Những câu chuyện rôm rả trôi qua làm chúng tôi cũng không để ý nổi thời gian. Bữa tối đậm chất Nam Bộ pha chút hơi hưởng miền Trung kéo năm người chúng tôi trở về với tuổi thơ với những câu chuyện đã thất truyền từ rất lâu không còn mấy ai nhắc tới. Chúng tôi tranh luận sôi nổi về dân gian, mấy món ăn truyền thống và đôi khi là tiếng lóng. Sự khác biệt vùng miền khiến những câu bông đùa vốn nhạt nhẽo trở nên hài hước. Hai gã tôi pha trò bằng đủ thể loại giọng trong cặp mắt to tròn của ba nàng tiên còn lại. Tụi nhỏ ngồi thu lu trên ghế, cười ngả nghiêng không dứt. Em có vẻ rất hào hứng mỗi lần được nghe mấy phong tục hay lời ca lạ đất miền Trung và chốn cao nguyên nắng gió nơi ông bạn tôi sinh ra. Đôi mắt em sáng hơn và nụ cười cũng bớt hơn nét buồn vốn thường thoảng lên khuôn mặt. Tôi thích những lúc em thế này dù không phủ nhận được rằng đôi mắt buồn sâu luôn ươn ướt đó vẫn là thứ ở em ám ảnh nhất trong tôi.
Chúng tôi dọn dẹp căn bếp xong cũng là gần nửa đêm. Khung giờ không quá sớm nhưng cũng không quá muộn để lân la với nhau thêm một chút. Mối quan tâm thường nhật của sinh viên mới sang cũng chỉ xoay quanh chuyện thủ tục, giấy tờ, cuộc sống thường nhật,… Và thêm một chút con gái nữa thì có lẽ là tình trạng của đám nghiên cứu sinh chúng tôi, vốn nổi tiếng là sáng giá, hào hoa ở cái đất lãng mạn nhất trời Âu này.
Ánh trăng lần lên đến đỉnh ngọn cây, rọi xuống qua khe cửa hỏng bản lề gần giường làm không gian ban đêm trên căn gác xép càng trở nên lãng mạn trong tiếng nhạc phát ra từ chiếc đĩa đen đang quay vòng vòng trên cái máy phát cũ kỹ. Tụi nhỏ ngà ngà dựa vào nhau ru nghiêng theo dòng nhạc. Không ai nhớ câu chuyện cuối cùng dừng ở đâu nữa. Chỉ biết rằng hình như chúng tôi đã liệt kệ hết đám nghiên cứu sinh khả quan trong hội và ngỡ ngàng nhận ra cái thị trấn nhỏ này vốn không ít người như hai gã tôi thường ca cẩm.
Bản nhạc cuối cùng kết thúc. Ông bạn tôi nhìn đồng hồ rồi xua tụi nhỏ đi ngủ. Dù còn hơn một tuần nữa mới đến kì nhập học, nhưng cái lý thuyết phải quen múi giờ bằng mọi giá trước năm học mới luôn ám ảnh ông bạn tôi và giờ cũng được ứng dụng nguyên cho đám sinh viên mới đến mỗi năm, từ ngày gã được lên vị trí phó chủ tịch hội sinh viên thành phố.
– Mai anh nhớ xem vé cho em nhé ! – Em nói vọng lên trước khi khép cửa.
Ông bạn tôi ừ qua loa, chúc mấy đứa ngủ ngon rồi leo lên giường chùm chăn kín mít. Tôi khẽ lay gã tính hỏi xem em đi đâu nhưng cũng chỉ nhận được vài lời ú ớ… hình như em-đi- đâu-đó. Cái sự tò mò day dứt tôi mãi đêm hôm đó. “Cũng chỉ là một cô bé thôi mà!” – Tôi tự chấn chỉnh lại bản thân. Nhưng rồi cuối cùng thì tôi cũng không thoát khỏi những cơn mê lạ khi được rong ruổi cùng em trên một chuyến tàu nào đó… và cùng em-đi-đâu-đó.
♥♥♥
Hẳn là một ngày dài khi lỡ xe buýt, đi bộ nhầm đường và phát hiện ra một đống lỗi trong chương trình cần phải chạy lại. Tôi hậm hực phần nào và đổ tại cho việc trời không có nắng khiến cái bản lề dù hỏng cũng chẳng mời gọi được tí ánh sáng nào để kéo tôi tỉnh dậy đúng giờ. Tôi ôm cái bộ dạng sầu ngâm hằn học đó và lao vào chuỗi giờ làm việc căng thẳng. Đám đồng nghiệp cảnh báo việc tôi có thể bị hói nếu tiếp tục vò đầu mình như sáng nay và dặn đi dặn lại tôi rằng dù tôi có hói đúng giữa đỉnh đầu thì cũng không thể trở thành bác học trong chốc lát. Thở phào khi kết thúc bữa trưa cùng câu chuyện bác học đầu hói làm tâm trạng tôi cũng đỡ xầm sì hơn lúc sáng dù phải thú thật rằng một năm chưa đủ làm tôi có khả năng hiểu được hết những gì mấy gã đồng nghiệp nói hôm nay.
– Anh ơi cho em mượn cái vali trên nóc tủ mấy hôm nhé. – Tin nhắn bất ngờ xuất hiện mang tên em làm tôi giật mình lúc đang ngần ngơ ngồi chờ kết quả.
– Làm gì thế em? Tính chuyển nhà hả?
– Dạ không. Em chuyển phòng hơn mười nghìn cây số sang đến đây là đủ rồi ạ. Em định đi thăm anh họ em một chuyến với lại xách đồ về luôn. Đang có hội chợ đồ cũ gì ở đó ý.
– Vậy hả. Ừ ok em. Cứ lấy xuống mà dùng. Cẩn thận cái bánh xe, nó hơi cọt kẹt.
– Dạ vâng ạ. Cảm ơn anh.
– Ừ. Không có gì.
Lẳng lặng ấn nút khóa màn hình, tôi ngẩn người ra nhớ lại đoạn hội thoại vừa xong. Từ bao giờ mà một gã như tôi lại có lối nói chuyện đóng như vậy? Không thể tin được tôi vừa kết thúc câu chuyện chỉ qua ba cái tin nhắn, không hơn. Ra là cũng đã hết cái tuổi dành hàng giờ để buôn dưa lê qua tin nhắn và hình dung ra vẻ mặt đối phương khi đọc những gì mình viết – Tôi cười thầm cho phát kiến ngờ nghệch của mình rồi lại quay trở về với màn hình đang dằng dặc số má và mô hình, tự an ủi mình vì ít ra tôi cũng đã biết được em sẽ đi đâu trong mấy ngày tới.
♥♥♥
(còn tiếp)
