Ồ! Mưa!

WP_20150516_21_38_05_Pro

Này em!
Hà Nội mưa kìa.
Ngọt nhé.
Nhẹ thôi
để mình đi cùng
những tháng năm xa.
Lặng nhé!
Bên tôi như thế nhé!
Đến hết đường Hà Nội
để tôi nói yêu em.

HN11515
07:36

-J-

Câu chuyện bên tấm gương

WP_20150510_08_04_07_Pro

Này em…
Có gì lặng trong em
Thoáng buồn nghe mỏi mệt
Có gì lặng trong em
Tôi đi hoài chẳng đến

Này em…
Một chút thôi
Đợi tôi vừa kịp bước
Kịp đan hờ
Đôi ngón tay xinh

Này em…
Vai áo tôi mãi chẳng sờn màu
Em đừng mải hoài sang bên đó
Chẳng có ai đâu
Chỉ còn tôi

HN6515
21:04
-J-

Mùa sưa Hà Nội

1891523_923707677640079_5309242271622755585_oEm hỏi tôi mùa nào mong manh nhất?
Tôi trả lời mùa trắng đất hoa sưa
Xứ thành nội một năm vài canh nở
Gió nhẹ về cuốn vội mấy nhành thơ

HN28215

-J-

Thư gửi người thương

944827_708885229122326_842545667_a[1]Có một ngày em sẽ quên anh

Nơi quá khứ khung trời kỉ niệm

Buông yêu thương dạt bờ sóng biển

Cho miên man gạt nỗi niềm riêng

 

Có một ngày em sẽ xa anh

Khi thương yêu chỉ còn là ảo ảnh

Khi đôi vai anh chẳng còn đủ mạnh

Cho nâng niu xoa dịu mái đầu em

 

Đến một ngày anh sẽ quên em

Quên quá khứ khung trời kỉ niệm

Quên yêu thương dạt bờ sóng biển

Quên miên man… quên cả những niềm riêng

 

Đến một ngày anh sẽ ra đi

Xa nơi em, yêu thương thành ảo ảnh

Xa đôi vai anh chẳng còn đủ mạnh

Xa nâng niu… ai dịu mái đầu em?

 

Biết rằng rồi ta sẽ quên nhau

Dẫu quá khứ đẹp khung trời kỉ niệm

Dẫu yêu thương dạt dào con sóng biển

Xin miên man cứ gọi lại niềm riêng

 

Biết rằng rồi ta sẽ xa nhau

Biết yêu thương rồi cũng thành ảo ảnh

Xin đôi vai anh suốt kiếp đời đủ mạnh

Cho nâng niu mãi xoa dịu lòng em

 

P3114

11:50

 

Jessy

Độc bước

cover05

Hà Nội ngọt ngào một sớm lặng ngày đông

Độc bước lang thang nhạt nhòa con phố rộng

Phố ngẩn ngơ ai hình hài người trong mộng

Mắt môi khép hờ lắng nhịp đập tiếng tơ

Hà Nội bộn bề lúc chiều xuống bơ vơ

Gót chân thẫn thờ phố chờ ngày tàn lụi

Vội vã dòng người ồn ào, cặm cụi

Lạc lõng một người chẳng biết tiến hay lui

Hà Nội phố đêm mùi sương khói hương nồng

Gọi lòng cô đơn chất chồng trong tâm cảm

Nguệch ngoạc vần thơ vẽ nét sầu ảm đạm

Mắt môi buông rơi miên man những mệt nhoài

HN161112

00:38

Jessy

Lan man

ha-noi-mua-thu17

Thu Hà Thành gõ cửa tiết trời se

Thoáng đông về phố bộn bề ngày vội

Anh lững thững bên dòng đời ồn ã

Góc phố quen, quán cũ, gọi mùa trôi

Gió quẩn quanh bao kỉ niệm một thời

Những giản đơn cất đầy nơi tiềm thức

Hơi khói đầu mùa khẽ run lên từng lúc

Nghe bâng khuâng, anh nhớ một bóng hồng

Em có hay Hà Nội đã chớm đông?

Có đang bước trên đoạn đường nắng lạnh?

Có thổn thức góc trời xanh lặng vắng?

Có ước chăng những vị ngọt nhỏ nhoi?

Con gió đi qua mang anh lại bên trời

Dễ đến dễ đi mặc đường đời trắc trở

Cứ dùng dằng sao ở – đi, quên – nhớ

Đông lạnh về, lòng anh chắc giá băng?

Xin cho người trọn màu cánh bằng lăng

Thủy chung bên em, lau khô dòng ngọt đắng

Để anh yên lòng mỉm cười bên đời vắng

Con tim hoang hát nhịp những lời yêu

Xin cho em tôi thôi chỉ một điều

Người đủ tốt như anh yêu chiều dáng ngọc

Xin cho em chim trời bên biển sóng

Mãi lượn bay cùng gió thỏa nguyện mong.

HN31012

0h22p

 

Jessy

 

P/s: Cảm hứng: note viết dở – Phạm Nam’s