Thứ cảm giác lạnh đến cắt da luôn sâu dưới sống lưng bất giác khiến Ý Nhi giật mình tỉnh dậy. Chưa hết choáng váng sau khi bị hút vào vòng xoáy lạ, cô mơ hồ cảm nhận một bàn tay to lớn, lạnh căm đang vuốt nhẹ lên trán, lướt xuống gò má, bờ vai rồi đan hờ qua từng ngón tay.
Người đàn ông khoác trên mình tấm áo choàng dài chạm gót chân, ánh lên một thứ màu bạch kim mảnh và sắc lẹm đến khó tả. Không rõ gã đã ngồi đó từ bao giờ. Chỉ biết rằng khi mơ màng tỉnh dậy, Ý Nhi đã thấy gã với gương mặt dường như đăm chiêu, không rời mắt khỏi cô một lúc nào. Nét sắc lạnh nơi gã dù cố giấu, vẫn đủ gợi cho người ta biết bao ân oán hận thù hay thậm chí là căm phẫn. Ấy nhưng, chỉ riêng ánh mắt nhìn Ý Nhi lúc ấy lại có cảm giác ấm áp đặng đôi phần.
Khẽ động tay, Ý Nhi dường như muốn ra hiệu rằng cô đã tỉnh và muốn nói điều gì đó. Nhưng người đàn ông ấy chợt gạt đi, rất nhanh đứng dậy, giơ tay ra dấu cho những kẻ xung quanh, và trở lại với vẻ sắt đá của mình.
Cánh cửa phía xa khép lại, trả lại cho căn phòng rộng những tiếng vọng đến nhói lòng mà phải đến gần hai thập kỷ cô mới lại một lần cảm thấy.
Trong cái giá lạnh đến quạnh hiu, đôi mi người phụ nữ lại trùng xuống, rồi thêm một lần ngất lịm.
* * *
– Thiếu chủ! Xin dừng bước! Thần Chủ đã dặn không ai được vào phòng này trừ khi có lệnh của người.
– Đây là ấn tín của Thần Chủ trao cho ta. Các ngươi cứ mở cửa ra. – Vị thiếu chủ với nước da hơi ngăm, dáng người cao lớn, đậm nét phong trần, từ tốn đưa ấn tín bằng khối kim loại đen được khảm tinh vi nằm vừa gọn trong lòng bàn tay. Tay còn lại giữ một liễn điểm tâm, vẻ mặt nghiêm nghị khiến đám lính canh cửa cũng phải nể đôi phần.
– Mời Thiếu chủ!
Cánh cửa phòng mở ra. Cơn gió lạnh ngắt hút theo hòa vào tiếng vang của kim loại chà xuống mặt đất dội ngược vào căn phòng rộng.
Ý Nhi lúc này đã có phần hồi dậy. Cô chống tay đẩy người lên, tựa vào gối, khẽ nghiên đầu nhìn chàng trai trẻ. Đôi mắt rất quen khi vừa chạm vào làm cô nhớ tới người chị quá cố của mình.
– Phan…
– Dì. – Vừa nói, Phan vừa đặt đĩa điểm tâm xuống mặt kệ đầu giường. – Chắc tôi phải gọi bà bằng dì. Tôi nghe cha nói vậy.
– Phan. Con nghe dì nói…
– Cha bảo tôi chuyển đồ cho bà. Dặn bà cứ chờ ở đây. Tối cha đi công chuyện về xong sẽ quay lại thăm bà.
– Phan. Ta…
– À. Nghe nói bà chị mất trí của tôi tỉnh thức rồi. Tên là An nhỉ? Cô công chúa nhỏ đó vẫn khỏe chứ? Chắc đời sống sung sướng hơn tôi ở chốn này.
– Con…
– Mà thôi. Sớm muộn gì tôi cũng mời được con người may mắn đó về đây. Xem cô ta có gì hơn tôi đến nỗi hai đấng sinh thành đáng kính chấp nhận bỏ tôi lại nơi lạnh lẽo như thế này để cô ta được sung sướng.
– Không phải vậy đâu, Phan. Con nghe dì nói…
– Thôi. Bà nghỉ ngơi đi. Cha tôi dặn không được ở gần bà quá lâu. Sau này còn gặp.
Nói rồi, chàng trai trẻ quay lưng bước đi rất nhanh, hệt như bóng dáng người đàn ông lúc trước. Lạnh lùng, pha chút ấm ức, uất hận bởi những đè nén của số phận, điều mà thực vốn chẳng ai mong ước.
* * *
– Dì! Dì ơi! – An giật mình tỉnh dậy giữa đêm, tay bâng quơ với ra như sắp chạm vào một nơi nào đó tưởng chừng như rất thật.
– Em sao thế? – Nam Phong vội vàng đẩy cửa chạy vào, nắm lấy đôi tay An đang run lên yếu ớt. Từ ngày xảy ra chuyện với An, dù có nói thế nào, Nam Phong vẫn nhất quyết không chịu rời cô nửa bước.
Hơi ấm từ bàn tay người con trai mới trước đó còn đầy xa lạ với cô, làm đôi tay nhỏ dần bình tĩnh lại trong những giá rét giữa trời đồng. Bất giác, An giật lại, thu tay vào dưới chăn và nói.
– Em mơ thấy dì Ý Nhi. Em đứng trong phòng cùng dì, nhưng không với tới dì được. Có một người to lớn mặc áo choàng, ngồi bên giường dì một lúc rồi đi ra. Sau đó có một người trẻ khác bước vào, mang gì đó cho dì, rồi nói em là chị người đó. Lúc người đó đi ra, em định chạy đến chỗ dì, nhưng gọi dì không nghe thấy. Lúc tỉnh dậy thì ra là đang mơ.
– Căn phòng đó như thế nào? Em có nhớ rõ không?
– Không. Mơ hồ lắm. Lạnh. Gió. Có tiếng kim loại va vào nhau. Ai nói gì cũng vang.
– …
– À. Người về sau có nói gì đó về ấn tín, Thần Chủ, Thiếu Chủ gì đó. Em không rõ lắm.
– Thôi em ngủ đi. Chắc là mơ thôi.
Nói rồi, Nam Phong khẽ đẩy hướng vai An xuống giường, kéo chăn lên, vuốt nhẹ tóc mái cô, khẽ mỉm cười.
Cánh cửa giữa hai thế giới đã tạm thời bị phong ấn. Anh cũng chẳng thể giải thích được là An đang mơ, đang vô tình chuyển thức bằng một cách nào đó hay còn những bí ẩn gì đăng sau năng lực đặc biệt của vị tân Vệ Chủ này. Chỉ biết rằng, với tình trạng của An bây giờ, việc tốt nhất là để cho cô bé nghỉ ngơi sau cú sốc tinh thần quá lớn.
* * *
Trong cái vắng lặng đến gai người Phan để lại sau tiếng đóng cửa có phần uất ức, bất giác, Ý Nhi nghe đâu đó những tiếng vọng mơ hồ: “Dì! Dì ơi!” vang vẳng đâu đó nửa quen, nửa lạ…
