Lan man, em lạc giữa mùa trôi.
Con nắng ả oi gói mưa chiều thật vội.
Chơi vơi thế, hay là thôi, thời kệ?
Em mơ chăng? Em còn khát khao chăng?
Hạ bảo em: “Ngắn lắm những mùa trăng,
Em chần chừ, đời trôi, đôi nhịp lệch.
Biết lấy gì giữ trọn dòng hoài bão?
Biết lấy gì em khỏi tiếc ngày sau?”
Thu thì thầm: “Ngắn lắm những mùa mau,
Tâm tư trao, em đừng mang gói lại.
Lặng lẽ em biết bao lần lặng lẽ?
Lắc lư tim chẳng mấy dịp lắc lư.”
Đông gằn gừ: “Ngắn lắm quãng đời dư,
Cháy lên em, mặc một lần tắt vụt.
Gác sân si gạt bên đời đôi chút,
Trả lại em những lúc thực là em.”
Em nghe gì? Hay em chẳng buồn quen?
Chẳng quen mùa,
Chẳng quen anh,
Chẳng quen đời hoài bão.
Chẳng quen lớn lao,
Chẳng quen lời hư ảo.
Chẳng quen em,
Ờ.
Ừ.
Chẳng quen em.
Lê Di.


Lá về với đất

Em gọi ngày gió lên
