội tuyến xe hiếm hoi đưa nó ra khu siêu thị lớn nhất thành phố. Quyết định chớp nhoáng khiến nó trở tay chuẩn bị không kịp. Mọi thứ đều rất vội, rất nhanh, gấp gáp đến nối nó chẳng kịp ghé qua chào anh một câu. Tất tưởi thu dọn chuẩn bị kéo va li ra khỏi nhà – thật may là nó đã quyết định chuyển đồ sang từ tối hôm trước vì quãng đường từ nhà anh Hai ra ga gần hơn rất nhiều việc nó bắt mấy chuyến xe buýt ít ỏi trong dịp nghỉ lễ từ ký túc xá. Bỗng…

– Ô! Bạn vẫn chưa đi hả? – Anh vừa hỏi vừa len vào phòng

– Em chưa. Em chạy ra ga giờ đây. Nửa tiếng nữa tàu chạy rồi.

– Thế nhanh kẻo lỡ. Cần anh giúp gì không?

– Dạ không. Em đi đây. Tuần sau gặp.

Nói rồi nó chạy vụt đi, chẳng kịp để ý sau lưng ánh mắt kéo dài đến khi nó đi khuất.

Đặt chân lên tàu vừa khít giờ, nó xoay sở mấy câu bản ngữ nhờ chuyển đồ lên rồi len vào tìm ghế ngồi. Vậy là kết thúc hơn hai tháng học đầu tiên, được tận hưởng kỳ nghỉ lễ đầu tiên, vi vu một mình lần đầu tiên. Một chút háo hức, một chút man mác, cũng môt phần là vì cái lâng lâng chưa dứt từ màn cầu hôn của nó. Mọi thứ với nó tưởng chừng như hoàn hảo. Ẩn mình trong không gian đầy lãng mạn xứ trời Âu. Cách đó mười hai ngàn cây số có một con tim đang đợi nó, một tình yêu chỉ dành cho nó, hay ít ra, trong lúc đó là như vậy.

♥   ♥

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P18)

Mơ đầu mùa (P18)

Lướt qua lướt lại tin nhắn của em từ hôm họp mặt sinh viên mới, tôi với tay cầm cốc cafe nhâm nhi cười thầm cái tin nhắn trả lại vụng về của mình. Chỗ tựa ghế bành hướng ra cửa sổ đón cái nắng như mới hơn mọi ngày. Trời cũng đã ngả sang thu với chút se se ngày sớm. Không gian dưới phố vẫn tĩnh mịch một màu sương giá qua đêm. Vào tầm giờ này, cư dân thành phố chắc cũng chẳng mấy ai tỉnh dậy, ngồi tựa lưng ngắm phố trong tâm trạng lim dim như gã tôi cả.

Đưa mặt nhìn một dọc dài cả con phố vắng ướt hơi sương, chợt nhạn ra thoáng cái đã hơn một tháng từ ngày tôi ngồi trên cái ghế đó lần đầu nhìn thấy em. Không biết từ lúc nào, mọi thứ màu trong mắt tôi đều trở nên tươi mát ở mảnh đất vốn ngập đầy màu hoài cổ này. Lâu rồi mới có một sáng Chủ Nhật nhẹ nhàng ngồi nghe nhạc, đọc tin nhắn, xem ảnh và tự cho mình vài phút vu vơ như thế.

“Ủa? Mấy đứa qua sớm vậy hả?”

“Dạ! Bọn em tiện bắt xe sớm luôn chứ chuyến sau tận trưa mất.”

“Anh ơi bọn em mua đồ ăn này. Anh cất đi lát tráng miệng”

“Ừ. Mang vào bỏ tủ đi. Một đứa lên tầng gọi bạn kia xuống bình minh ăn sáng luôn thể.”

“Dạ.”

Cuộc hội thoại  loáng thoáng phía dưới làm tôi thoát khỏi dòng suy nghĩ. Chưa kịp trở mình thì đã thấy em ngó đầu vào.

– Anh! Xuống ăn sáng nhé! Có đồ ngon cực!

– Ừ! Em xuống trước đi. Anh xuống giờ. – Tôi lúng túng vừa trả lời vừa tìm cách đạp đống chăn ra để leo xuống giường.

Em nháy mắt cười ghẹo rồi đóng cửa. Cảm giác nóng ran lan dần từ mặt đến tai. Lần đầu tiên tôi thấy em trong trạng thái hoạt bát như vậy. Vui vẻ. Nhanh nhảu . Lém lỉnh. Khác xa với em hàng ngày của những nét buồn ngẩn ngơ.

Xếp gọn chăn gối lên đầu giường, tôi khóa cửa phòng, đi xuống nhà theo tiếng gọi của mùi bánh mỳ nướng phô mai thơm phức. Vừa đặt chân đến cửa, tôi đã nghe tiếng rối rít của ba đứa nhỏ.

“Alo cả nhà cho em mượn máy! Nhanh! Khẩn trương! Chuyện gấp!”

“Sao thế? Chị đang đăng ký cái này.”

“Mày để tý nữa đi. Đang nhờ anh Hai làm hộ. Từ từ.”

“Thôi cho em mượn máy đi. Em đang được cầu hôn. Máy em sụt nguồn rồi.”

“Hả? Cầu hôn hả? Thế thì đang làm gì cũng bỏ. Đây. Vào dùng đi.”

“Em xin. Em xin.”

Nói rồi em hí hửng nhảy vào máy. Nét mặt em rạng ngời hơn hẳn một tháng qua. Thì ra những nét buồn trong thời gian đó, người em vẫn thường lấy làm ví dụ để kể lể buồn vui là người mà em vẫn đợi lời câu hôn bất ngờ đó. Nhưng liệu có quá sớm với cuộc tình chưa đầy ba tháng yêu xa. Tôi bất giác chột dạ, nhưng rồi cũng vội đẩy cái suy nghĩ đó đi để cho em giữ lại khoảnh khắc bình yên đáng nhớ này.

Cuộc hội thoại kết thúc chóng vánh với cái gật đầu dĩ nhiên từ em. Em tíu tít kể lại cho chúng tôi nghe đầu đuôi câu chuyện trong bữa sáng và dự định năm năm vừa nhận được cùng cái kết đầy hứa hẹn ở phía cuối con đường. Hóa ra niềm vui với cô bé bí ẩn của tôi cũng chỉ đơn giản có vậy. Thứ người ta vẫn gọi là hạnh phúc với em dường như quá xa xỉ đến độ chỉ cần một câu nói, một cử chỉ quan tâm cũng khiến em có thể vui cả ngày. Còn giờ thì có lẽ tôi sẽ không bao giờ thấy lại đôi mắt ngấn nước buồn và khuôn mặt thơ thẩn nghĩ suy của em nữa. Bến đỗ của em có lẽ đã quá đẹp so với những gì em mong đợi. Một thoáng gợn buồn chạy qua tôi cùng lời chúc em hạnh phúc…

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P17)

Mơ đầu mùa (P17)

Vài tuần trôi qua với thói quen đều đặn khá thú vị với nó. Đi học chăm chỉ từ tám giờ sáng đến năm giờ chiều. Ngoan ngoãn về nhà đi chợ, chuẩn bị cơm tối và đồ ăn cho trưa hôm sau. Những tối không có bài tập, hoặc là mình nó hoặc cả hội sẽ ngồi lại phiêu diêu theo tiếng đàn với mấy bản ballad nhẹ nhàng. Hết ngày, mỉm cười vẫy chào vài vì sao trước khi chìm vào giấc ngủ để tỉnh giấc khi khung cửa chuyển sang bức tranh màu bình minh, ngà ngà sáng. Cuối tuần nhắn một cái tin rồi xách ba lô về nhà anh Hai ăn bám, xem phim, chơi thâu đêm suốt sáng. Điện thoại có khi cả tuần chẳng phải sạc lần nào vì vốn cuộc sống trong thị trấn đa phần chỉ cần đi bộ là có thể truyền được thông tin. Múi giờ lệch tùm lum cũng làm nó ít giao lưu với hội bạn ở nhà hơn. Liên lạc duy nhất cần dùng máy tính có lẽ là vài phút ngắn ngủi gọi về nhà vào chiều Chủ Nhật. Cuộc sống nhẹ nhàng, thời tiết nhẹ nhàng làm tâm trạng nó cũng nguôi bớt chút chạnh lòng lúc mới sang vì phải xa nhà.

“Cuối tuần này mấy đứa đi họp mặt sinh viên mới ở trụ sở hội nhé.” – tin nhắn của anh Hai bật lên trong nhóm thoại có ba đứa nó trong lúc nó đang gảy vu vơ vài điệu nhạc nào đó.

Nó chạy đến cửa, ngó đầu ra ngoài vừa lúc chị ba và nhỏ bạn nó ngó đầu ra.

– Nhà mình đi không?

– Đi!

– Đi!

– Ừ! Quyết nhé!

Nói rồi cả lũ cười lớn, chạy vào máy tính và đồng loạt:

“Dạ”

“Dạ”

“Dạ”

“Ok. Mấy đứa tự đi xe buýt xuống đấy, hoặc qua nhà rồi mấy anh đưa đi. Có gì nhắn hai anh sớm nhé. Ngủ ngon.”

“Vâng ạ!”

“Vâng ạ!”

“Vâng ạ!”

Nói rồi anh Hai nó offline, chỉ còn ba đứa nó ngồi rúc rích cười với nhau vì vừa trêu được ông anh với thái độ ngoan ngoãn khác hẳn mọi ngày của cả ba. “Chắc đêm nay anh Hai mất ngủ.” – Cả ba đứa nó cùng tự nhủ thầm đắc chí.

♥♥♥

Buổi liên hoan mở đầu không suôn sẻ như kỳ vọng. Một phần vì tụi nó mải mê chuẩn bị. Một phần vì hai anh bận việc hội phải đi sớm. Cũng không khó khăn lắm để tìm ra được hội trường của hội. Không gian nhỏ, ấm màu đèn vàng với đầy đủ dàn loa, karaoke, máy chiếu. Ba đứa nó bước vào sáng lòa với váy vóc và cây ghi-ta trong lúc mọi người đang say sưa với mấy trò chơi tập thể. Tụi nó khẽ chào mọi người rồi lẩn ra hàng ghế sau ngồi dự. Nó đưa mắt một lượt qua mấy hàng ghế và suýt ngã ngửa khi nhìn thấy anh. Anh mặc chiếc sơ mi trắng, bỏ hai cúc cùng cái áo vest caro kiểu Hàn thay vì bộ đồ thể thao nó vẫn thấy thường ngày. Hình như có vuốt thêm ít keo và kiểu tóc chải khác hơn mọi khi. Nhìn anh đẹp lạ, hút mắt lạ, làm nó ngẩn người mất vài giây.

Kịp tỉnh lại và thích thú với sang chỉ cho chị ba và nhỏ bạn để cùng tíu tít. Nó rút ngay máy nhắn tin cho anh: “Anh ơi tình hình là hôm nay anh bị đẹp ý :))”

Nhìn anh xem điện thoại rồi tủm tỉm cười, mặt đỏ lựng, nó đắc ý lắm dù tin nhắn trả về chỉ ngắn gọn vài từ “Cảm ơn em.”

Đang mải mê với phát kiến mới lạ về “hot boy” đột xuất trong phòng, tụi nó bất ngờ bị xướng tên lên sân khấu với cây đàn đã được chuyển lên từ lúc nào. Rõ là không nằm ngoài dự đoán của ba đứa nó nhưng lại làm nó bối rối đến lạ. Nó kéo chị ba lên hát cùng cho nó đệm đàn. Vốn chỉ định chơi vài bài tủ của chị ba rồi lui xuống, nhưng rồi những ca khúc nó chọn cứ vô tình có gì đó như đang nói với anh, làm tay đàn nó cũng run hơn hẳn. Cái cảm giác dường như có ai đó cứ đang nhìn cứ bám lấy nó suốt từ lúc đó. Nó cố tình thả mình theo tiếng nhạc để quên cái ngại ngùng đó nhưng càng cố càng vô vọng. Tự dưng má và tai nó nóng bừng lên. Nếu có chỗ cho nó chui xuống ngay lúc đó thì chắc nó sẵn sàng độn thổ luôn được.

Bất giác, nó chột dạ… Hình như, tim nó đang đập nhanh hơn bình thường…

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P16)