Một tuần trôi qua từ ngày nó đặt chân lên miền đất mới. Có quá nhiều thứ khiến nó không thể khép miệng cười. Những bữa tiệc mang lại cho nó không khí chào đón và chia sẻ. Hai người anh khiến nó có cảm giác gia đình. Hai người bạn khiến cuộc sống của nó trở nên thi vị. Nó mê mẩn bởi những điệu nhạc từ cái máy phát cổ. Hẳn không sai nếu ai đó nói nó là đứa dễ chiều và dễ hạnh phúc vì những điều dù nhỏ nhất.
Cuộc sống ở thị trấn nhỏ này nhiều điều thú vị hơn nó nghĩ. Những con đường trung tâm được bao bởi những tòa lâu đài cổ, xếp chồng các tầng lên nhau, xen kẽ khung cửa thuần chất châu Âu với màu rèm đỏ, trắng. Khu chợ sớm họp vài tiếng buổi sáng luôn đầy ắp những đồ tươi được chở vào từ những nông trại gần đó. Gian đồ cũ ngập những thứ trước giờ nó chỉ thấy trong phim. Đèn cầy, đồng hồ cổ, bộ dao dĩa bạc, máy hát, những tấm rèm và khăn trải trắng mượt… Tưởng như nó có thể gom tất cả những thứ xưa cũ đó xây lại được nguyên một căn phòng nó hằng mơ.
Khu thị trấn nhỏ xíu san sát chỉ trong hai tiếng đi bộ từ chợ ra đến siêu thị duy nhất trong trung tâm, vài ba con đường mua sắm với cửa tiệm nối nhau xen lẫn các quán cà phê nhỏ ngay dưới những căn phòng gác mái, tòa thị chính, công viên rồi quay lại con đường lớn chỉ rộng hơn ba mét nối dài đến sân nhà thờ, địa điểm ưa thích đầu tiên của nó với không khí nhộn nhịp ngày họp chợ, bản nhạc giao hưởng êm tai từ người chơi accordion luôn ngồi ở cửa ra siêu thị về hướng nhà thờ, khúc nhạc vui nhộn từ những cư dân thành phố thi thoảng ra hát dạo, quán kem lác đác người, hàng pizza luôn đông đúc, những chuyến xe buýt chạy liên hồi nối liền bốn đầu thành phố.
Cuộc sống trôi chậm như bản tính người dân chốn này. Đến phương tiện đi lại cũng từ tốn khiến chuyến đi khám phá thành phố của nó và hai người bạn dở khóc dở cười không biết bao nhiêu lần. Chạy theo xe buýt chỉ để biết mình đã lên nhầm hưỡng. Đi bộ hàng cây số với đống đồ trên tay, không bắt được một chuyến xe nào chỉ vi chậm chân vài phút. Những tháng ngày bỡ ngỡ khi chỉ có thể liên lạc truyền miệng, để giấy nhắn khi chưa đăng ký được thuê bao. Căn phòng nhỏ trên gác mái phải chia đủ thứ dùng chung khiến đôi lúc nó gò bó không ngừng. Thứ duy nhất giữ nó đủ vui vẻ để không màng đến những vất vả đó là mùi cỏ mới nơi kí túc nó sẽ ở, bầu trời đêm đầy sao giống như quê nó, những buổi tâm sự không ngớt mỗi lần tàn tiệc. Việc thả mình trong tiếng nhạc kì diệu từ cái máy phát yêu thích, lai rai về các chòm sao, về số phận, chuyện yêu đương khiến nó cảm thấy ấm lòng hơn cả.
Nó khoe không ngớt về những thứ lạ lẫm trong thành phố với ba mẹ và người anh đang cách nó hơn sáu trăm cây số. Anh nó nói đã chuẩn bị phòng và các thứ cần thiết để đón nó lên chơi và hứa sẽ tặng nó thứ đầu tiên làm nó thích nhất trong khu chợ đồ cũ anh nó vẫn kể là lớn nhất châu Âu, rộng hơn rất nhiều nơi thành phố bé xíu của nó. Nó háo hức cho chuyến phiêu lưu mới. Chỉ cách đó vài tuần, nó vẫn còn cách nơi đang đặt chân gần nửa vòng trái đất. Chưa bao giờ nó từng nghĩ sẽ trải qua những cuộc phiêu lưu trải dài hàng trăm cây số như trở bàn tay vậy.
(còn tiếp)
