Hà Nội – Ngày đi trốn

Dành tặng Hà Nội ngày giấu mình trong phố.
Dành tặng em của những bộn bề.
WP_20160427_16_55_15_Pro.jpg
Đôi mắt em đỏ hoe khi vừa ngồi vào bàn khiến tôi giật mình.
– Em sao à?
– Không. Em mệt thôi… – Em nói. Giọng thở không ra hơi nữa.
– Em ăn tối chưa?
– Em chưa.
– Anh lấy bánh cho nhé?
– Em chỉ còn đủ sức gật nhẹ đầu rồi nằm sải ra bàn nhìn tôi, cố nở 1 nụ cười cảm ơn.
Mấy tháng rồi… Gần như ngày nào em cũng vậy. Tuy tôi không còn phải sốt sắng ra vào hết viện này viện kia thăm em như năm trước. Nhưng em tôi của những bộn bề vẫn thật xót xa.
Dự án mới kéo tôi ra khỏi những ồn ào xung quanh. Mải mê với những con số làm tôi quên bẵng đi em cũng cần những hỏi han ngày muộn. Hình như em cứ nhìn tôi cả tối chỉ để chờ một điều gì đó… điều mà tôi biết mình đã vô tình quên mất…
Tối đó em lảng về thật nhanh, khuất khỏi tầm mắt tôi khi tôi còn chưa kịp nhận ra. Em lặng và ngậm ngùi hơn thường nhật. Chưa lúc nào tôi thấy em lắng đến nhiều như thế…
Hoang mang…
Phải.
Tôi hoang mang.
Em tôi… Sao vậy…
Em lặng thinh cả ngày sau đó. Có thứ gì đấy nặng lắm trong đôi mắt em.
Em lang thang suốt buổi chiều quanh khu phố cổ…
…tìm chút hương gió hồ
…chạm ít nắng sớm
…và dừng chân bên ly cafe đượm ít bóng chiều vàng lặng…;
câu chuyện dài về một ngày đi trốn mà phải mãi đến sau này khi nghe kể lại, tôi mới thấy bớt “tội lỗi” phần nào cho cái ngày bận rộn, vô tâm của mình.
“Anh xong việc chưa? Đi ăn không? Em đang trên phố.”
“Anh có việc rồi. Tối cafe nhé?”
“Uhm. Em ngồi đây thôi. Anh xong thì lên.”
“Ăn gì anh mua cho.”
“Gì cũng được.”
Sắp xếp vội vàng những giấy tờ lộn xộn trên bàn, tôi chỉ mong có phép màu có thể đẩy tôi đến thật nhanh bên em để xoa dịu cơn hờn đó. Nhưng rồi, tôi hiểu một ngày của tôi vẫn chưa được phép kết thúc nhẹ nhàng như vậy bên em. Vẫn còn những họp hành… vẫn còn những công việc… vẫn còn rất nhiều trong ngày hôm đó… cần tôi.
“Anh có việc. Anh quên mất. Chắc anh không lên được rồi.”
“Uhm. Ok.”
“Em sao không? Anh xin lỗi.”
“Em không sao đâu. Đi trốn mà. Hết nhanh thôi. Đừng lo.”
Tôi lặng… lặng người đi… mọi cảm xúc như chững lại…
“Anh đền bù sau cũng được.”
rồi thở phào nhẹ nhõm.
Em là vậy, vẫn luôn biết cách làm người khác an tâm về mình. Thực ra tôi vẫn luôn biết em đủ mạnh mẽ như thế… Chỉ là gã ngớ ngẩn như tôi vẫn luôn tìm những yếu đuối ẩn khuất đâu đó trong em để chở che. Dù tôi biết, không có tôi, em vẫn có thể tìm cho mình…
…một buổi sáng thư thái bên khung cửa sổ, nằm dài trên chiếc gối lười êm ru cùng một cuốn sách ưa thích nào đó.
…những phút nhẹ nhàng nghe mưa sớm và tiếng piano từ giàn loa thùng cũ, bên cạnh ly cappuccino thơm phức mùi kem tươi.
…một giấc trưa thư thái trong cơn mơ nhẹ nhàng… biết đâu có tôi trong đó.
WP_20160429_20_34_38_Pro.jpg
“Anh ngủ chưa?”
“Anh chưa. Em hôm nay thế nào?”
“Cũng được. Em đi trốn một mình. Em…”
Cứ thế. Câu chuyện kéo dài mãi như mọi khi đến lúc màn hình chỉ còn hiện mãi chữ “Em is typing…” khi em đã thiếp đi từ lúc nào…
HN1516
10:45
-J-

Rét nàng Bân – Vị ngọt lòng người con xứ Bắc

Hà Nội chào em về bằng hơi khói quyện vào trong không khí. Tôi khẽ thở dài sau cơn miên man, không rõ em có buồn khi trời chả hửng lấy chút nắng ngày em trở lại.

Vừa kịp đặt chân xuống thành nội, em đã lại vội vàng với những dở dang. Tự tìm cho mình một góc nhẹ nhàng, lẩn khuất đâu đó nơi thủ đô để bận rộn vào sáng cuối tuần là thú vui kỳ lạ nơi em. Tôi vẫn thích ngồi lặng bên ly cafe vừa làm việc vừa nhìn em tất bật với niềm vui nhỏ của mình.

Giờ em tan ca cũng là giờ mảng hồ Tây ấy ngả sáng đẹp nhất trong ngày. Thật dễ hiểu lý do vì sao em hay thích lui tới đó. Tôi để em tự thi thú chạy xe dọc ven con đường thư thái nhất Hà thành ấy, và đợi em ở gần nhà.

12779044_1115682021775976_8380978206266889239_o.png

Tôi thích dạo bộ quanh khu nhà em. Mọi thứ đều nhỏ xinh, gần gụi như khu thị trấn nhỏ cách đó 12 ngàn cây số tôi từng sống. Tôi vẫn hay đùa nơi em ở như một khu “ville” thu nhỏ ở châu Âu – nơi tôi chỉ cần đi bộ để tìm được những thứ mình cần, đến được những nơi mình muốn.

Tôi dắt em tản bộ rồi đi ăn tối và dừng lại ở quán cafe quen thuộc. Em chọn một tấm “voucher” trong bảng khuyến mãi được tặng lúc chiều, gọi đồ cho hai đứa. Chúng tôi lại tiếp tục đi. Cuộc nói chuyện cứ thế không ngừng như cặp đôi đầy duyên nợ trong “Before” vậy.

12938085_1147490671928444_3875253882944669484_n.png

 

Trời trở mưa nhẹ. Em nói rét nàng Bân đấy, mai là gió rồi, đợt lạnh cuối của Hà Nội ngọt lắm, thích cực. Có lẽ em yêu Hà Nội hơn bất kỳ một chàng trai xứ Bắc nào. Đôi lúc, tình yêu đó làm tôi ghen tị đôi chút khi mọi tâm tư của em đều hòa vào lòng thành nội chứ không phải vòng tay tôi luôn đợi em ở cuối con đường.

Đêm đó, gió giật kéo đập liên hồi tán cây bên cửa sổ, làm rung mọi khung cửa sắt tập tàng trong khu tập thể. Tôi tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày. Hơi lạnh như đầu đông len lỏi vào trong phòng, hanh khô cái ẩm ướt đợt nắng mấy hôm rồi.

Phải. Rét nàng Bân rồi. Như em vẫn nói. Cái rét ngọt nhất, tình nhất trong năm.

Chắc hẳn giờ em đang ở đâu đó hít hà cái hơi lạnh cuối mùa đặc biệt này. Hay tay khẽ luồn qua gáy tóc, mắt nhắm nghiền và khẽ chun mũi giữ lấy ít mùi hơi sớm. Tôi vẫn thích nhìn thấy em đáng yêu như vậy. Rồi em sẽ lại kể cho tôi nghe một câu chuyện mới mẻ nào đấy về Hà Nội mùa này, về những mảnh đời mùa này, hay về cơn mơ của em đêm qua khi được hòa mình vào gió cuối tháng 3 rồi trôi về vòng tay ấm áp nào đó… vòng tay tôi vẫn mong sẽ là tôi khi em thức giấc.

Ngày em bước vào đời tôi, cũng là ngày em đánh thức người trai xứ Bắc trong tôi sống lại. Nhịp sống nơi thủ đô cứ cuốn tôi đi và vốn tôi cũng chưa bao giờ cho phép mình chậm lại để nhìn xem tôi đang đứng ở đâu. Em kéo tôi lại với Hà Nội. Em chỉ tôi thấy mọi thứ đẹp đẽ nhỏ xíu nơi ngóc ngách Hà thành. Nếu được trả lời lại câu hỏi “Hà Nội có gì hay không?”, chắc chắn tôi sẽ không còn đáp lại cộc lốc một chữ “Không.” như ngày ấy. Ít ra, Hà Nội của tôi giờ có em và có mọi thứ qua lăng kính thế giới của riêng em.

Tự tìm cho mình một góc đủ rộng để nhâm nhi ly cafe sáng. Hơi khói đượm vị ngọt đắng bốc lên hòa cùng màu lành lạnh trong không khí gợi lại vẹn nguyên những xúc cảm của những tháng ngày đông cách đây không lâu.

“Em dậy chưa? Cafe sáng không? Hà Nội đang đẹp lắm.”
“Đừng lấy Hà Nội ra dụ dỗ em. Em đang ở trên cao lắm. Lạnh ngọt luôn.”

11026267_1055566137787565_2676778445682566470_n

Tiếng máy nổ từ con xe Dream cổ cũ kỹ nhượng lại từ ngày bố tôi về hưu. Vòng quay bánh xe lại đưa tôi dọc những nẻo đường… về nơi có em…

HN18416
17:05
-J-

Hà Nội, mùa kèn tháng tư và những bộn bề ngày vội

Hà Nội, mùa kèn tháng tư…

… và những bộn bề ngày vội…

Dành tặng cô gái nhỏ của tôi…

12901183_1147463841931127_4375567154511556815_o

Không rõ là mấy giờ… chỉ biết là tảng sáng. Cái hơi ẩm tầng thấp trong khu tập thể quyện với sương mưa đêm trước đẩy tôi vào trong trạng thái lơ mơ, khó thở đến lạ…

Cơn mơ về em.

Nhẹ.

Thoáng qua.

Cơn mơ ở tầng thứ 2, chặn lên một cơn bóng đè trên tầng mơ thứ nhất. Nếu không phải vì tiếng tin nhắn của em, có lẽ tôi sẽ ở lại thế giới đó thêm một lúc nữa… cùng em…

Cố hết sức bật qua cơn bóng đè để với lấy cái điện thoại…

“Anh! Lên đây đi! Hoa đẹp quá!” – và dĩ nhiên em cũng không quên “nhá” trước cho tôi một tấm ảnh loa kèn đầu mùa hòa trong hơi sương sớm.

“Sáng anh có việc rồi. Chắc không qua được.” – Tôi ngậm ngùi gửi tin nhắn lại cho em. – “Chiều đi đâu thì anh qua.”

Em bặt tin từ đó. Chút hờn dỗi từ em những lúc như này làm tôi áy náy đến buồn lòng.

Em thơ thẩn dọc hồ Tây. Hơi sướng sớm quyện vào màu trắng mờ hoa kèn đầu mùa làm tiết xung quanh càng thêm ảm đạm. Em nói em chỉ thích loa kèn những ngày như này. Trời càng u ám, nét trắng hoa kèn càng tinh khôi. Em sợ nắng lên hong khô những cánh hoa kèn đầu mùa vốn nên ở màu mơn mởn, nhỏ xinh, cười hé.

Hoa kèn gợi lại chút gì đó rất xưa của xứ Tràng An thanh lịch. Em chọn cho mình bộ đồ voan nhẹ nhàng hòa cùng nét dịu dàng thành nội đó. Tôi vẫn nợ em một bộ ảnh áo dài trong mùa kèn gần nhất… bởi tôi cũng thèm được nhìn em thướt tha như thiếu nữ Hà thành một ngày xưa trong vài tấm tranh cũ đôi lần tôi chợt thấy. Ấy vậy mà cũng ba bốn mùa rồi, cái hẹn của tôi và em vẫn chưa thể đến như mối duyên giữa hai chúng tôi vậy.

DSCF2489.png

Em còn mải lắm những ruổi rong. Em sợ mỗi lần tôi nói gì đó đến tình yêu hay gia đình. Em chưa sẵn sàng… hoặc sẽ chẳng bao giờ. Những ám ảnh đổ vỡ trong em quá lớn… điều mà lẽ ra sẽ phải làm tôi nhụt chí dần và tìm một hướng đi khác nhẹ nhàng hơn cho con tim mình như mọi lần vẫn thế. Có lẽ em đủ đặc biệt để giữ chân một gã lãng du như tôi. Với em… tôi chưa từng tiếc một giây phút nào của chính mình.

“Em xong rồi này. Anh đang ở đâu thế?”

“Anh đang ở gần nhà em. Về đi rồi anh qua đón.”

“Ok ;)”

Hà Nội đêm đó se se hơi gió, đủ để hoàn tất một ngày dịu dàng trong em. Em khoe tôi bộ ảnh hoa kèn đầu mua em chụp ban sáng. Tôi thích nét hào hứng đầy sức sống của em mỗi lần Hà Nội chuyển một mùa hoa. Giống như ngày em đưa tôi nếm thử ít mía ướp hoa bưởi thơm lừng đầu tháng 3 vậy.

Dừng chân ở quán trà em thích, tôi kể em nghe về thế giới của tôi, về những gì tôi muốn làm và sẽ làm, về những suy nghĩ sâu thẳm nhất trong mình. Không hiểu sao tôi lại luôn có cảm hứng tâm sự với em những điều như vậy. Vốn chúng chỉ nên là của riêng tôi. Tôi đã từng lo em sẽ cho những điều tôi nói là ảo vọng hoặc nghĩ tôi là một gã không bao giờ đặt chân xuống mặt đất. Nhưng em chỉ cười và cùng tôi bước vào thế giới đó, dù chẳng biết bao giờ nó mới thành hiện thực.

Tôi cứ thế theo thói quen kể cho em tất cả… trừ việc tôi muốn em là một phần trong đó đến thế nào, vì tôi biết đó có thể sẽ là một đòn bẩy rất mạnh bật em ra khỏi cuộc sống của tôi ngay tắp lự.

Trời ngả về đêm. Sương dày hơn. Em khẽ nép sau vai tôi, nhẹ run lên thi thoảng. Đôi mi em nặng trĩu trên vai tôi tự lúc nào, dường như không còn đủ sức để chớp lên lần nữa. Chỉ biết có một nụ cười nhoẻn khẽ trên gò má khi bờ vai tôi vừa chạm mái đầu em.

Hà Nội…

Mùa kèn sớm…

Liệu con tim em có chịu hé cười với tôi…

…dù chỉ đôi giây.

HN342016

23:00

-J-

Tháng Bảo Bình – Trời lạnh như lòng người yêu cũ?

Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
Rét. Buốt. Lạnh thấu xương. Tháng Bảo Bình chào sân bằng thứ mưa gió rợn người. Đến cách nửa vòng trái đất cũng chưa từng thấy đáng sợ đến thế. Hai chữ duy nhất tôi có thể dành tặng cho tất cả những ai đang còn hoặc đang phải còn “vi vu” ngoài kia là vi diệu…
“Tháng Bảo Bình – Trời lạnh như lòng người yêu cũ?…”, vừa run run đánh máy đến đó thì điện thoại rung. Tính viết vài dòng nhân đợt siêu đại hàn làm mọi thứ đóng băng… chỉ riêng một vùng tan chảy. Người nói tôi sến. Người bảo tôi rảnh. Nhưng thú thực thì thói quen viết lách giống như phản xạ tự nhiên khi tôi bỗng dưng khựng lại và không biết nên làm gì tiếp theo.
Tin nhắn của em: “Lạnh quá. Tạnh mưa rồi. Ra ngoài không anh?”
Không biết tôi có sai lầm không khi ngày đó quyết định đi sau làm chỗ dựa cho em dù em đã chọn buông tay tôi không một lý do thực sự. Chỉ biết rằng, từ ngày ấy, tôi cứ ở sau em như một tấm nệm yên bình, vững chãi để em ngã vào mỗi khi mỏi mệt rồi lạnh lùng ra đi khi đã bình yên. Còn con tim tôi, dù cố gắng thế nào, vẫn hằn nhẹ một chữ “sai” ở đâu đó.
“Em đang ở đâu?” – nghĩ vậy rồi tôi vẫn nhắn tin theo phản xạ bình thường.
“Em đang ở nhà.”
“Thế nửa tiếng nữa anh qua đón, đi ăn tối, rồi đi hứng gió nhé.”
“Ok ạ.”
Hòa vào dòng người vi diệu tôi vừa thán phục, trời quả là lạnh buốt như thiên hạ đồn thổi. Vừa đi vừa run cầm cập, đúng nửa tiếng sau tôi có mặt trước cổng nhà em.
Em vẫn vậy, cứ mỗi đợt trời lạnh là em lại giống như một cây kẹo bông hồng tròn lẳn, mềm xốp. Nhưng con tim em thì từ lâu có lẽ đã chẳng còn được như cái vẻ bề ngoài ấy.
Chạy xe dọc cả dãy đồ ăn, em quyết tâm lắc đầu trước mọi làn khói mời gọi chỉ để đi bằng được đến cuối đường nơi có đám lửa đang bập bùng lên cạnh hàng ngô nướng. Em xuýt xoa lăn lăn tay trên những bắp ngô nóng hổi và bắt đầu kể tất cả những gì tôi bỏ lỡ từ ngày cuối cùng hai đứa gặp nhau. Ừ thì nào có đâu xa, mới ngay tuần trước đó thôi… nhưng cuộc sống của em lúc nào cũng đầy những mẩu chuyện thú vị như vậy… có thâu đêm suốt sáng chắc cũng khó thể hết.
Đôi lúc, tôi chỉ muốn nói với em rằng: “Nếu bây giờ anh dành đúng ngần nấy năng lượng để cưa lại em thì mình cưới nhau được chứ?”… Nhưng tôi hiểu, chuyện tình cảm với em từ lâu đã được mặc định xóa khỏi bộ nhớ… và theo tôi hiểu thì tạm thơi chưa có ai hoặc có thể sẽ không còn ai có thể khơi lại nhiêu đấy cảm xúc trong em thêm một lần nữa. Ngày rời xa tôi, em nói sẽ đóng băng tất cả, chỉ cần em hít hơi tiết đại hàn cuối cùng này, mọi thứ sẽ đông cứng lại, kể cả tôi, để em được giữ mãi khoảnh khắc đẹp đẽ nhất về tôi, về em, về hai đứa. Sẽ là tình yêu cuối cùng. Em hứa. Còn giờ thì em không ở lại được nữa…
Thật lòng tôi không tin lắm sự kiên định trong em. Nhưng 5 năm cho chặng đường một mình của em có lẽ cũng dần chứng minh tất cả. Tôi chứng kiến rất nhiều chàng trai cứ đến rồi lại đi trong cuộc sống của em… mà con tim em vẫn chẳng có gì biến chuyển. Dù thi thoảng, tôi biết trái tim đó vẫn gợn lên vì vài thứ cũ kỹ hay những chạnh lòng không phải của riêng ai…
…cũng như lúc này… em vừa hỏi tôi điều gì đó về người vô gia cư bên đường đang loay hoay với tấm chăn mỏng trong tiết trời nhiệt độ về đêm không lên nổi con số 5… khi đôi mắt ấy như rưng rưng, con tim ấy như thổn thức… dù không phải cho tôi.
Tháng Bảo Bình – Trời lạnh có thực như lòng người yêu cũ?
DSC_2327_01
HN26116
16:50
-J-

Chào anh!

10883_1083136515030527_2616959235397656090_n[1]
Chào!
Lâu rồi không gặp. Anh khỏe không, đồ ngốc? Xin lỗi vì bỏ anh một mình non nửa năm nay nhé. Em bận lắm. Đừng hỏi.
Thật ra cũng không biết tả lại chuyện hai đứa trong năm vừa rồi như thế nào nữa. Cái gì cũng có. Cứ làm như là yêu nhau thật ý. À. Ừ. Mà cũng lâu rồi. Không thật thì giả à.
Để đếm lại xem nào. Năm vừa rồi hả. Em thích nhất điều gì á? Thật là anh phải hỏi câu đấy à? Không thấy thật hả? Ai dà.
Năm vừa rồi bên cạnh nhau có 6 tháng thôi, nên anh không nhớ cũng phải. Đây nhé. Em thích…
…những lúc được để yên cho em làm việc, đọc sách, ngủ, chơi đàn,… và thi thoảng chán chán ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy anh. Anh làm gì cũng được, chỉ cần ngồi yên đó và yên lặng bên em. Bình thường cuộc sống của em đã quá ồn ào rồi.
…những buổi chiều vô tình có nắng, có gió, có mùi hương hoa theo mùa làm tim em vô tình bay loạn nhịp.
…những vòng quay bánh xe dọc dưới hàng cây có thứ hoa vàng rủ xuống thành chùm mà em cũng chẳng nhớ nổi tên.
…những lúc anh bỏ bê hết công việc chỉ để đưa đứa hay nhõng nhẽo như em đi ăn kem rồi lại hộc tốc chạy về đi họp.
…những lúc anh đưa em lên cầu trốn, dù sau đấy bị bố mẹ mắng cho tơi tả.
…những lúc anh không quản ngại đường xá để chạy đến ăn với em một bữa cơm, hoặc chỉ đơn giản là ngồi nhìn em ăn, rồi lại lọc cọc đi về.
…những lúc em dù chỉ là buột miệng mà rồi sau đấy cũng nhận được quà.
…những lúc anh luôn ở đó nghe em than thở, nghe em kêu ca, nhìn em khóc, dù rất lâu…
…và ti tỉ những đoạn lãng mạn vô tình anh tạo ra trong năm nay nữa, đồ ngốc ạ.
Năm nay anh vẫn nợ em 1 cặp áo đôi. Đợi đấy! Kiểu gì em cũng đòi. Hừm.
Ơ. Cơ mà. Em bị hết chuyện muốn nói với anh rồi. Vì căn bản là năm nay anh cũng không ở bên em nhiều đó. Hừ. Sao tự dưng em hậm hực với anh thế nhỉ? Rõ là năm nay em có nhiều chuyện vui mà. À. Nhưng không phải với anh. Thế đấy.
Thôi anh cứ đi lượn lờ tiếp đâu đó đi ha. Khi nào rảnh mình ngó nghiêng nhau sau hén. Chắc đến lúc đấy em có thể chơi một bản nhạc hoàn chỉnh cho anh nghe và hát tặng anh cái gì đấy nữa.
Vậy ha. Yên tâm. Không chia tay đâu. Tặng anh thêm cái áo mới, 2015 ạ. Giờ anh tên là 2016… và lại tiếp tục yêu em tiếp như thế nhé!
Love you!

Này người lạ!

Này người lạ! Anh lại bắt đầu điệu lên từ khi nào thế?

Anh có nhớ hơn 20 năm quen nhau, mỗi lần anh điệu đà lên là em lại bực mình như nào không? Đồng ý là mẹ thích anh, lúc nào cũng khen anh, nhất là vào mấy ngày anh đẹp đẽ như hôm nay. Đồng ý là riết rồi đến năm ngoái em cũng phải gật đầu với mẹ là mùi nước hoa mới của anh rất thơm, ngọt hơn cả hương Romano em vẫn thích anh dùng cả năm. Nhưng không có nghĩa là anh được quyền dùng nó để dụ dỗ em ngưng việc và đi trốn cùng anh. Hiểu không hả?!!!

Năm nay mình hòa thuận với nhau hơn nhiều rồi nhỉ? Làm em lại có hứng viết thư cho anh lúc mới gần hết năm như thế này. Cũng tại anh tốt bụng quá mà. Từ sau cái ngày em đón thêm đứa bạn cùng phòng từ đợt giữa năm vào nhà, anh có vẻ quan tâm em nhiều hơn và ngoan hơn nữa. Đưa em đi mua đồ, nuôi em hàng tháng, dỗ em mỗi lần mít ướt chuyện gia đình, đưa em đi trốn mỗi lần em không muốn về nhà,… Nhất anh rồi, người lạ.

À nhân tiện thì em thích mấy chỗ náo nhiệt anh hay lén lút đưa em đến. Dù đôi lúc vẫn thèm được đi một mình với anh thôi nhưng hình như em đang quá lười để tìm một buổi hẹn cho hai đứa như hồi tháng 2. Chắc lại nhanh thôi, muộn nhất là mùa sưa mình lại trốn đi hẹn hò, anh nhỉ?

Quay lại câu chuyện giận dỗi ban đầu, ngoại trừ tội dùng nước hoa quyến rũ em ra thì phải công nhận là thứ hương đó càng qua năm càng ngọt dịu. Bắt đền được không? Anh bớt quyến rũ đi 1 tí được không? Có biết em đang lụt ngập đầu rồi không? Mà em còn không biết bơi, còn phải lội nữa cơ, biết không hả?!?!?! Sao cứ bơm vào đầu em cái ý nghĩ chạy đến bên anh ngay tắp lự không dập được thế này >”< Anh có biết đáng yêu quá cũng là một cái tội không???!!!

Nói thật đi! Hay anh lại đang rảnh rỗi đi tán tỉnh em nào hả? Anh đủ tật xấu rồi. Không nhất thiết phải cập nhật thêm tiểu sử đâu. Em cũng hết chỗ để ghi trong sổ thù vặt rồi nên có thể bảo đội ngũ fangirl fanboy hùng hậu của anh đừng tự tung tự tag anh, đừng hiện lên newfeeds của em được không?!!!!

Hừm. Anh đúng là đồ xấu tính mà. Đợi đấy! Hết lụt anh biết tay em, Hà Nội ạ!!!!!!!!!!

HN81015
22:57
-J-