#NgườiChuyểnThức – Phần 13 – Ảo ảnh mơ hồ

Thứ cảm giác lạnh đến cắt da luôn sâu dưới sống lưng bất giác khiến Ý Nhi giật mình tỉnh dậy. Chưa hết choáng váng sau khi bị hút vào vòng xoáy lạ, cô mơ hồ cảm nhận một bàn tay to lớn, lạnh căm đang vuốt nhẹ lên trán, lướt xuống gò má, bờ vai rồi đan hờ qua từng ngón tay.

Người đàn ông khoác trên mình tấm áo choàng dài chạm gót chân, ánh lên một thứ màu bạch kim mảnh và sắc lẹm đến khó tả. Không rõ gã đã ngồi đó từ bao giờ. Chỉ biết rằng khi mơ màng tỉnh dậy, Ý Nhi đã thấy gã với gương mặt dường như đăm chiêu, không rời mắt khỏi cô một lúc nào. Nét sắc lạnh nơi gã dù cố giấu, vẫn đủ gợi cho người ta biết bao ân oán hận thù hay thậm chí là căm phẫn. Ấy nhưng, chỉ riêng ánh mắt nhìn Ý Nhi lúc ấy lại có cảm giác ấm áp đặng đôi phần.

Khẽ động tay, Ý Nhi dường như muốn ra hiệu rằng cô đã tỉnh và muốn nói điều gì đó. Nhưng người đàn ông ấy chợt gạt đi, rất nhanh đứng dậy, giơ tay ra dấu cho những kẻ xung quanh, và trở lại với vẻ sắt đá của mình.

Cánh cửa phía xa khép lại, trả lại cho căn phòng rộng những tiếng vọng đến nhói lòng mà phải đến gần hai thập kỷ cô mới lại một lần cảm thấy.

Trong cái giá lạnh đến quạnh hiu, đôi mi người phụ nữ lại trùng xuống, rồi thêm một lần ngất lịm.

* * *

– Thiếu chủ! Xin dừng bước! Thần Chủ đã dặn không ai được vào phòng này trừ khi có lệnh của người.

– Đây là ấn tín của Thần Chủ trao cho ta. Các ngươi cứ mở cửa ra. – Vị thiếu chủ với nước da hơi ngăm, dáng người cao lớn, đậm nét phong trần, từ tốn đưa ấn tín bằng khối kim loại đen được khảm tinh vi nằm vừa gọn trong lòng bàn tay. Tay còn lại giữ một liễn điểm tâm, vẻ mặt nghiêm nghị khiến đám lính canh cửa cũng phải nể đôi phần.

– Mời Thiếu chủ!

Cánh cửa phòng mở ra. Cơn gió lạnh ngắt hút theo hòa vào tiếng vang của kim loại chà xuống mặt đất dội ngược vào căn phòng rộng.

Ý Nhi lúc này đã có phần hồi dậy. Cô chống tay đẩy người lên, tựa vào gối, khẽ nghiên đầu nhìn chàng trai trẻ. Đôi mắt rất quen khi vừa chạm vào làm cô nhớ tới người chị quá cố của mình.

– Phan…

– Dì. – Vừa nói, Phan vừa đặt đĩa điểm tâm xuống mặt kệ đầu giường. – Chắc tôi phải gọi bà bằng dì. Tôi nghe cha nói vậy.

– Phan. Con nghe dì nói…

– Cha bảo tôi chuyển đồ cho bà. Dặn bà cứ chờ ở đây. Tối cha đi công chuyện về xong sẽ quay lại thăm bà.

– Phan. Ta…

– À. Nghe nói bà chị mất trí của tôi tỉnh thức rồi. Tên là An nhỉ? Cô công chúa nhỏ đó vẫn khỏe chứ? Chắc đời sống sung sướng hơn tôi ở chốn này.

– Con…

– Mà thôi. Sớm muộn gì tôi cũng mời được con người may mắn đó về đây. Xem cô ta có gì hơn tôi đến nỗi hai đấng sinh thành đáng kính chấp nhận bỏ tôi lại nơi lạnh lẽo như thế này để cô ta được sung sướng.

– Không phải vậy đâu, Phan. Con nghe dì nói…

– Thôi. Bà nghỉ ngơi đi. Cha tôi dặn không được ở gần bà quá lâu. Sau này còn gặp.

Nói rồi, chàng trai trẻ quay lưng bước đi rất nhanh, hệt như bóng dáng người đàn ông lúc trước. Lạnh lùng, pha chút ấm ức, uất hận bởi những đè nén của số phận, điều mà thực vốn chẳng ai mong ước.

* * *

– Dì! Dì ơi! – An giật mình tỉnh dậy giữa đêm, tay bâng quơ với ra như sắp chạm vào một nơi nào đó tưởng chừng như rất thật.

– Em sao thế? – Nam Phong vội vàng đẩy cửa chạy vào, nắm lấy đôi tay An đang run lên yếu ớt. Từ ngày xảy ra chuyện với An, dù có nói thế nào, Nam Phong vẫn nhất quyết không chịu rời cô nửa bước.

Hơi ấm từ bàn tay người con trai mới trước đó còn đầy xa lạ với cô, làm đôi tay nhỏ dần bình tĩnh lại trong những giá rét giữa trời đồng. Bất giác, An giật lại, thu tay vào dưới chăn và nói.

– Em mơ thấy dì Ý Nhi. Em đứng trong phòng cùng dì, nhưng không với tới dì được. Có một người to lớn mặc áo choàng, ngồi bên giường dì một lúc rồi đi ra. Sau đó có một người trẻ khác bước vào, mang gì đó cho dì, rồi nói em là chị người đó. Lúc người đó đi ra, em định chạy đến chỗ dì, nhưng gọi dì không nghe thấy. Lúc tỉnh dậy thì ra là đang mơ.

– Căn phòng đó như thế nào? Em có nhớ rõ không?

– Không. Mơ hồ lắm. Lạnh. Gió. Có tiếng kim loại va vào nhau. Ai nói gì cũng vang.

– …

– À. Người về sau có nói gì đó về ấn tín, Thần Chủ, Thiếu Chủ gì đó. Em không rõ lắm.

– Thôi em ngủ đi. Chắc là mơ thôi.

Nói rồi, Nam Phong khẽ đẩy hướng vai An xuống giường, kéo chăn lên, vuốt nhẹ tóc mái cô, khẽ mỉm cười.

Cánh cửa giữa hai thế giới đã tạm thời bị phong ấn. Anh cũng chẳng thể giải thích được là An đang mơ, đang vô tình chuyển thức bằng một cách nào đó hay còn những bí ẩn gì đăng sau năng lực đặc biệt của vị tân Vệ Chủ này. Chỉ biết rằng, với tình trạng của An bây giờ, việc tốt nhất là để cho cô bé nghỉ ngơi sau cú sốc tinh thần quá lớn.

* * *

Trong cái vắng lặng đến gai người Phan để lại sau tiếng đóng cửa có phần uất ức, bất giác, Ý Nhi nghe đâu đó những tiếng vọng mơ hồ: “Dì! Dì ơi!” vang vẳng đâu đó nửa quen, nửa lạ…

#NgườiChuyểnThức – Phần 12 – Bí mật hé lộ

Có những nỗi đau không bao giờ nguôi ngoai, chúng trở đi trở lại vào những lúc ta yếu đuối nhất.

An ngồi thẫn thờ trước điện thoại. Cô không biết mình nên làm gì tiếp theo. Cô đã gọi cho tất cả mọi người quen biết của dì xem họ có biết dì đi đâu không. Cô cũng đã gọi vào máy dì hàng chục lần nhưng đều không có tín hiệu. Trong đầu An chỉ nghĩ đến việc báo cảnh sát. Nhưng báo cái gì đây? Trong nhà vẫn khóa kín cửa, không có dấu hiệu đột nhập, chỉ có dì cô là tự nhiên như bốc hơi biến mất. Cảnh sát sẽ chẳng tin cô. Họ sẽ cho rằng dì cô đi đâu đó mà không nói với cô mà thôi. Nhưng An biết chắc chắn có chuyện chẳng lành đã xảy ra với dì.

An cứ ngồi đó, nước mắt vô thức chảy xuống. Tiếng gió gào thét rú lên từng chặp phía ngoài vườn. Trong lòng cô lại là một vùng hoang tàn, tĩnh lặng. An cảm thấy nỗi đau đó lại nhói lên. Những kí ức buồn bã, tang thương về cha mẹ hiện về. Cô sợ rằng đến người thân cuối cùng mình cũng không giữ nổi. Giữa thế giới rộng lớn này, một lần nữa cô sẽ lại là đứa trẻ bơ vơ, lạc lõng, không một ai yêu thương. Lạc lối trong nỗi đau buồn, An cứ khóc rồi lại nín, rồi lại khóc, rồi lại nín cho đến khi qua mệt mà thiếp đi lúc nào không hay.

* * *

Trong căn phòng rộng lớn, bóng cô gái nhỏ đổ xuống nền mỏng manh. Ánh nắng chiếu xuyên qua những rặng cây tạo thành những bông hoa nắng li ti trên nền đá xanh biếc. Những trận cuồng phong đã dừng, cơn gió chỉ còn hiu hiu, se se thổi bay những lọn tóc lòa xòa trên gương mặt bé bỏng của An. Nam Phong đứng dựa vào tường nhìn An say ngủ. Anh biết rằng cô sẽ không thể chuyển thức vào thời điểm này. Ít ra cô cũng sẽ có một giấc ngủ yên lành sau khi đã kiệt sức vì mọi chuyện.

Tương lai rồi sẽ ra sao, Nam Phong chưa bao giơ biết. Ngay cả một kẻ thông minh, đứng đầu cả một gia tộc hùng mạnh như anh, nắm trong tay quyền năng tri thức cũng không thể đoán định được gì cho mình, cho những người xung quanh và cho cả thế giời này. Có lẽ từ bây giờ mọi chuyện sẽ chỉ còn tùy thuộc vào sự cố gắng của mỗi người. Vận mệnh đã không còn đi theo dòng chảy của nó nữa mà bây giờ nằm trong tay mỗi cá nhân.

– Cô bé sao rồi?

Nguyên xuất hiện lúc nào mà Nam Phong không hay.

– Ê, anh vào nhà thì cũng phải bấm chuông chứ, đừng có lén lút như vậy. Nam Phong trả lời.

– Nhà của cậu đâu mà cậu quản. Chúng ta ra ngoài phòng khách nói chuyện để cho An ngủ được không? Nguyên nhìn thoáng qua thấy An đang ngủ nên anh không muốn đánh thức cô bé.

– Không được. Tôi phải trong coi cô bé, nhỡ Thần Chủ lại đến. Nam Phong vẫn nhiều chuyện như mọi khi.

– Cậu đừng làm màu nữa. Bây giờ làm gì có ai di chuyển được qua hai thế giới nữa đâu.

– Được, tôi theo anh. Mà nói nhanh nên đó, tôi không thích nói chuyện với mấy người hay cau có.
Nam Phong theo chân Nguyên ra phòng khách.

* * *

An tỉnh dậy, cô không hiểu vì sao trên người mình lại có một tấm chăn mỏng. Trong đầu cô nghĩ ngay đến dì Ý Nhi. Cô vui mừng khôn siết vì nghĩ rằng dì đã trở về. An chạy như bay ra phòng khách.

– Dì, dì ơi! Dì về rồi à! Dì làm con lo quá. An vừa chạy vừa gọi dì.

– Ơ, em tỉnh dậy rồi à. Nam Phong ngạc nhiên quay đầu lại hỏi.

– Nam Phong? Sao anh lại ở trong nhà em. Mà người vừa bước ra cổng là ai? Dì tôi đâu? Có phải dì tôi vừa đi không? An hoang mang hỏi.

– An, em bình tĩnh nào. Từ từ để tôi giải thích. Người vừa đi không phải dì em đâu. Dì em đã bị bắt cóc rồi. Nam Phong quyết định nói toàn bộ sự thật cho An biết.

– Hả??? Bắt cóc. Anh nói thật không? Chúng ta phải báo cảnh sát thôi. Em đã định gọi họ từ sớm rồi nhưng sợ không có bằng cứ. Anh biết dì em ở đâu phải không? Anh phải giúp em nói với cảnh sát để họ đi cứu dì em.

– Đừng gọi cảnh sát. Họ không giúp gì được đâu.

– Anh nói thế nghĩa là sao? Không gọi cảnh sát thì ai cứu dì em. Em chỉ còn mỗi mình dì được thôi. An vội vàng chạy đi tìm điện thoại.

Nam Phong kéo tay cô níu lại. Bàn tay ấm áp của anh nắm chặt lấy cổ tay nhỏ bé của An. An dùng dằng cố gắng thoát ra nhưng hoàn toàn bất lực. Cô quay lại nhìn Nam Phong. Đôi mắt đen vừa phẫn uất vừa buồn bã làm trái tim anh đau đớn.

Nam Phong vòng ra trước mặt An chắn đường đi của cô. Ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, hít một hơi dài, Nam Phong kể lại toàn bộ câu chuyện về thân thế của An và thế giới Tâm thức cho An nghe nhưng cô hoàn toàn không chịu tin anh lấy nửa lời. Cô cứ một mực đòi anh chứng minh bằng cách dẫn cô chuyển thức về thế giới kia. Việc này bình thường không có gì khó khăn nhưng do sự di chuyển trái luật của Thần Chủ đã khiến kết nối của hai thế giới bị nhiễu động. Hiện giờ không ai có thể đi lại giữa trái đất và thế giới tâm thức nữa.

Vận mệnh của hai thế giới lúc này mong manh như một sợi chỉ.

(còn nữa)

#NgườiChuyểnThức – Phần 11 – Cung điện bỏ hoang

– Con ăn xong rồi. Con lên phòng trước nha dì. Hôm nay làm ca muộn mệt quá. Dì dọn giùm con nha.

– Ăn trái cây đã. Lên phòng gì sớm vậy con?

– Dạ thôi. Con đi ngủ đây ạ. Con mệt quá.

An chạy vụt lên cầu thang sau cái giả vờ vươn vai rất vội. Việc tỉnh dậy trong những giấc mơ hàng đêm ngày càng khiến cô tò mò hơn với thế giới tưởng tượng của chính mình. So với những gì nhàn nhạt đang trôi qua hiện tại, so với việc cả cuộc sống của cô giờ vẫn chỉ xoay quanh một anh chàng lạnh lùng đọc sách bên hồ vào mỗi cuối tuần và chẳng bao giờ chịu gặp mặt cô thực sự ngoài những lần gọi café chẳng bao giờ ngẩng đầu nhìn cô lấy một lần, thì có lẽ thế giới ảo mộng cô hay mơ thấy đó thực dễ chịu và thi vị hơn rất nhiều.

Chí ít, thi thoảng, cô lại vô tình gặp lại Bảo Bảo. Hay như một đêm nào đó rất gần, cô được chạm tay vào đôi cánh mềm mượt, trắng tinh khôi của một chàng trai lạ mà cô mang từ quán café vào trong mơ cho thêm phần chân thực vậy.

Đặt lưng xuống tấm nệm êm ru, thủ sẵn một vài đồ ôm và gác tay đầy đủ. Bản nhạc giao hưởng từ chiếc đĩa hát cổ bắt đầu những vòng quay đầu tiên. Cô gái nhỏ cũng từ từ chìm vào thế giới nơi cô hằng mong được quay lại mỗi đêm… thật khẽ…

Từng dải nhung rủ xuống, phủ lên mặt sàn, bệ cửa. Tất cả dường như rất hỗn loạn, giống như vừa trải qua một trận ẩu đả lớn, nhưng vẫn ánh lên nét kiêu sa, hoàn mỹ trong từng đường nét. Không giản trải một màu hồng tía, tỏa thêm chút óng ánh từ màn nhung thực dễ làm cho người ta liên tưởng tới một tòa lâu đài dù đã hoang hoải nhưng vẫn còn đó những dấu tích của một thời hoàng kim lộng lẫy.

An bước từng bước thật khẽ trên dải sàn ấy. Tay chạm nhẹ những dải nhung mịn màng, êm ái. Cảm tưởng như chỉ cần thêm một điểm chạm nữa thôi, cô sẽ có thể ngả mình vào trong những lụa là đó và tiếp tục ngủ một giấc thật an yên ngay trong chính giấc mơ của mình.

– Mấy người tính giấu Vệ Chủ đến bao giờ nữa?

Một giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng có phần hào sảng hơn khi được phả lại bởi thành tường và tòa mái vòm cao tắp.

An giật mình, thu người vào trong tấm mảnh nhung ngay gần đó, khẽ hé một dải rất nhỏ để nhìn ra.

“Ô! Chính là đôi cánh ấy!” – Cô chợt nghĩ khi nhìn thấy dải lông trắng muốt đang che gọn lấy tấm thân vững chãi cô từng gặp trong giấc mơ hôm trước. – “Lại gặp nhau nữa rồi. Hay ghê.”

Đang toan chạy ra bắt chuyện với chàng trai tự xưng Nam Phong, từ phía bóng khuất sau dải mành đang che lấp ánh mặt trời đang đổ màu hồng lự, một dáng hình rất quen khoác trên mình tấm áo choàng dài cổ dựng che gần nửa khuôn mặt bước ra, giọng trầm gằn xuống đầy uy lực.

– Tân Vệ Chủ còn quá nhỏ! Tôi cảnh cáo cậu, đừng làm điều dại dột!

(Nam Phong) – Rồi rồi! Được rồi! Tôi đã kịp làm gì đâu. Nguyệt gia cứ bình tĩnh.

– Thêm nữa. Vệ Chủ gánh trọng trách nặng nề. Cậu dừng ngay mấy trò tán tỉnh lại. Tân Vệ Chủ nhất quyết không được dính vào chuyện tình cảm. Rõ chưa?

(Nam Phong) – Này. Anh tính vậy thật à? Thế còn hôn ước giữa…

– Đừng nhiều lời. Đại cục làm trọng. Chuyện giữa ta và người, không cần cậu phải lo.

Một cơn gió chợt kéo đến, đẩy nhẻ tấm màn nhung bay khẽ sang một bên, để những tia sáng ùa vào nhanh một thoáng, hắt nhẹ qua gương mặt thanh tú của chàng trai lạ trong tấm áo choàng.

“Nguyên?” – An sững người. – “Sao lại có cả anh ở trong này?”

Chưa hết bối rối, một giọng nữ thân thuộc lại cất lên.

– Nguyệt Chủ! Giả Chủ!

(Nguyên) – Vệ nương.

(Nam Phong) – Vệ nương.

“Dì Ý Nhi? Chuyện gì vậy trời?” – Lúc này, An thực sự bàng hoàng, không rõ mình đang mơ hay đang tỉnh.

(Nguyên) – Vệ nương. Người sẵn sàng rồi chứ?

(Ý Nhi) – Nguyệt Chủ! Người của Hồi Thần Binh lai vãng gần Đảo Rồng ngày một nhiều. Ngọc Tâm Thức đã hồi đủ năng lượng. Cũng đã đến lúc đưa tân Vệ Chủ trở lại thực sự rồi.

(Nam Phong) – A! Ra là mấy người đã tính trước hết rồi! Vậy mà không báo trước với tôi một tiếng.

(Ý Nhi) – Chuyện thực hệ trọng, không thể để nhiều người biết. Mong Giả Chủ thông cảm. Ngày đó, khi cố Vệ Chủ phong ấn sức mạnh của tân Vệ Chủ, cũng làm cho sức mạnh của Ngọc Tâm Thức bị vô hiệu. Từ đó, không có thêm Người Chuyển Thức nào được ban phép nữa. Trước cuộc đại chiến cách đây ba năm, Cố Vệ Chủ đã dặn lại rất kỹ rằng chỉ sau khi tân Vệ Chủ tỉnh thức, Ngọc Tâm Thức mới tìm lại được năng lượng của nó. Trước giờ, ta luôn lo tân Vệ Chủ chưa sẵn sàng trước mọi nguy hiểm, nên muốn chờ tới khi Ngọc Tâm Thức phục hồi hoàn toàn mới tìm cách nói cho tân Vệ Chủ biết.

(Nguyên) – Vệ nương, người thực sự nghĩ kỹ về điều đó?

(Ý Nhi) – Nguyệt Chủ, ta biết ngài vẫn luôn muốn tự mình giải quyết mọi chuyện, để giải thoát tân Vệ Chủ khỏi cuộc sống nơi này. Nhưng lời tiên tri từ phía Hội Trí Giả đã quá rõ ràng. Chắc chắn, tân Vệ Chủ phải nhận nhiệm vụ này.

(Nam Phong) – Ai dà. Các người nói chuyện gì cứ đao to búa lớn vậy. Chẳng qua cũng chỉ là một lão Thần Chủ bất lực thôi mà. Này, Nguyệt gia! Hay tôi đưa tiểu Vệ Chủ đi trốn. Anh ở lại quyết chiến với lão Thần Chủ một phen. Nguyệt gia trí dũng song toàn. Chắc chắn làm nên đại sự. Tôi và tiểu Vệ Chủ sẽ ẩn cư ở bên kia, cho an toàn?

(Nguyên) – Tiểu Giả Chủ nhà ngươi! Đây không phải chuyện đùa.

(Ý Nhi) – Giả Chủ! Cậu đừng nói đùa Nguyệt Chủ nữa. Mọi người ai cũng đủ rối trí rồi.

(Nam Phong) – Được rồi được rồi! Vẫn là Nguyệt Chủ số một. Ta không đùa nữa.

Chàng trai dưới hình dáng của Nguyên khẽ thở dài, lặng lẽ chắp tay sau lưng, quay người lại vừa chính diện nơi An đang trốn. Bất giác, hai ánh mắt gặp nhau rất nhanh. An khẽ giật mình, dường như chỉ vậy, rồi tuột mất khỏi cơn mơ đầy kỳ lạ của mình.

Con gió đêm lùa vào cánh cửa lan can chưa khép kỹ. An bật dậy thảng thốt trong không gian hiu hút gió, đang lạnh căm bởi sương giá giữa mùa.

Vừa lúc đó, Ý Nhi chạy vội lên, gõ cửa phòng đầy lo lắng.

– An sao thế con?

– Dạ?

– Dì vào được không?

– Vâng ạ.

– Con sao thế? Dì đang chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy động trong phòng. Tưởng con có chuyện gì?

– Con không sao. Chỉ là nằm mơ thôi ạ.

– Con xem con này. Đi ngủ mà cứ quên không kéo cửa lan can lại thế này, có ngày ma nó vào bắt đi cho chứ nằm đấy mà mơ với mộng.

– Con xin lỗi. Tại con ngủ quên mất.

– …

– À. Dì ơi!

– Sao con?

– Nãy con nằm mơ. Con thấy có dì, có anh Nguyên và một người khách nữa con gặp vài lần ở chỗ làm. Ba người nói cái gì về Vệ Chủ với Nguyệt Chủ hay sao đó. Lạ lắm. Mấy người đó còn gọi dì là Vệ nương. Con nghe mà thấy thật quá. Xong đến lúc tỉnh dậy thì hóa ra là mơ.

– Nguyên? Con vẫn chưa quên cậu ấy à?

– Dạ. Không có. Tụi con còn chưa làm quen chính thức. Con chỉ gặp mỗi lúc anh ấy đến mua café sáng thôi.

Ý Nhi thở dài, ngồi xuống cạnh giường, vuốt nhẹ tóc mái An đang lòa xòa trước mặt rồi nắm lấy tay cô cháu và nói.

– An à. Thực ra, có chuyện này, đáng lẽ dì phải nói với con từ rất lâu rồi. Nhưng…

Vừa kịp nói tới đó, một tia sét đột nhiên giáng xuống thành lan can, mang theo tiếng sấm dội trời tạo ra một vòng xoáy sâu thẳm ngay phía ngoài cửa kính. Có thứ gì đó ùa tới rất nhanh, đẩy bật An ra khỏi giường, làm cô văng đi rất mạnh.

Thứ cuối cùng An nhớ được là cú đập điếng người vào thành tủ… và khi tỉnh lại, Ý Nhi đã biến mất không một vết tích.

(còn nữa)

#NgườiChuyểnThức – Phần 10 – Tôi nhận ra người trong một giấc mơ

Những cơn mưa tầm tã cuối cùng cũng chấm dứt. Khu rừng sau cơn mưa tràn trề sức sống và sinh lực. Cây cỏ no nê cơn khát bừng lên sắc xanh non bóng mượt, tươi mới. Những bông hoa li ti, trắng muốt nở rộ trên nền cỏ xanh rì. Lũ nấm thi nhau nhú lên khỏi nền đất ẩm ướt. Mùi cỏ non ngai ngái hòa với mùi hoa dại tươi vui, nhấn thêm nốt gỗ thông ấm nồng, vững chãi tạo thành một bản nhạc mê đắm của hương thơm.

An chầm chậm bước đi trên đám cỏ non mềm mại, những giọt nước mưa còn đọng lại vương vào chân cô mát lạnh. Cúi người hái một bông hồng đỏ rực, An thích thú đưa bông hồng nên mũi hít hà.

– Nếu em không biết gì về khu rừng thì tốt nhất không nên động vào thứ gì cả.

Một giọng nói quen thuộc vang lên. An quay đầu lại nhìn. Đôi mắt đen láy mở to hết sức vì không khỏi ngỡ ngàng bởi thứ mình đang nhìn thấy.

Trong ánh nắng mong manh của buổi bình minh mới lên, giữa khu rừng cổ thụ bí ẩn, giữa những cơn gió đang réo rắt khúc ca dìu dặt, một thiên thần xuất hiện. Đôi cánh trắng muốt với những chiếc lông vũ mềm mãi rung rinh trong làn gió. Lũ bướm vàng dập dìu đùa nghịch những lọn tóc nâu mềm mại rủ xuống gương mặt thanh tú. Đôi mắt nâu sâu lắng, pha nét bí ẩn luôn khiến người ta phải tò mò.

– Lại đây, cô bé. Nam Phong mỉm cười vẫy tay gọi An lại.

Nụ cười ấm áp của anh luôn khiến người ta cảm thấy dễ chịu và gần gũi. An vô thức bước lại gần Nam Phong. Tà váy xanh của cô quét trên đất lấm tấm bùn khiến cô trông giống hệt như một cô bé con ham chơi, mải nghịch ngợm trong khu rừng vậy.

– Anh là ai? An hỏi.

– Tôi là thiên thần hộ mệnh của em. Ngón tay Nam Phong dịu dàng vén những lọn tóc lòa xòa che khuất gương mặt An. Nhìn ở khoảng cách gần đôi mắt của cô bé càng đẹp hơn nữa. Đặc biệt ánh mắt của cô chứa đựng muôn vàn cảm xúc. Ánh mắt bơ vơ của một đứa trẻ với những nỗi đau chôn giấu. Ánh mắt kiên định của một kẻ mang sứ mệnh. Ánh mắt dịu dàng của một nữ hoàng tương lai.

Không kìm nổi nỗi thương cảm vì sự mong manh của sinh vật bé bỏng đang đứng trước mặt, Nam Phong vòng tay ôm lấy An. Nhanh như cắt cô bé lùi lại, né tránh sự động chạm của anh.

– Chà, một con nhím với đầy những thương tổn trong lòng. Nam Phong thở dài.

– Anh là ai? An lặp lại câu hỏi.

– Em hãy gọi tôi là Nam Phong. Tôi là người sẽ hướng dẫn em những kĩ năng sau này. Nếu em không muốn bỏ mạng sớm thì tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời tôi.

– Anh là người tôi đã gặp ở quán cà phê đúng không? Còn đôi cánh này. . . An bỏ dở câu hỏi. Tay cô chạm vào những chiếc lông vũ trắng muốt. Chúng thật mềm mại, tơi xốp, không hề giống với bất cứ loại lông vũ nào cô từng biết.

– Em có vẻ thích thú với những chiếc cánh nhỉ? Bảo Bảo đã kể cho tôi về em. Nó bảo lần đầu gặp mặt em cũng làm vậy với nó.

– Bảo Bảo là ai?

– À, chắc em chưa biết tên nó. Đó là con rồng với đôi cánh của bầu trời em gặp hôm trước đó. Nó rất thích em. Nhưng nay nó bận đi chơi với lũ bạn rồi. Lũ rồng mải chơi. Đầy quyền lực những không bao giờ chịu làm gì.

– Con rồng? Con rồng với đôi cánh lấp lánh những vì sao phải không? Oa, tôi lại gặp lại nó à. Mà nếu vậy đây vẫn là một giấc mơ đúng không? Vì vậy anh mới có cánh.

– Chà chà, có vẻ em chưa biết gì nhiều thì phải. Đây đúng là một giấc mơ nhưng không phải giấc mơ tầm thường. Còn việc tôi có cánh thì đó là do lịch sử để lại. Chuyện dài lắm, một ngày nào đó tôi sẽ kể cho em.

– Vậy lần sau tôi có thể mơ thấy mình có cánh không?

– Không em thân yêu à. Đôi cánh này chỉ mình gia tộc Trí Giả mới có thôi. Mà thực ra cũng chẳng còn ai chỉ còn mình tôi. Ánh mắt Nam Phong xa xăm, thoảng nét buồn bã.

– Đừng buồn, em hiểu nỗi đau đó mà.

– À, ừ, em cũng không còn ai bên cạnh. Thôi mình đừng nói chuyện buồn nữa. Hôm nay đáng lẽ ra tôi định dạy em vài kĩ năng nhưng xem chừng bà dì kì quặc cùng với Nguyệt chủ chưa chịu tiết lộ thân phận của em rồi. Tôi cần phải nói chuyện lại với họ đã.

An mặc kệ Nam Phong lảm nhảm, cô hứng thú với việc đuổi theo một con thỏ trắng muốt hơn. Trong khi cô vẫn đang nhảy chân sáo đuổi theo con thỏ thì nhanh chư chớp một bóng trắng vụt qua. Một vài giây sau Nam Phong đứng trước mặt cô với con thỏ nằm gọn trong tay. An trố mắt ngạc nhiên. Nam Phong chỉ cười trừ và huyên thuyên về việc để cô lang thang trong thế giới này mà không biết tí gì thật là nguy hiểm. An vẫn kệ, đón lấy con thỏ vuốt ve, âu yếm.

Thế giới thật bình yên và êm đềm.

(còn nữa)

#NgườiChuyểnThức – Phần 9 – Chuyến viếng thăm

– Chị à. Vệ Chủ nhỏ của gia đình mình tỉnh rồi.

Ý Nhi vừa nói, vừa tựa tay vào bia mộ mẹ An, khẽ thở dài rồi lặng người ngồi xuống cạnh phần mộ nhỏ đã được dọn dẹp sạch sẽ và đặt lên một đóa hồng trắng, thứ hoa mẹ An từng rất thích lúc sinh thời.

– Em vẫn chưa biết phải nói thế nào với con bé. Bé An bắt đầu chuyển thức. Các tín hiệu đều đã được lan truyền ra các đảo. Có lẽ các Hội Chủ đều đã cảm nhận được. Rồi Thần Chủ cũng sẽ tìm tới con bé sớm thôi. Giá mà em giấu được bí mật này lâu hơn nữa. Con bé thực sự chưa sẵn sàng.

– Vậy thì hãy cứ giữ kín thân thế của Vệ Chủ thêm một thời gian nữa. Mọi việc còn lại, Hội Ánh Trăng chúng ta sẽ lo cho các cô.

Một giọng nam trầm lạnh chợt cất lên chếch sau vai Ý Nhi. Một chàng trai thanh tú, khoác trên mình chiếc áo măng-tô dài qua đầu gối, cổ áo dựng cao che vừa gò má.

– Nguyệt Chủ!

Ý Nhi quay người lại, đứng dậy, khẽ nghiêng mình chào chàng trai trẻ vẻ kính trọng.

– Người của Hội Thần Binh đã cảm nhận năng lượng của Vệ Chủ. Hôm trước nếu không phải ta hoạt động ở gần đó, có lẽ đã không kịp cứu được người. Cô là người cuối cùng của Hội Vệ Nữ, càng cần phải sát sao với Vệ Chủ hơn. Năng lượng chuyển thức của tân Vệ Chủ đang chưa ổn định. Tốt nhất không được để Vệ Chủ một mình khi ngủ.

– Ta hiểu. Chuyện nói ra sự thật với Vệ Chủ, xin Nguyệt Chủ ngài để cho ta thêm một thời gian nữa.

– Ừm. Tân Vệ Chủ đã chịu nhiều khổ ải rồi. Cũng nên từ từ giải thích. Phong ấn cũng vừa mới mở. Ngay lập tức không thể tiếp nhận được quá nhiều chuyện như vậy.

– Vâng.

Chàng trai cúi xuống, đặt một cành hồng trắng lên phần mộ của mẹ An rồi lặng lẽ quay bước đi. Ý Nhi đứng nhìn theo, ánh mắt nặng trĩu những nỗi niềm khôn tả.

Ánh nắng chiều hắt vàng dọc con đường về vắng vẻ, một bên là dải hồ lặng sóng, một bên là khu biệt thự liền kề. An chậm rãi trải từng vòng bánh xe quay đều trong không gian ấy, hít một hơi thật sâu để cảm thứ khung cảnh lãng mạn lâu rồi không gặp. Chẳng mấy khi được tan ca sớm, An tự nhủ, tự thưởng cho mình một chút thôi, mình còn sống, phải, mình còn sống chứ.

Dừng xe cạnh một chiếc ghế đã nhỏ bên hè, nơi có thể phóng tầm mắt xuống một địa điểm quen thuộc, nơi có một bóng hình quen thuộc. An không đăng ký làm ca muộn mỗi chiều cuối tuần cũng là vì lẽ đó.

Anh tên Nguyên, hình như vậy. Chỉ biết là An loáng thoáng nghe mọi người gọi tên anh như thế. Cũng chẳng nhớ rõ cụ thể là ngày tháng nào trong cái năm kinh hoàng ấy, nhưng chắc chắn là gần thôi, sau ngày An nhận được hung tin về ba mẹ không xa.

Tối đó, An lững thững bước bộ về nhà, người thất thần, chẳng còn chút sức lực nào. Ý Nhi sau đám tang cũng vội vã ra sân bay đi công chuyện gấp. Dải hồ hút gió rít từng cơn cuộn chặt lấy tấm thân mong manh của cô gái nhỏ đang nấc lên từng đợt. Trời chợt đổ mưa về đêm. Có lẽ sẽ chẳng còn một ngày tháng nào có thể tệ hại hơn ngày hôm đó. Cái lạnh của mưa, của gió, cứ thế ngấm dần vào từng vạt áo và hai bờ thái dương. Còn An cũng chẳng còn đủ tỉnh táo để đưa mình vào một nơi khô ráo.

Bất giác, một bên gối của cô nặng trĩu, kéo cả thân hình bé nhỏ quỵ xuống. Một bàn tay không rõ từ đâu, kịp vươn ra đỡ lấy cô trước khi kịp chạm xuống mặt đường ướt át. Cả người An nhanh chóng được nhấc bổng lên. Hơi thở lạ mà ấm dồn dập trên trán.

– Cố gắng lên! Người không thể tự đày đọa bản thân mình như thế này được!

Lời thì thầm rất khẽ loáng thoáng qua tai An trong lúc mê man. Khuôn mặt thanh tú theo trí nhớ mơ hồ của cô lúc đó, khẽ áp nhẹ vào trán để truyền chút hơi ấm cho cô trên đường… ừ… hình như… về nhà.

Cố hết sức bình sinh, An mở mắt, khẽ nghiêng đầu, ngước lên xem người đang đưa mình về là ai. Trong giây lát, cô chỉ kịp ghi nhớ rất nhanh vẻ lo lắng của chàng trai lạ lúc ấy rồi lại ngất lịm đi trong cơn mơ hồ.

An chẳng nhớ nổi người đó làm sao biết nhà mình, cũng chẳng kịp hiểu tại sao cô có thể vào được nhà và nằm êm thấm trên giường vào sáng hôm sau. Chỉ biết rằng, ngày hôm đó, trái tim nặng trĩu của cô dường như được xoa dịu phần nào… một cách đầy bí ẩn.

Những ngày sau đó, một lần tình cờ đi ngang qua dải hồ có chiếc ghế đá nhỏ được đặt đơn độc bên hè trên đường đi học thêm về, An chợt bắt gặp gương mặt quen thuộc từ xa. Chính là gương mặt thanh tú đó, chính là bờ vai đó cô chẳng thể nhớ nhầm.

Anh ngồi trên thành thanh chắn hồ, tay cầm cuốn gì đó dày lắm, có lẽ là tiểu thuyết.

An tiến đến, toan định cảm ơn thì đột nhiên, anh ngẩng đầu lên, hai ánh mắt khẽ chạm nhau rất khẽ, nhưng không phải là đôi mắt lo lắng cho cô trong đêm mưa ấy, mà là một cái nhìn lạnh lùng rồi bước đi rất nhanh, chẳng kịp để cô gửi lại một nụ cười chào hỏi.

Nhiều tháng sau đó, lần nào cũng vậy, cứ đúng cuối tuần An lại tìm cách đến hỏi thăm và cảm ơn, nhưng hết lần này đến lần khác, chàng trai lạ đều lánh mặt cô rất nhanh. Thứ duy nhất An biết được về ân nhân lạ lùng của mình chỉ là một cái tên vỏn vẹn – Nguyên.

Cứ thế, thói quen cứ mỗi chiều cuối tuần lại tìm ra góc hồ nhỏ quen thuộc để ngắm nhìn chàng trai quen thuộc dần trở thành một phần cuộc sống của An. Cô cũng chẳng còn ý đinh tiến đến làm quen nữa, chỉ biết rằng việc ngồi lặng một góc nghe nhạc và ngắm anh khiến tâm trí cô nhẹ nhõm đôi phần. Mà với cuộc sống của một đứa trẻ bất hạnh như cô, có lẽ, vậy là quá đủ.

(còn tiếp)

#NgườiChuyểnThức – Phần 8 – Anh là ai?

Người ta nói chuyện xui xẻo có thể đến cùng một ngày quả là không sai. Những cơn mơ bị săn lùng trong một thế giới lạ cứ thế kéo dài nhiều đêm sau đó. Cũng như ngày hôm nay, sau giấc mơ đáng sợ bị truy đuổi bởi những kẻ lạ mặt, An không còn cách nào chợp mắt tiếp. Cô cứ hết nằm rồi lại ngồi, rồi lại lướt mạng cho đến tận sáng hôm sau.

Sau khi chuẩn bị bữa sáng cho dì Ý Nhi thì An thay đồ đi làm. Hôm nay cô có ca làm sớm nên không thể ở nhà ngủ dù mắt cô đã díu cả vào. Buổi sáng cuối tuần khách khứa cũng chẳng có ai. Đang đứng gật gù thì có một cặp đôi bước vào. Dù đang ngái ngủ An cũng phải sững mình vì vẻ đẹp của họ. Cô gái chừng hai mấy, tóc đen gợn xoăn ôm lấy gương mặt sắc nét. Còn chàng trai bên cạnh khá cao, ước chừng phải trên m75.. Anh ta có đôi mắt màu nâu mơ màng tuyệt đẹp.

Hai người chọn chỗ ngồi ngay ở vị trí đẹp nhất, gần ngay cửa sổ, nơi có những chậu hồng đang nở rộ. Chờ khách yên vị, An mới chạy ra chào khách chờ gọi đồ. Trong lúc cô gái đang ngẫm nghĩ chọn món gì thì chàng trai đi cùng cứ nhìn An chằm chằm. Thấy khách nhìn mình An cũng lịch sự cười đáp lại. Tuy nhiên cô gái đi cùng thì lại có vẻ không vừa ý. Cô ta ngúng nguẩy, làm khó An đủ kiểu sau khi phát hiện chuyện anh bạn lén nhìn An. An mặc kệ, chuyện này cũng không phải lần đầu xảy ra. Bởi vì ở An luôn có nét gì đó rất đặc biệt thu hút sự chú ý của người khác.

Khách chọn đồ xong, An quay trở lại quầy pha chế làm cà phê cho cả hai. Đầu óc An vẫn cứ luẩn quẩn với giấc mơ đêm qua không cách nào tập trung vào công việc. Làm cà phê xong An cẩn thận mang đồ ra.

– Cà phê của chị đây ạ. An tươi cười đặt cốc cà phê xuống.

– Tôi gọi cà phê không có đường mà? Sao cô lại cho thêm đường vào? Cô phục vụ kiểu gì vậy. Tôi không uống đâu.

– Xin lỗi chị do em không chú ý. Để em thay cho chị cốc khác.

Mặc dù An nhớ láng máng là cô ta gọi cà phê có bỏ đường nhưng do hôm nay tâm trí không tập trung nên An cũng không chắc. Dẫu sao thì xin lỗi khách cho qua còn hơn là nhì nhằng gây rắc rối. Cô gái này vốn đã không ưa An từ đầu rồi.

– Hừ, làm ăn chẳng ra đâu vào đâu cả. Cô còn không mang cốc cà phê đầy đường này đi.

– Vâng. An gật đầu biết lỗi.

Không may khi An lấy lại cốc cà phê thì lại lỡ tay đánh đổ cả vào người cô ta. Chiếc váy trắng loang lổ vết cà phê nhem nhuốc. Cô ta mắt đỏ bừng bừng nhìn An như muốn ăn tươi nuốt sống An ngay lập tức.

– Váy của tôi! Trời ơi, cô xem cô làm cái gì đây này! Thiệt tình không chịu nổi.

– Em xin lỗi! Để em lau cho chị. An lần đầu gặp tình huống trớ trêu như vậy chả biết phải xử trí sao.

– Cô tưởng xin lỗi là xong à? Cô có biết chiếc váy này đắt tiền thế nào không? Cô ta tức giận gạt tay An ra.

– Em sẽ đền tiền váy cho chị. An dõng dạc đáp lại.

An đã cố gắng nín nhịn cô nàng này nhưng xem chừng cô ta càng được nước càng lấn tới. Nếu không phải vì công việc An chắc chắn đã dạy cô ta một bài học. Tuy nhiên vì không muốn gây rắc rối nên An mới không thể hiện gì cả.

– Hừ, cô có thái độ gì vậy, đã làm sai lại còn thái độ vậy là sao.

– Em không có thái độ gì cả. An lạnh lùng đáp lại.

– Cô, cô định trêu ngươi tôi đúng không. Bây giờ nhân viên càng lúc càng không biết điều thì phải. Để tôi dạy cô một bài học. Cô ta tức giận định giơ tay tát An.

– My, em làm gì vậy. Anh chàng kia từ nãy đến giờ im lặng bây giờ mới lên tiếng. Bàn tay anh nắm chặt lấy đôi tay hung hăng đang định đánh người của bạn mình.

– Anh đòi lại công bằng cho em đi. Anh xem con nhỏ đó làm bẩn hết cả váy của em rồi.

– Ngoan, đừng gây chuyện với người ta nữa. Váy của em hỏng thì anh mua đền cho em. Nào không uống cà phê nữa. Mình đi mua váy. Hôm nay em thích gì thì anh mua cho cái đó.

– Được! Em nể mặt anh. Nhưng mà em không mặc váy bẩn ra đường đâu.

– À, chuyện đó thì em khoác áo của anh đi. Anh chàng đứng dậy cởi áo choàng của mình khoác lên vai My.

Sau khi được dỗ ngọt My cũng không làm khó An nữa. Trước khi đi anh chàng không quên thanh toán và đưa lại một mẩu giấy cho An. An phát hiện ra ẩn dưới cổ tay áo của anh có một vết bớt nhỏ. An không thể nhìn rõ hình dạng của vết bớt nhưng tự nhiên nó làm cô nhớ đến người đã cứu cô trong mơ. Trái tim An rộn ràng nhớ đến cái ôm siết chặt và mùi hương ấm nồng của người đó.

Khi cả hai đã đi xa rồi, An mới mở mẩu giấy nhắn ra. Trên mẩu giấy vẻn vẻn mấy chữ: Tôi đợi em xuất hiện lâu quá. Hẹn gặp lại trong mơ!

An ngẩn ngơ nhìn mẩu giấy. Mọi chuyện hình như càng lúc càng kì lạ. Trong đầu An hiện ra muôn vàn câu hỏi về thân phận của anh chàng mới gặp. Anh có gì đặc biệt hay đơn giản chỉ muốn trêu chọc cô mà thôi. An vừa cảm thấy tò mò về anh nhưng cũng vừa cảm thấy có chút gì đó đề phòng.

Một cơn gió lạnh ngoài cửa sổ ùa vào làm An rùng mình. Cái lạnh thấu vào xương mơ hồ nhắc cô lại khung cảnh đáng sợ trong mơ đêm trước.

(còn tiếp)