Tháng Bảo Bình – Trời lạnh như lòng người yêu cũ?

Đây là chuyện kể về người thật việc thật và không đảm bảo các nhân vật thuần chủng. Vậy nên không có tính chất chiêm tinh gì trong câu chuyện này ngoài cái tiêu đề. Đừng hi vọng.
Rét. Buốt. Lạnh thấu xương. Tháng Bảo Bình chào sân bằng thứ mưa gió rợn người. Đến cách nửa vòng trái đất cũng chưa từng thấy đáng sợ đến thế. Hai chữ duy nhất tôi có thể dành tặng cho tất cả những ai đang còn hoặc đang phải còn “vi vu” ngoài kia là vi diệu…
“Tháng Bảo Bình – Trời lạnh như lòng người yêu cũ?…”, vừa run run đánh máy đến đó thì điện thoại rung. Tính viết vài dòng nhân đợt siêu đại hàn làm mọi thứ đóng băng… chỉ riêng một vùng tan chảy. Người nói tôi sến. Người bảo tôi rảnh. Nhưng thú thực thì thói quen viết lách giống như phản xạ tự nhiên khi tôi bỗng dưng khựng lại và không biết nên làm gì tiếp theo.
Tin nhắn của em: “Lạnh quá. Tạnh mưa rồi. Ra ngoài không anh?”
Không biết tôi có sai lầm không khi ngày đó quyết định đi sau làm chỗ dựa cho em dù em đã chọn buông tay tôi không một lý do thực sự. Chỉ biết rằng, từ ngày ấy, tôi cứ ở sau em như một tấm nệm yên bình, vững chãi để em ngã vào mỗi khi mỏi mệt rồi lạnh lùng ra đi khi đã bình yên. Còn con tim tôi, dù cố gắng thế nào, vẫn hằn nhẹ một chữ “sai” ở đâu đó.
“Em đang ở đâu?” – nghĩ vậy rồi tôi vẫn nhắn tin theo phản xạ bình thường.
“Em đang ở nhà.”
“Thế nửa tiếng nữa anh qua đón, đi ăn tối, rồi đi hứng gió nhé.”
“Ok ạ.”
Hòa vào dòng người vi diệu tôi vừa thán phục, trời quả là lạnh buốt như thiên hạ đồn thổi. Vừa đi vừa run cầm cập, đúng nửa tiếng sau tôi có mặt trước cổng nhà em.
Em vẫn vậy, cứ mỗi đợt trời lạnh là em lại giống như một cây kẹo bông hồng tròn lẳn, mềm xốp. Nhưng con tim em thì từ lâu có lẽ đã chẳng còn được như cái vẻ bề ngoài ấy.
Chạy xe dọc cả dãy đồ ăn, em quyết tâm lắc đầu trước mọi làn khói mời gọi chỉ để đi bằng được đến cuối đường nơi có đám lửa đang bập bùng lên cạnh hàng ngô nướng. Em xuýt xoa lăn lăn tay trên những bắp ngô nóng hổi và bắt đầu kể tất cả những gì tôi bỏ lỡ từ ngày cuối cùng hai đứa gặp nhau. Ừ thì nào có đâu xa, mới ngay tuần trước đó thôi… nhưng cuộc sống của em lúc nào cũng đầy những mẩu chuyện thú vị như vậy… có thâu đêm suốt sáng chắc cũng khó thể hết.
Đôi lúc, tôi chỉ muốn nói với em rằng: “Nếu bây giờ anh dành đúng ngần nấy năng lượng để cưa lại em thì mình cưới nhau được chứ?”… Nhưng tôi hiểu, chuyện tình cảm với em từ lâu đã được mặc định xóa khỏi bộ nhớ… và theo tôi hiểu thì tạm thơi chưa có ai hoặc có thể sẽ không còn ai có thể khơi lại nhiêu đấy cảm xúc trong em thêm một lần nữa. Ngày rời xa tôi, em nói sẽ đóng băng tất cả, chỉ cần em hít hơi tiết đại hàn cuối cùng này, mọi thứ sẽ đông cứng lại, kể cả tôi, để em được giữ mãi khoảnh khắc đẹp đẽ nhất về tôi, về em, về hai đứa. Sẽ là tình yêu cuối cùng. Em hứa. Còn giờ thì em không ở lại được nữa…
Thật lòng tôi không tin lắm sự kiên định trong em. Nhưng 5 năm cho chặng đường một mình của em có lẽ cũng dần chứng minh tất cả. Tôi chứng kiến rất nhiều chàng trai cứ đến rồi lại đi trong cuộc sống của em… mà con tim em vẫn chẳng có gì biến chuyển. Dù thi thoảng, tôi biết trái tim đó vẫn gợn lên vì vài thứ cũ kỹ hay những chạnh lòng không phải của riêng ai…
…cũng như lúc này… em vừa hỏi tôi điều gì đó về người vô gia cư bên đường đang loay hoay với tấm chăn mỏng trong tiết trời nhiệt độ về đêm không lên nổi con số 5… khi đôi mắt ấy như rưng rưng, con tim ấy như thổn thức… dù không phải cho tôi.
Tháng Bảo Bình – Trời lạnh có thực như lòng người yêu cũ?
DSC_2327_01
HN26116
16:50
-J-

Chào anh!

10883_1083136515030527_2616959235397656090_n[1]
Chào!
Lâu rồi không gặp. Anh khỏe không, đồ ngốc? Xin lỗi vì bỏ anh một mình non nửa năm nay nhé. Em bận lắm. Đừng hỏi.
Thật ra cũng không biết tả lại chuyện hai đứa trong năm vừa rồi như thế nào nữa. Cái gì cũng có. Cứ làm như là yêu nhau thật ý. À. Ừ. Mà cũng lâu rồi. Không thật thì giả à.
Để đếm lại xem nào. Năm vừa rồi hả. Em thích nhất điều gì á? Thật là anh phải hỏi câu đấy à? Không thấy thật hả? Ai dà.
Năm vừa rồi bên cạnh nhau có 6 tháng thôi, nên anh không nhớ cũng phải. Đây nhé. Em thích…
…những lúc được để yên cho em làm việc, đọc sách, ngủ, chơi đàn,… và thi thoảng chán chán ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy anh. Anh làm gì cũng được, chỉ cần ngồi yên đó và yên lặng bên em. Bình thường cuộc sống của em đã quá ồn ào rồi.
…những buổi chiều vô tình có nắng, có gió, có mùi hương hoa theo mùa làm tim em vô tình bay loạn nhịp.
…những vòng quay bánh xe dọc dưới hàng cây có thứ hoa vàng rủ xuống thành chùm mà em cũng chẳng nhớ nổi tên.
…những lúc anh bỏ bê hết công việc chỉ để đưa đứa hay nhõng nhẽo như em đi ăn kem rồi lại hộc tốc chạy về đi họp.
…những lúc anh đưa em lên cầu trốn, dù sau đấy bị bố mẹ mắng cho tơi tả.
…những lúc anh không quản ngại đường xá để chạy đến ăn với em một bữa cơm, hoặc chỉ đơn giản là ngồi nhìn em ăn, rồi lại lọc cọc đi về.
…những lúc em dù chỉ là buột miệng mà rồi sau đấy cũng nhận được quà.
…những lúc anh luôn ở đó nghe em than thở, nghe em kêu ca, nhìn em khóc, dù rất lâu…
…và ti tỉ những đoạn lãng mạn vô tình anh tạo ra trong năm nay nữa, đồ ngốc ạ.
Năm nay anh vẫn nợ em 1 cặp áo đôi. Đợi đấy! Kiểu gì em cũng đòi. Hừm.
Ơ. Cơ mà. Em bị hết chuyện muốn nói với anh rồi. Vì căn bản là năm nay anh cũng không ở bên em nhiều đó. Hừ. Sao tự dưng em hậm hực với anh thế nhỉ? Rõ là năm nay em có nhiều chuyện vui mà. À. Nhưng không phải với anh. Thế đấy.
Thôi anh cứ đi lượn lờ tiếp đâu đó đi ha. Khi nào rảnh mình ngó nghiêng nhau sau hén. Chắc đến lúc đấy em có thể chơi một bản nhạc hoàn chỉnh cho anh nghe và hát tặng anh cái gì đấy nữa.
Vậy ha. Yên tâm. Không chia tay đâu. Tặng anh thêm cái áo mới, 2015 ạ. Giờ anh tên là 2016… và lại tiếp tục yêu em tiếp như thế nhé!
Love you!

Này người lạ!

Này người lạ! Anh lại bắt đầu điệu lên từ khi nào thế?

Anh có nhớ hơn 20 năm quen nhau, mỗi lần anh điệu đà lên là em lại bực mình như nào không? Đồng ý là mẹ thích anh, lúc nào cũng khen anh, nhất là vào mấy ngày anh đẹp đẽ như hôm nay. Đồng ý là riết rồi đến năm ngoái em cũng phải gật đầu với mẹ là mùi nước hoa mới của anh rất thơm, ngọt hơn cả hương Romano em vẫn thích anh dùng cả năm. Nhưng không có nghĩa là anh được quyền dùng nó để dụ dỗ em ngưng việc và đi trốn cùng anh. Hiểu không hả?!!!

Năm nay mình hòa thuận với nhau hơn nhiều rồi nhỉ? Làm em lại có hứng viết thư cho anh lúc mới gần hết năm như thế này. Cũng tại anh tốt bụng quá mà. Từ sau cái ngày em đón thêm đứa bạn cùng phòng từ đợt giữa năm vào nhà, anh có vẻ quan tâm em nhiều hơn và ngoan hơn nữa. Đưa em đi mua đồ, nuôi em hàng tháng, dỗ em mỗi lần mít ướt chuyện gia đình, đưa em đi trốn mỗi lần em không muốn về nhà,… Nhất anh rồi, người lạ.

À nhân tiện thì em thích mấy chỗ náo nhiệt anh hay lén lút đưa em đến. Dù đôi lúc vẫn thèm được đi một mình với anh thôi nhưng hình như em đang quá lười để tìm một buổi hẹn cho hai đứa như hồi tháng 2. Chắc lại nhanh thôi, muộn nhất là mùa sưa mình lại trốn đi hẹn hò, anh nhỉ?

Quay lại câu chuyện giận dỗi ban đầu, ngoại trừ tội dùng nước hoa quyến rũ em ra thì phải công nhận là thứ hương đó càng qua năm càng ngọt dịu. Bắt đền được không? Anh bớt quyến rũ đi 1 tí được không? Có biết em đang lụt ngập đầu rồi không? Mà em còn không biết bơi, còn phải lội nữa cơ, biết không hả?!?!?! Sao cứ bơm vào đầu em cái ý nghĩ chạy đến bên anh ngay tắp lự không dập được thế này >”< Anh có biết đáng yêu quá cũng là một cái tội không???!!!

Nói thật đi! Hay anh lại đang rảnh rỗi đi tán tỉnh em nào hả? Anh đủ tật xấu rồi. Không nhất thiết phải cập nhật thêm tiểu sử đâu. Em cũng hết chỗ để ghi trong sổ thù vặt rồi nên có thể bảo đội ngũ fangirl fanboy hùng hậu của anh đừng tự tung tự tag anh, đừng hiện lên newfeeds của em được không?!!!!

Hừm. Anh đúng là đồ xấu tính mà. Đợi đấy! Hết lụt anh biết tay em, Hà Nội ạ!!!!!!!!!!

HN81015
22:57
-J-

Này em… Có khi nào dừng chân?

Này em…

Hãy chậm thôi những bước lang thang… chậm thôi những mơ màng… chậm thôi những yêu thương vội vã.

Chậm thôi em cho hương hoa sữa quẩn quanh… cho gió hồ hiu hiu làn tóc rối… cho tiếng thành phố lắng đọng những cung bổng trầm… cho tôi… được một lần… yêu em.

Nếu có một lần dừng lại… Hãy để gã si tinh là tôi bước vào con tim em chốc lát… để em không còn những bước lẻ loi trên con đường dài rợp bóng… để em không còn những chiều ngẩn ngơ trên thành cầu nhìn thành phố lên đèn làm ánh lên khóe mắt em một niềm riêng… để em không còn bơ vơ những ngày gió về tìm thành nội khẽ run lên sau tấm áo khoác mỏng cuối mùa.

Chân trời của em rất xa. Thế giới của em quá lớn với con tim tôi để tôi cứ mải mê theo bước em rất lẹ. Em ở đó mà dương như không ở đó. Nhịp đập tim em hợt hời nhẹ lướt qua bờ môi rồi chợt biến… nhưng sao vẫn đủ gợi lên chút xuyến xao… chút ngọt ngào… chút thầm duyên khó dứt…

Liệu có khi nào em dừng chân? Chỉ một lát thôi. Tôi sẽ đưa em vào những khoảng lặng dịu êm mà em thầm mong ước.

Đó là khi gió chợt lặng, mặt sông chỉ còn tĩnh lại một con thuyền trôi xuôi dòng yên ắng, khi tôi kể cho em nghe về đôi vợ chồng ngư dân già cả đời gắn lấy con thuyền dòng sông, thương người, thương đời, thương nhau…

Đó là khi em tựa đầu vào vai tôi lim dim buổi cuối ngày, chợt một đoàn tàu sáng loáng chạy vụt qua, tôi nhắc em câu chuyện về “Hai đứa trẻ”, rồi hai đứa sẽ cùng đoán xem chuyến tàu đêm đó chạy về đâu và tôi sẽ lại kể em nghe những chặng đường về đêm, những mảnh ghép cuộc đời dọc triền quốc lộ.

Đó là khi tôi dắt tay em đi dọc những con phố già cổ kính, chỉ cho em những vết tích của Hà Nội một thời, đưa em qua những tiếng ca cổ truyền đầy lắng đọng chút hồn quê rồi cùng nhau nhấm nháp cốc sấu chín cuối mùa.

Em đang vội gì cho những yêu thương? Em trốn chạy gì những sạn đau tình cạn? Em sợ mất gì trước thời gian?

Chậm thôi em… Vì yêu thương cuồng si dẫu vội vã cũng cần chút đôi khoảng lặng, để nhớ thương đong đầy chuỗi ngày xa, để em hiểu rằng ta trân trọng.

Chậm thôi em… Vì môi hôn có mê đắm đến say lòng cũng cần phút buông lơi để ta cảm cái lả lướt mịn màng trong hơi thở của nhau.

Chậm thôi em… Vì ái ân mặn nồng hay cháy bỏng cũng cần khúc nhạc tình êm ngọt và vòng tay dịu dàng siết nhẹ lúc tàn canh.

Chậm thôi em…

Để tôi khỏi lạc giữa dòng đời em trôi vội…

Để nhịp lang thang nơi tim tôi kịp ở bên lúc em dừng chân…

Liệu… Có khi nào?

HN231014

23h38

Jessy