Mơ đầu mùa (P5)

Những câu chuyện rôm rả trôi qua làm chúng tôi cũng không để ý nổi thời gian. Bữa tối đậm chất Nam Bộ pha chút hơi hưởng miền Trung kéo năm người chúng tôi trở về với tuổi thơ với những câu chuyện đã thất truyền từ rất lâu không còn mấy ai nhắc tới. Chúng tôi tranh luận sôi nổi về dân gian, mấy món ăn truyền thống và đôi khi là tiếng lóng. Sự khác biệt vùng miền khiến những câu bông đùa vốn nhạt nhẽo trở nên hài hước. Hai gã tôi pha trò bằng đủ thể loại giọng trong cặp mắt to tròn của ba nàng tiên còn lại. Tụi nhỏ ngồi thu lu trên ghế, cười ngả nghiêng không dứt. Em có vẻ rất hào hứng mỗi lần được nghe mấy phong tục hay lời ca lạ đất miền Trung và chốn cao nguyên nắng gió nơi ông bạn tôi sinh ra. Đôi mắt em sáng hơn và nụ cười cũng bớt hơn nét buồn vốn thường thoảng lên khuôn mặt. Tôi thích những lúc em thế này dù không phủ nhận được rằng đôi mắt buồn sâu luôn ươn ướt đó vẫn là thứ ở em ám ảnh nhất trong tôi.

Chúng tôi dọn dẹp căn bếp xong cũng là gần nửa đêm. Khung giờ không quá sớm nhưng cũng không quá muộn để lân la với nhau thêm một chút. Mối quan tâm thường nhật của sinh viên mới sang cũng chỉ xoay quanh chuyện thủ tục, giấy tờ, cuộc sống thường nhật,… Và thêm một chút con gái nữa thì có lẽ là tình trạng của đám nghiên cứu sinh chúng tôi, vốn nổi tiếng là sáng giá, hào hoa ở cái đất lãng mạn nhất trời Âu này.

Ánh trăng lần lên đến đỉnh ngọn cây, rọi xuống qua khe cửa hỏng bản lề gần giường làm không gian ban đêm trên căn gác xép càng trở nên lãng mạn trong tiếng nhạc phát ra từ chiếc đĩa đen đang quay vòng vòng trên cái máy phát cũ kỹ. Tụi nhỏ ngà ngà dựa vào nhau ru nghiêng theo dòng nhạc. Không ai nhớ câu chuyện cuối cùng dừng ở đâu nữa. Chỉ biết rằng hình như chúng tôi đã liệt kệ hết đám nghiên cứu sinh khả quan trong hội và ngỡ ngàng nhận ra cái thị trấn nhỏ này vốn không ít người như hai gã tôi thường ca cẩm.

Bản nhạc cuối cùng kết thúc. Ông bạn tôi nhìn đồng hồ rồi xua tụi nhỏ đi ngủ. Dù còn hơn một tuần nữa mới đến kì nhập học, nhưng cái lý thuyết phải quen múi giờ bằng mọi giá trước năm học mới luôn ám ảnh ông bạn tôi và giờ cũng được ứng dụng nguyên cho đám sinh viên mới đến mỗi năm, từ ngày gã được lên vị trí phó chủ tịch hội sinh viên thành phố.

– Mai anh nhớ xem vé cho em nhé ! – Em nói vọng lên trước khi khép cửa.

Ông bạn tôi ừ qua loa, chúc mấy đứa ngủ ngon rồi leo lên giường chùm chăn kín mít. Tôi khẽ lay gã tính hỏi xem em đi đâu nhưng cũng chỉ nhận được vài lời ú ớ… hình như em-đi- đâu-đó. Cái sự tò mò day dứt tôi mãi đêm hôm đó. “Cũng chỉ là một cô bé thôi mà!” – Tôi tự chấn chỉnh lại bản thân. Nhưng rồi cuối cùng thì tôi cũng không thoát khỏi những cơn mê lạ khi được rong ruổi cùng em trên một chuyến tàu nào đó… và cùng em-đi-đâu-đó.

♥♥♥

Hẳn là một ngày dài khi lỡ xe buýt, đi bộ nhầm đường và phát hiện ra một đống lỗi trong chương trình cần phải chạy lại. Tôi hậm hực phần nào và đổ tại cho việc trời không có nắng khiến cái bản lề dù hỏng cũng chẳng mời gọi được tí ánh sáng nào để kéo tôi tỉnh dậy đúng giờ. Tôi ôm cái bộ dạng sầu ngâm hằn học đó và lao vào chuỗi giờ làm việc căng thẳng. Đám đồng nghiệp cảnh báo việc tôi có thể bị hói nếu tiếp tục vò đầu mình như sáng nay và dặn đi dặn lại tôi rằng dù tôi có hói đúng giữa đỉnh đầu thì cũng không thể trở thành bác học trong chốc lát. Thở phào khi kết thúc bữa trưa cùng câu chuyện bác học đầu hói làm tâm trạng tôi cũng đỡ xầm sì hơn lúc sáng dù phải thú thật rằng một năm chưa đủ làm tôi có khả năng hiểu được hết những gì mấy gã đồng nghiệp nói hôm nay.

– Anh ơi cho em mượn cái vali trên nóc tủ mấy hôm nhé. – Tin nhắn bất ngờ xuất hiện mang tên em làm tôi giật mình lúc đang ngần ngơ ngồi chờ kết quả.

– Làm gì thế em? Tính chuyển nhà hả?

– Dạ không. Em chuyển phòng hơn mười nghìn cây số sang đến đây là đủ rồi ạ. Em định đi thăm anh họ em một chuyến với lại xách đồ về luôn. Đang có hội chợ đồ cũ gì ở đó ý.

– Vậy hả. Ừ ok em. Cứ lấy xuống mà dùng. Cẩn thận cái bánh xe, nó hơi cọt kẹt.

– Dạ vâng ạ. Cảm ơn anh.

– Ừ. Không có gì.

Lẳng lặng ấn nút khóa màn hình, tôi ngẩn người ra nhớ lại đoạn hội thoại vừa xong. Từ bao giờ mà một gã như tôi lại có lối nói chuyện đóng như vậy? Không thể tin được tôi vừa kết thúc câu chuyện chỉ qua ba cái tin nhắn, không hơn. Ra là cũng đã hết cái tuổi dành hàng giờ để buôn dưa lê qua tin nhắn và hình dung ra vẻ mặt đối phương khi đọc những gì mình viết – Tôi cười thầm cho phát kiến ngờ nghệch của mình rồi lại quay trở về với màn hình đang dằng dặc số má và mô hình, tự an ủi mình vì ít ra tôi cũng đã biết được em sẽ đi đâu trong mấy ngày tới.

♥♥♥

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P4)

Mơ đầu mùa (P4)

Thứ 6! Có thể nói đó là ngày mấy gã chúng tôi luôn ưa thích khi có hẳn hai ngày nghỉ trước mắt và siêu thị, hàng ăn không đóng cửa quá sớm vì vẫn là ngày trong tuần. Tự thưởng cho mình vài phút thảnh thơi sau khi vừa kết thúc buổi thí nghiệm lúc chiều, tôi ngả mình lươn khươn trên chiếc ghế xoay, nghiêng đầu nhìn ra cửa sổ thưởng lãm cái nắng chiều dịu ngọt, vàng óng – thứ màu mà chả mấy chốc nữa sẽ ngả đỏ theo cách diệu kỳ của riêng nó. Hoàng hôn ở khoảng trời này khác xa so với xứ quê tôi nhiều lắm. Mặt trời sẽ sà xuống vào độ tám giờ mùa hè nhuộm nhòe chân trời như người ta lỡ tay đổ lọ màu ra lênh láng. Nhưng thứ mực đó lại khô rất nhanh để lại những nét quện tròn dài như dùng bút lông lau vội. Tôi vẫn còn nhớ như in cảm giác lần đầu tiên phát hiện ra màu hoàng hôn lạ kỳ đó. Tôi đã đứng rất lâu giữa cánh đồng, chết lặng trong vẻ đẹp mê hồn như mái tóc người con gái trải dài đường chân trời vô tận.

Tiếng chuông điện thoại kéo tôi trở về với căn phòng làm việc nhỏ. Ông bạn quý nhắn tin rủ tôi ra siêu thị gần đó, không quên nhấn mạnh rằng có mấy đứa đi cùng để lời mời thêm hấp dẫn. Tôi chột dạ không biết gã có đánh hơi được thái độ hay cảm giác của tôi gần đây hay không nhưng rồi cũng lắc đầu, tặc lưỡi, cười xòa cho cái suy nghĩ ngớ ngẩn của mình.

Mười lăm phút đi xe bus – không quá lâu cho một buổi hẹn. Từ ngày làm quen với phương tiện công cộng ở thành phố này, chúng tôi cũng mất dần khái niệm về khoảng cách. Quãng đường tôi đi bộ trong một tháng cũng ngót nghét bằng chặng đường tôi đặt chân xuống đất trong hơn một năm ở nhà. Dù như vậy thì gã lười là tôi cũng đã thấm mệt sau một tuần căng như dây đàn, còn việc kéo cả nhà đi chợ của ông bạn tôi thì hẳn không chỉ dừng lại ở việc đưa tụi nhỏ đi chơi và giới thiệu cái siêu thị to nhất vùng. Một bữa tiệc sẽ đợi chúng tôi vào buổi tối và dĩ nhiên là tôi ưu tiên việc tiết kiệm năng lượng để nói chuyện với em lúc đó hơn là đi đẩy xe và xách đồ với cái thân xác rã rời này.

Tôi nhắn tin từ chối và khẳng định sẽ đền bù bằng việc mua đồ uống trên đường về nhà. Tôi xách hai két bia, một chai nước ngọt, ít đồ nhắm ở siêu thị nhỏ gần bến xuống xe bus trên đường đi làm về. Vơ vội đống tiền lẻ trả lại ở quầy thanh toán, tôi chạy ra bắt chuyến xe cuối cùng ở trạm bus gần đó chỉ để xuống ở bến tiếp theo thay vì đi bộ năm phút từ đó về nhà – quãng đường chỉ dài hơn vài trăm mét so với con đường tôi chọn.

♥♥♥

Tiếng mở cửa cùng tiếng cười nói rôm rả vọng từ bên dưới làm tôi tỉnh giấc sau cơn mê lạ. Trời vẫn còn sáng le lói những vệt nắng cuối ngày. Hóa ra là tôi vẫn chưa ăn tối, ngày vẫn chưa hết và cả nhà cũng vừa mới đi chợ về. Thiếu chút nữa thì tôi đã nghĩ mình đang nhìn thấy bình minh và vừa trải qua một buổi tối thú vị với em ở hàng pizza gần nhà. Tôi vừa cầm điện thoại nhắn tin cho ông bạn vừa tự cười sự lẫn lộn của mình.

– Alo gia đình về rồi hả? Có cần bạn phụ gì không?

– Không nhé. Có mấy đứa làm rồi. Bạn lên chơi thì lên.

– Ok. Bạn vừa ngủ dậy. Tắm cái đã. Lát gặp.

– Ừ. Lên nhanh đi. Nhiều chuyện vui lắm.

Quơ đại bộ quần áo vừa kịp khô trên giá treo sau khi thả điện thoại trên giường và cười thầm thích thú với câu chuyện mời gọi của ông bạn, tôi tắm gội nhanh vèo như một thói quen. Sạch là được. Và cũng như bạn tôi hay nói – mùi sữa tắm, dầu gội của nam đã đủ là thứ vũ khí chết người với một nửa của thế giới rồi.

Một ít keo lên tóc sau khi sấy khô, tôi không quên kiểm lại và xách nguyên một xe đồ uống xuống nhà góp tiệc. Đối với một gã lười như tôi thì chiếc xe kéo này quả là phát minh vĩ đại của nhân loại khi mà túi đi chợ cũng có bánh lăn và tôi không cần tốn quá nhiều sức lực để kéo nguyên một tủ lạnh đồ ăn về nhà hàng tuần.

Tiếng tíu tít của tụi nhỏ tranh giành nhau cái bếp vọng ra từ đầu hành lang lẫn với tiếng của ông bạn tôi. Có lẽ mấy đứa đang âm mưu một vài món mới hoặc là lần đầu tiên được nhìn thấy quá nhiều thứ giống hệt ở nhà nhưng kích cỡ to hơn. Dĩ nhiên điều này đồng nghĩa với việc cách chế biến cũng sẽ khác hơn và hẳn là ông bạn tôi đang làm quân sư bất đắc dĩ để cứu nguy cho bữa tối.

♥♥♥

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P3)

Mơ đầu mùa (P3)

Đám tham số chay loanh quanh trong đầu tôi xen lẫn với câu nói của em lúc sáng vẫn vẳng trong tai. Mặc cho cái màn hình to đùng chạy kết quả như có bàn tay kỳ diệu cầm bút viết nhoay nhoáy lên cái công trình dài đằng đẵng của mình, tôi cố lục lại trí nhớ để tìm ra cho em một cái tên. Ở mảnh đất hiếm người này, chúng tôi luôn truyền tai nhau giai thoại về việc hễ một gã FA quyết định tập đàn để kiếm người yêu là y như rằng sẽ bị rước ngay khi còn chưa kịp thành thạo bài đầu tiên. Hẳn là đám đồng nghiệp đã nhìn tôi như một gã bất thường khi tự đập tay liên tục vào đầu vì giá chỉ cần để ý một chút thì tôi đã biết gã bạn gần đây nhất của tôi vừa có người yêu là tay nào.

Tiếp tục treo máy chờ kết quả như mọi lần, tôi rời khỏi phòng lab, kéo tai nghe, trùm mũ và bật radio như một thói quen khó bỏ. Cánh đồng lặng gió hơn mọi ngày hoặc là tôi đã ngẩn ngơ băng qua đó trong lổn ngổn những cái tên mà không kịp để ý khoảng trời chiều đỏ thẫm kéo dài như vệt lửa. Nếu không phải vì đang mải mê chiều lòng một cô bé đầy bí ẩn thì hẳn là tôi đã có thêm một bộ ảnh hoàng hôn thi vị. Bình tĩnh điểm lại một vài cái tên quen thuộc, tôi suýt hú lên trên xe buýt khi nhớ ra gã cuối cùng nuôi chí đổi phận là ai.

Cuộc điện thoại chớp nhoáng kéo tôi lên một tuyến xe khác và về đến nhà muộn hơn mọi ngày. Cầm cây đàn trên tay, tôi cũng chỉ kịp vội vàng bỏ ba lô, áo khoác và tất cả những thứ trang bị vũ trang chống chọi với cái sương giá cuối ngày, lướt sơ tay qua tấm sưởi nhiệt rồi đi xuống phòng dưới trong tâm trạng có phần hồi hộp. Không phải ngày gì đặc biệt, cũng không phải là ý định gì đặc biệt, vậy mà một gã trai gần đầu ba như tôi lại đang cảm thấy như chuẩn bị đề nghị một thứ gì đó to tát và nghiêm túc. “Bình tĩnh lại nào! Cũng chỉ là một cây đàn thôi mà!” – Tôi tự trấn an bản thân. Phải. Cũng chỉ là một người con gái thôi mà.

♥♥♥

Bước vào phòng với câu chào quen thuộc, thứ đầu tiên tôi bắt gặp là đôi mắt buồn miên man đó đã long lanh lên từ lúc nào. Tiếng kêu thất thanh không nên lời cùng cái dáng điệu lật đật của em khi chạy đến ôm chầm lấy cây đàn khi chưa kịp nhìn thấy mặt tôi làm tôi bật cười thích thú. Lần đầu tiên, có thứ gì đó vui thật trong mắt em. Thì ra đằng sau vẻ bí hiểm đó vẫn còn một cô nhóc với niềm vui nhỏ nhoi như vậy.

Em cảm ơn tôi vội vàng bằng thứ tiếng bản địa chúng tôi hay dùng rồi leo vọt lên gác xếp với ông bạn tôi và hai cô nàng còn lại, không quên chỉ trỏ dặn dò về bữa tối đã phần sẵn trong lò. Tôi lắc đầu cười xòa, từ tốn tận hưởng bữa tối đậm vị quê nhà trong tiếng dạo đàn vẳng từ trên gác. Sau vài nốt dạo đầu cơ bản thì mấy âm cùng tần số bắt đầu vang lên kéo không gian trở lại với trạng thái bình thường của nó. Có lẽ đã quá lâu rồi gã bạn tôi không hề đụng đến dù chỉ là một sợi dây đàn.

Công việc chỉnh dây kết thúc cũng vừa lúc tôi đặt chiếc bát cuối cùng của chồng bát đĩa dành cho bữa tối năm người lên chạn. Tôi nhanh chóng lên nhập hội. Em bắt đầu những khúc nhạc đầu tiên. Chúng tôi ngân nga theo những giai điệu quen, được đặt hàng lần lượt. Em đắm vào những âm sắc du dương như lần đầu em nghe được tiếng dương cầm miên man trong hơi men ngày đầu chúng tôi gặp mặt. Tôi thích những lúc em thả trôi đôi tay theo vài bản cổ điển trữ tình. Tiếng đàn rung nhẹ làm tôi thấy tim mình như thổn thức. Có thứ gì đó rất sâu, lắng dần trong tâm cảm. Nét trẻ con vừa thoáng trong em vụt mất, trả lại trước mắt tôi vẻ bí hiểm vẹn nguyên, đầy lãng du, mơ mộng.

Tôi không nhớ rõ tối hôm đó chúng tôi đã uống hết bao nhiêu bia và ca bao nhiêu bài trong list nhạc tổng hợp ngẫu nhiên đó. Chỉ biết đó là lần đầu tiên tôi được nghe nhạc sống đúng nghĩa ở mảnh đất ảm đạm này thay vì nghe ông bạn tôi luyện thanh hàng tối với album nhạc tự kỷ tán gái của gã. Tôi mơ màng ngà ngà, dựa vào ông bạn đang lắc lư theo tiếng nhạc. Đám con gái vẫn ngồi hát thẩn thơ cùng cô nghệ sĩ đang phiêu du trong thứ âm hưởng đậm màu ballad.

Bất giác, những nghi vấn trong tôi lại trỗi dậy đầy bức bối. Rốt cục thì bên trong em ẩn những bản ngã gì mà khiến tôi tò mò đến thế?

Hoặc là chai Rhum tôi với ông bạn chuyền nhau nhấp nháp nãy giờ bắt đầu ngấm… hoặc là đến hôm nay tôi mới nhận ra em đẹp… lạ… rất lạ…

♥♥♥

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P2)

Mơ đầu mùa (P2)

Đó là bừa tiệc đầu tiên của tôi từ khi dọn về ở chung với ông bạn cùng nhà. Lâu rồi tôi mới được sống lại không khí vui vẻ như thế. Đám sinh viên mới đến khá rụt rè. Chúng tôi mời bia một lượt. Đa phần đều bị từ chối và thay bằng nước ngọt. Tôi tò mò chờ đến cuối vòng vì có em ở đó. Em gật đầu và tiếp chúng tôi như bạn nhậu lâu năm tuy cách uống và tiếp rượu có phần đài các. Dù cố gắng để tìm lấy một điểm chung, tôi vẫn không thể tự thuyết phục được mình cho những lí do khiến em xuất hiện ở đây.

Hơi men đưa câu chuyện của mấy gã trai sang hồi tán tỉnh. Em cười hiền, tách ngoài tầm ngắm, nhắm mắt đưa mình theo tiếng nhạc du dương phát ra từ máy hát, thứ âm thanh mà chúng tôi hay trêu là mua về phát lên làm màu chứ cũng không phân biệt được nó có gì khác so với bộ loa già bên dưới. Thi thoảng em mấp máy theo một vài giai điệu nào đó. Đôi lúc là vài tiếng xuýt xoa khe khẽ… có lẽ là bản nhạc quen hoặc bài em thích. Một thứ ma lực mãnh liệt thôi thúc tôi vươn tới em, tới cái thế giới vô hình em tự tạo ra quanh mình để tận hưởng không gian theo cách riêng kì lạ. Cảm giác như đứng trước một lớp mờ sương huyền ảo vừa muốn bước vào để tìm kho báu cho riêng mình vừa ngập ngừng cho những cám dỗ khó lường, khó rút chân ra.

Tiếng cụng ly và hô hào kéo tôi trở lại với thực tại. Bữa tiệc kéo dài đến quá nửa đêm, chúng tôi ai cũng say ngà ngà. Đám sinh viên mới đến vẫn chung cảnh lệch múi giờ nên cũng không còn tỉnh táo. Lẽ dĩ nhiên là ông bạn tôi sẽ gánh hậu quả cho sang hôm sau với việc dọn hết cả chạn bát với nồi niêu xoong chảo trong khi tất cả mọi người ngủ li bì và chào bình minh vào khoảng ba giờ chiều – câu chuyện mà đến tận bây giờ chúng tôi vẫn lôi ra để trêu tụi nhỏ.

♥♥♥

Những ngày sau đó với chúng tôi là những tháng ngày nhẹ nhàng mà lâu rồi tôi chưa được sống lại. Tôi quen dần với câu bông đùa của bạn tôi: “Nhà có ba nàng tiên…”. Phải. Cảm giác đi làm về, thấy nhà cửa sạch sẽ, cơm nước tinh tươm là thứ mà bất kể gã trai nào cũng sẽ thích thú và thấy xiêu lòng.

Tối hôm đó là cuối tuần đầu tiên chúng tôi có ba nàng tiên ở trong nhà. Bạn tôi chuẩn bị một bữa nhậu nhỏ để mấy anh em làm quen được nhiều hơn. Chủ đề xoay dần quanh em với vô vàn điều thú vị. Chúng tôi nói chuyện miên man về các vì sao, hành tinh và số phận. Em kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện tình chỉ qua một vài bản đồ nhỏ bí mật. Em đưa chúng tôi vào cuộc sống của từng người trên vài nét vẽ. Em tâm sự rất nhiều về những câu chuyện em từng chứng kiến, từng trải qua, mà với hai gã tôi là quá sức tưởng tượng cho độ tuổi của em. Cảm giác bị đọc hết mọi ngóc ngách tâm hồn, bị chạm gần tới bản ngã khiến tôi càng tò mò về người con gái kì lạ này. Rốt cuộc thì ẩn sâu trong mái đầu nghiêng nghiêng bầu bầu đó là những gì? Tại sao một cô tiểu thư đài các như vậy lại có thể can qua nhiều mảng cuộc đời đến thế? Vô vàn câu hỏi lướt qua tôi cho đến tận bây giờ, mỗi lần ngồi lại với ông bạn cùng nhà, chúng tôi vẫn luôn tò mò xoay quanh những nghi vấn đó.

♥♥♥

Vài con nắng chạy lung tung qua khe cửa làm tôi tỉnh giấc. Vẫn đang là mùa hè và hẳn là trời sẽ sáng rất sớm như thế này. Đã ba ngày kể từ khi tôi nhường phòng cho em, chuyển xuống ngủ với ông bạn quý, và quả thật cái sự lươn khươn mãi không chịu sửa then chốt cửa sổ của ông bạn tôi là có lý do. Bảo sao tôi luôn thắc mắc về những tiếng động kì lạ sáng sớm phía dưới chân giường và luôn không tìm thấy ông bạn để gửi gắm một vài thứ lúc cần trước khi đi làm.

Rảnh rỗi cho một buổi sáng bị dậy sớm, dù là ông bạn tôi đã ra bến xe từ nửa tiếng trước, tôi thong thả ăn sáng với tách café ưa thích cùng hai lát bánh mỳ nướng phết bơ và thịt xay. Việc tận hưởng bữa sáng kiểu này làm tôi cảm thấy không gian căn nhà trọ đậm chất sinh viên này cũng có gì đó sang và thanh lịch hơn hẳn. Phải. Hoặc tôi là một gã lãng du thật sự, hoặc là cái mảnh đất này với tôi đã nhàm chán đến độ phải tự bịa ra nguồn vui dù là từ một bữa sáng.

Tôi lên kiểm tra lại phòng và đưa chìa khóa cho tụi nhỏ trước khi đi làm. Em dậy sớm hơn những hôm trước như muốn chờ tôi để nói gì đó.

– Anh ơi nhà mình có ai có ghi-ta không ạ? – Em hỏi vội như sợ tôi đi mất, chưa kịp để tôi cất câu chào.

– Ừ. Không chắc là có nhưng để anh hỏi thử xem.

– Dạ. Anh hỏi sớm hộ em nhé.

– Ừ. Anh để chìa khóa ở đây nhé. Bye em.

– Oh. Dạ. Bye anh.

♥♥♥

(còn tiếp)

Mơ đầu mùa (P1)

Mơ đầu mùa (P1)

Dành tặng hoàng tử của tôi.

Dành tặng miền kí ức tôi không thể nào quên.

17/01/2014

Jessy Tran

 

“After long, long time, when I’m  a sick-old-man, crazy will be the definition of you in me.”

13/01/2014

Prince Charming

Tôi đi làm về như mọi ngày sau một chặng đường dài mệt mỏi. Cũng đã hơn một năm kể từ ngày tôi đặt chân lên mảnh đất thanh bình này. Cuộc sống lặng lẽ nơi đây dần đưa tôi quen với nhịp trôi của nó… và âu cả quãng đường này cũng vậy. Cánh đồng tôi băng qua hàng ngày luôn mang lại cho tôi nhiều suy nghĩ thật chậm thật chậm về mọi thứ.

Thả lưng nhẹ nhàng trên chiếc ghế bành ưa thích, tôi đưa mắt qua từng tấm biển cửa hàng chạy dọc con phố dài dưới cửa sổ. Khu phố đông hơn mọi ngày. Có lẽ kỳ nghỉ hè đã hết, tôi tự nhủ. Đối với một người đã đi làm như tôi thì việc nhìn đám học sinh sinh viên quay trở lại trường học là thú vui giúp tôi thấy mình trẻ lại phần nào.

Góc phố lanh lảnh vài âm điệu quen thuộc khiến tôi bất giác giật mình. Thật hiếm hoi nghe được tiếng mẹ đẻ ở nơi cách xa quê nhà gần nửa vòng trái đất. Sự hiếu kỳ của người con xa quê lâu ngày không được nghe thứ tiếng thân thuộc kéo tôi về phía em… cô bé kỳ lạ với chiếc mũ berret màu đỏ, gương mặt bầu cùng điệu bộ chun mũi, mắt nheo lệch và đôi môi luôn khẽ cong nhẹ như hờn dỗi. Em và vài cô bé nữa đang nói gì đó về chuyến bay, về khu chợ cũ kĩ và những con phố vắng tanh một cách đầy hiếu kì. Tôi đoán em mới chuyển đến vài ngày và mong là cái sự háo hức đó trong em không sớm lụi tàn như tâm hồn già cỗi của tôi một năm về trước. Với tôi, thành phố này chỉ cần miêu tả gỏn gọn trong 2 từ: ảm đạm và bình lặng.

– Alo. Bạn nghe. – Tôi kẹp điện thoại vào vai và trả lời cậu bạn tầng dưới. Đó có lẽ là thứ hiếm hoi tôi ưa được ở mảnh đất này khi cước điện thoại trọn gói không giới hạn thời gian gọi điện, số lượng tin nhắn và thậm chí cả dung lượng truy cập mạng.

– Ừ. Tối nay xuống bạn ăn liên hoan mừng mấy đứa mới đến nhé.

– Ok bạn. Tối tớ sang.

Tiếng dập máy chậm rãi lẫn tiếng băm chặt cười nói có lẽ vang từ trong bếp. Hẳn là hội đang chuẩn bị một bữa tiệc khá to, đồng nghĩa với việc năm nay số sinh viên mới đến chỗ chúng tôi không nhỏ. Tôi đưa mắt xuống đường tìm em. Con phố lại vắng lặng như mọi ngày, còn em và đám bạn có lẽ đã lạc vào siêu thị gần đó thăm thú. Bất giác tôi tự nhủ: có khi nào tối nay tôi gặp lại em?

♥♥♥

Tôi vuốt vội ít keo trong tiếng giục giã của chuông điện thoại. Cậu bạn chăm chỉ cầu toàn của tôi lúc nào cũng vậy, luôn muốn mọi thứ tươm tất, nhất là khi năm nay sinh viên mới không chỉ đông mà còn nhiều con gái, đề tài luôn khiến đám nghiên cứu sinh kỹ thuật chúng tôi đàm đạo, tranh luận và chia sẻ kinh nghiệm không ngớt lời dù không phải gã trai nào cũng may mắn như tôi.

Phải nói là chưa bao giờ tôi thấy nhà bạn tôi đông đến thế. Bếp chật cứng người, còn tôi thì phải lớ ngớ lách mãi mới leo lên được căn gác xép để hàn huyên với mấy ông bạn đồng lứa. Câu chuyện của đám thanh niên xa nhà luôn đầy ắp những đề tài mang tên con gái, và với một kẻ ngoại đạo như tôi thì đề tài đó chỉ được phép dùng để tham khảo, dù tôi vẫn luôn là tư vấn viên bất đắc dĩ cho hội độc thân vui vẻ ở đây.

Lướt mắt dọc căn phòng không thấy ông bạn đâu, tôi rút máy, tính gọi điện cho chủ thớt thì nhận được tin nhắn gọi tôi lên lầu dọn phòng đón sinh viên mới. Tôi ngẩn người một lúc rồi chợt nhớ ra mấy hôm trước có nhận lời cho mấy đứa mới sang ở nhờ trước khi nhận kí túc xá. Cả tuần bận rộn, mệt mỏi làm tôi quên bẵng đi câu chuyện và cũng chưa tìm hiểu xem mấy nhỏ mới đến như thế nào. Tôi chạy lên, hất tay từ trán chào như một thói quen: “Xin chào gia đình!”… và sững lại khi nhận ra em.

Cậu bạn đập vai cho tôi tỉnh lại. Tôi không nghe rõ đã bị trêu những gì hay tụi nhỏ đã đùa tôi những gì, chỉ biết điều băn khoăn cách đây vài tiếng của tôi vừa thành hiện thực mà đến chính tôi cũng không tin vào mắt mình. Chúng tôi thu xếp đồ đạc cho tụi nhỏ khá nhanh vì vốn tôi cũng không phải một gã bừa bãi. Phòng hơi chật nhưng có vẻ gây hứng thú khá nhiều cho mấy đứa. Em dạo quanh phòng một lượt, đưa mắt từng góc một như đang muốn khám phá điều gì đó. Đôi mắt to buồn lúc nào cũng như ngấn lệ khiến tôi không thể rời mắt khỏi em. Đôi lúc em khẽ cười… có lẽ là vu vơ. Dường như em sinh ra không thuộc về mặt đất.

♥♥♥

(còn tiếp)

Mưa… Nắng… & Gió… [P2]

Một ngày dài và lặng khi cơn gió của nó vô tình tan đi mất… Nó chợt nhớ nắng như một phản xạ tự nhiên. Nó bước đi vô định, cố kiếm tìm lại cái nắng đứng bóng của nó ngày nào. Đôi lúc tưởng như nó đã có thể chạm lại dù chỉ khẽ một ngón tay… nhưng dường như nắng không còn ấm áp như nó nghĩ. Cái nắng đó hanh… khô… rất lạnh…

 

Nó hụt hẫng bước chân ra. Tự nhủ lòng rồi nắng sẽ lại ấm nồng bên nó. Tự nhủ rằng lá chỉ lướt qua thôi… rồi cũng thoáng nhanh thôi. Cứ thế… cứ thế… Nó mải mê chạy theo cái nắng chiều trong vô vọng. Hơn một lần nó tuột mất nắng khỏi tầm tay… Sương buông… Đêm xuống… Chỉ còn nó… và mình nó…

 

Nó lặng khuất trong đêm… Cái giá sương bên đèn mờ le lắt siết chặt tâm hồn nó. Với nó, đêm luôn dài như những lời ca thở than ngày muộn. Nó chẳng đủ sức lang thang, cũng chẳng đủ hơi để trút gọn buồn tàn. Đôi lúc nó nhớ nắng, thèm cái sự trở lại của nắng… nhưng có lẽ đêm đủ dài và cay cho nó hận nắng và ước không bao giờ trời rạng. Nó tự mình sống với phố đêm… mình nó… vài người bạn già… mấy lời thơ hiu hắt.

 

Hừng đông. Những tia sáng le lói đầu ngày rạng lên e ấp sau một đêm dài mòn mỏi. Vài tia sáng nhẹ dịu chạm vào da nó. Cái cảm giác thân thuộc từ bấy lâu như cái nắng nó vẫn kiếm tìm 7 năm về trước. Nó chột dạ, tính thử với tay ra kéo rèm xem là thực hay hư.

 

Giọt nắng đầu ngày len lỏi dần xung quanh nó, kéo trôi nó theo những dòng chảy rất đỗi đời thường mà quá lâu rồi nó bỏ lại sau lưng cùng bao kỉ niệm. Xoa dịu cái mặc cảm trong nó, con nắng ngọt lành kéo nó vi vu về miền nhớ… nơi đã từng có vệt nắng đầu tiên, cơn mưa lạ, nắng đứng bòng, gió vô tình… Nó sống lại vẹn nguyên những xúc cảm… Nắng gọi về nguyên vẹn những lời ca.

 

Đôi lúc, bất giác nó thu mình lại, cố dụi mắt, nhủ lòng giọt nắng bên thềm chưa chắc đã dành cho nó. Đôi lúc, nó lại muốn để cho bản thân 1 chút ích kỷ được giữ chút hương mịn sớm sương bên nắng hiền ngày nhẹ. Có lẽ nó vẫn chưa thoát khỏi cơn mê để đủ tình táo cho yêu thương mới chớm. Chỉ biết dường như nó cười nhiều hơn… hiền hơn… nhẹ lòng hơn cho ngày mới bình yên…

 

(to be continued…)

 

Mưa… Nắng… & Gió… [P1]