Rơi…

Dành tặng mùa Valentine thứ 3… 

Mùa lạnh. Phải. Cái lạnh về gần như trong vô thức. Ta vẫn thầm hờn… thầm giận khi con nắng choán đi cái vị Tết ta hằng mong… nhưng đến khi nó quay trở lại, ta chỉ ước nó chưa từng tồn tại.

Hai năm. Có thể nói là đủ dài cho vòng quay lặp lại. Câu chuyện vẫn ngần ấy chi tiết… chỉ có điều ta đã đứng lên trên 1 vòng trôn ốc… và lần này không phải ta. Chỉ vậy.

Ta gõ cửa. Cánh cửa tự mở ra với vô vàn những bức tranh đẹp. Phải. Rất nhiều. Có lẽ cái duy nhất thiếu trong căn phòng đó là một tấm gương mà chiều dài của nó thì quá ngắn đến độ ta còn chưa kịp đặt mua thêm cho nó sáng hơn chút đỉnh.

Tay nắm cửa tự xoay và một hơi nước nhẹ đẩy ta ra. Ta chới với, tưởng như đang rơi nhưng rồi không phải. Ta đứng một chân trên mảnh đá lơ lửng trôi dọc triền vực thẳm. Không buông. Không rơi. Ta. Vô định.

Mùa Valentine cô đơn thứ 3. Ta bay nhảy đủ khung trời rồi vô tình tự đẩy mình ra khỏi vòng yêu thương để đón Valentine trong giá lạnh. Ta thường không tiếc một cuộc tình đã qua. Chỉ là ta luyến lưu cái cảm giác ái tình mặn nồng của mọi tình yêu mới chớm. Lần duy nhất ta nuối tiếc một con người đã xa rồi… câu chuyện buồn của 2 năm về trước.

Ta lạc. Phía sau cánh cửa đó không có lối đi hoặc có chăng một lần nữa ta phải tự vẽ đường đi cho riêng mình. Có lẽ ta sẽ bơ vơ thêm một quãng thời gian khá lâu… khá lâu nữa… Có lẽ vậy.

– You want to see a lovely Gryffindor witch or a gentle lady today?

– Gryffindor for sure.

Ta vô tình hình dung một con nhóc ngẩn ngơ trong hiệu sách, quàng đồ nhà Gryffindor, lang thang cả chiều rồi ra về với mấy thứ đồ nghịch ngợm hay lặng thinh một góc cafe nào đó ngâm nga vài mẩu truyện của Marc Levy…

Chợt nhớ… Lâu rồi… Ta chưa vẽ ra cái gì cho năm mới…

 

HN11214

15:39

Jessy

Có những thứ vô tình thành hạnh phúc… (?!)

“… Không có gì là tự nhiên có. Cũng không có gì tự đồng lìa xa. Có chăng là ta vô tình đánh mất cái ta tìm kiếm. Hãy thử vươn tay ra. Hãy thử cất 1 bước chân. Chưa cần chạy đua đâu. Bạn đã chạm tới hạnh phúc rồi.”

14/02/2011

[…Love…]

Phải. Có những thứ chỉ giản dị thế thôi. Có những quy luật chỉ đơn sơ thế thôi nhưng dường như không ai chịu thỏa mãn với thực tại có thể coi là hiếm hoi của mình.

Ngày bé, nó đọc quá nhiều thứ mang tên “cổ tích”. Nó luôn mơ về một cậu chàng hoàng tử khôi ngô, biết hát, biết nhảy để có thể đưa một con bé 6 tuổi lướt trên điệu waltz nhẹ nhàng. Ừ. Nó đã tìm được một người như thế. Cái cảm giác đi dạo dưới sân trường sau lễ khai giảng khi mọi người đã về hết, nói chuyện vu vơ vài câu sau khi 2 đứa vừa kết thúc màn nhảy trên sân khấu… Cảm giác có hoàng tử của trường ở bên như thế… Nó… hạnh phúc.

Lớn hơn chút nữa. Phim ảnh trở nên thường nhật hơn với những thứ lãng mạn trong thế giới thần thoại, kiếm hiệp. Nó say mê các anh chàng lãng tử, hào hoa và ước ao một ngày tương tự. Nó tìm thấy chàng trai có nụ cười tỏa nắng sau 3 năm vương vấn không dứt mối tình trẻ con hồi cấp 1. Cái háo hức duy nhất trong suốt 2 năm cuối cấp 2 của nó là được đến cái sân tập chỉ có 2 đứa để được ngắm nụ cười ấy… và một ánh mắt rạng ngời hơn sau đó. Một ánh mắt… một nụ cười… đem nhịp tim nó quay trở lại. Chỉ cần nhìn thấy thôi… Nó… hạnh phúc.

Bước ra khỏi cánh cổng trường cấp 3 với vô vàn những thăng trầm mà chính nó cũng không muốn nhắc lại. Cuộc sống của nó gắn quá lâu với những bản nhạc buồn… lời ca in đậm vào tâm cảm. Hạnh phúc với nó… hay cái nó thầm mong chỉ là có người sẽ hát cho nó nghe những nốt sáng trong câu hát đó… chỉ vậy… nó sẽ yêu… sẽ vui…

Mọi người nói nó mộng mơ quá nhiều. Nó cười hiền. Nó kệ… Nó cứ mơ giấc mơ của nó… dù vốn nó cũng không tin vào một ngày như vậy… và nó thì quá hiểu trực giác của mình chưa bao giờ sai…

Công nghệ hẳn là sẽ đảo lộn mọi thứ kể cả cái nó hằng mong nhất – một buổi tỏ tình lãng mạn… một lời cầu hôn khiến cả thiên hạ ganh tị… Hoặc nó là một đứa viển vông… Hoặc nó đã quá đau để đòi hỏi chơi trò ú tim với số phận. Nói một cách đời thường thì nó chả dại đánh cược những thứ xa xỉ đó vì nó quá hiểu duyên số là đứa bạn thân nhất nhưng cũng là cái đứa đểu nhất nó từng quen. Vậy đi… Gật hoặc lắc thật nhanh… Một chút đong đưa thôi… nó sẽ phải lắc đầu cả đời.

Nó sống vội hơn cho những yêu thương… cũng giản đơn hơn cho những hài lòng thường nhật. Hạnh phúc với nó… vô tình… chỉ là lúc ngồi ngắm một cái nick sáng; nhận được tin nhắn dù vu vơ chả có nội dung gì cụ thể; ngắm nhìn ai đó từ xa qua lớp kính của quán KFC – cái vị trí đắc địa mà nó phải canh chừng một đứa trẻ con để có được; một cái tick like hay một comment dù tiện thể; ngồi lặng yên bên cạnh ai đó đang làm việc, chỉ để được nhìn thấy một khuôn mặt quen, một hơi ấm thân thuộc luôn sợ mất… Nó học cách ngừng mơ ước những thứ xa xôi và hài lòng với những thứ đang lăn trên đường chỉ tay của nó. Dù cho nó có ghen tị với những người vốn sinh ra đã dễ dàng có được tất cả mọi thứ… nó hiểu tranh đấu để giành lấy những gì là của nó cũng không đến nỗi tệ. Vậy nên… hạnh phúc… cứ nhỏ nhỏ thế thôi… cứ vô tình thế thôi… cho con đường trải hoa hồng của nó…

P191213

12:52

 

Jessy

Nhảm. Hỗn độn.

… Tháng 12…

Còn 30 ngày nữa là sang năm mới. Cái sự hào hứng tiết cuối năm giảm dần theo độ tuổi. Hoài niệm hơn về mọi thứ. Cái bản ngã bên trong cứ chực ùa ra siết chặt con tim đang đi qua giới hạn chịu đựng của chính nó. Tâm trạng hỗn độn không phải lần đầu và có lẽ cũng không phải là lần cuối. Đầu óc mông lung lạc giữa bộn bề những thứ nửa thực nửa mơ… mà với ta chẳng bao giờ là đủ.

Cứ thế. Ta mơ những giấc mơ ngọt lành mà đến khi tỉnh lại, ta chẳng thể nhớ nổi đã trải qua những chuyện gì. Ta đã lạc rất sâu trong miền xa xăm… mơ hồ… trốn chạy cái thực tại ngổn ngang trước mặt. Ta lang thang nơi ngã rẽ không tên sắp rơi vào lối cụt chẳng phải của riêng ta… Mơ thôi… mơ thôi… mơ thôi…

Khúc nhạc buồn thảm nhất thế kỷ. Ta vô thức tua đi tua lại nó như muốn vẽ thêm… đánh dấu chuỗi ngày kì lạ. Ngẩn ngơ. Ta thèm một bờ vai… thèm được chạy thật nhanh về cuối chân trời nơi hừng đông nắng rọi… thèm chút chở che… ngọt dịu. Ta khẽ run lên gọi về dòng hồi ức… tự thức tỉnh mình những mộng mị u mê…

Con tim ta gào thét thứ âm sắc nhói lòng… vẫy vùng lời tuyệt vọng. Lý trí gồng lên như nó vốn phải thế… xoa dịu cái ấm ức nghẹn sâu… Có những sự thật mãi sẽ chẳng nói nên lời… Có những lời ca chẳng bao giờ rời khỏi đôi môi… Có những ký ức mãi chỉ là ký ức… trốn thật gọn… thật gọn… thật gọn…

Ta trở về đúng nghĩa với yêu thương

Nhặt niềm nhớ ôm dặn lòng nhịp thở

Hừng đông qua dịu nhòa cơn nức nở

Xua hơi mơ mang nắng ngọt tình thơ

 

60 left

 

P11213

23:32

Jessy

Đông trời lạ

Trốn lẹm trong nhà cả ngày với tâm thế hả hê vô cùng vì ngoài trời đang dở nắng dở mưa. Thiết nghĩ một ngày như thế này mà phải chui ra ngoài đường thì ko còn gì tệ bằng. Ngồi nghe Richard Clayderman, lắc lư theo tiếng piano kỳ diệu, nó trôi nhẹ nhàng trong đống bài tập một cách thoải mái hơn, nhanh gọn hơn. Cảm giác ở lì trong nhà nghe tiếng mưa lách tách và tiếng gió rít ngoài cửa sổ trở thành thú vui tao nhã của nó ở cái thành phố im lìm này. Nghĩ cũng thú…

b19elements130

Một vài câu bâng quơ… vài tin nhắn ngẫu nhiên… và bùm… nó có một cuộc hẹn. Đi học. Cuối giờ chiều.Còn gì tệ được hơn câu chuyện này trong ngày thư thái của nó… Bước vội ra khỏi phòng với cái áo khoác to đùng. Nó tin là có nắng đến mấy cũng chả làm nó lạnh nổi nữa. Câu chuyện thời tiết ở xứ vùng cao này đủ thể loại lạ lùng mà nó phải tin dần dần thành quen. Trời lạnh hơn nó tưởng… quá nhiều. Và hiển nhiên, nó run lập bập. Khu kí túc nó ở trở thành ranh giới giữa sáng tối, nắng gió, nóng lạnh… Còn nó… thẩn thơ ở bến bus… tay phải ra mồ hôi và tay trái thì run cầm cập. Nó nghe vài khúc nhạc buồn, gọi một cuộc điện thoại vu vơ chỉ để được nghe giọng và nghe dỗ rồi lại chìm vào lời nhạc. Dĩ nhiên là không quên làm vài tấm nhân lúc trời lạ và cầu vồng chỉ hiện mỗi cái chân rất vô duyên gợi đòn.

sky

Nó vừa bước lên xe thì nghe tiếng cào cửa… Mưa. To. Rất to. Rồi dịu lại. Rồi e lệ. Nó ước có thể quay lại chính xác những gì nó nhìn thấy trên chuyến xe đó. Lần đầu nó bắt gặp mưa lụa ở xứ xa xôi này. Mưa nghiêng theo nhịp gió như người ta xối vòi hoa sen nhẹ nhẹ. Tán cây vàng ươm cũng ngả mình tiễn biệt lớp áo cũ màu còn mơn mởn. Cây trút lá như bồ công anh trước gió. Ra là ở cái xứ này, lá rời cây đẹp mê hồn như vậy… Lần đầu tiên mọi thứ giống trong tưởng tượng của nó một ngày tháng 7. Nhẹ nhàng. Lắng đọng. Cái đẹp dịu dàng say đắm lâu rồi nó mới được chiêm ngưỡng trầm trồ.

stock-footage-falling-leaves-blowing-in-the-wind-looped-and-masked

Rảo bước từ bến bus đến trường. Nó nghĩ vu vơ đủ thứ chuyện. Ánh mắt nó tội nghiệp trước cái lạnh điếng người, cứ ngẩn ngơ nhìn vô định. Một hình dáng quen lướt qua nó, nụ cười lạ và hai cái tai nghe cùng mau vụt vội qua nhau khiến nó bất giác mong anh ở đó… Sẽ không chỉ còn là giây phút thoảng qua nhau vô tình mà sẽ có cái giữ tay, siết chặt cùng những gì nồng ấm nhất trong ngày đông lạnh giá… Nó khẽ mỉm cười rồi cất bước nhanh hơn về phía thực tại… miệng không ngừng nhủ thầm… 77 ngày nữa thôi…

P141113

21:52

Jessy

Ngày gió và em

Em bừng tỉnh sau cơn mộng mị vu vơ. Cái sợ hãi còn đọng hoài nét mặt. Đôi mắt em còn thoáng ngấn lệ vơi. Ngày trở gió nơi trời xa xứ lạ. Chút cô đơn bám lặng cảnh – tình.

a_dream_about_you_by_slider05-d3jojda

Đêm mơ qua. Em mải miết chạy theo hình bóng lạ. Chới với. Cố gắng bám níu thứ gì đó mờ ảo, xa xăm. Em lạnh. Khẽ run lên tiếng thì thào hơi khói. Nghẹn. Đắng.

a2176605195_10

Gió rít từng đợt những lời thương ai oán. Nước mắt em rơi cho chút hờn tủi, xót xa. Em mơ gì ngày lạ? Thổn thức gì ngày qua? Em lạc lối dấu chân nhòa hơi gió.

crying-girl-sad-tear-tears-favim-com-84296

Bất giác một bàn tay. Em vội vàng quơ lấy giữ chặt nơi bờ má. Gió thổi tan khóe mắt giọt niềm riêng. Trôi. Còn mình em… Hụt hẫng…

lovinghands2bycurtaincajk5

Lững thứng… Vô hồn… Em trải bước chân vô định. Mây chẳng buồn trôi cho đời em thấm lặng. Gió ơ hờ rạch tiếng xác xơ. Lá rạo rạc chốn lòng em rạo rạc.

cover05

Con đường lá đủ dài cho đôi chân mỏi mệt. Em quỵ xuống vừa kịp đôi tay đỡ. Hơi ấm quẩn quanh em nét thân thương. Vòng tay lâu rồi em không tìm lại. Bất thần. Em giữ vội cho con tim ấm lại… thổn thức nhịp tình trôi. Em òa lên những nức nở… âm thầm. Siết chặt. Run khẽ. Em không còn nghe gió… nghe mây… nghe lá… tiếng tổn thương.

hug_7_sr

Em bừng tỉnh sau cơn mộng mị vu vơ. Cái sợ hãi còn đọng hoài nét mặt. Đôi mắt em còn thoáng ngấn lệ vơi. Ngày trở gió nơi trời xa xứ lạ. Chút cô đơn bám lặng cảnh – tình.

P271013

14h00

Jessy

Hà Nội – Nơi miền nhớ gợi thương và đứa con xa xứ

Tròn 20 ngày và Hà Nội sang thu. Cái cảm giác bồi hồi về miền đất gió mưa bất chợt dội về làm xôn xao tiềm thức. Mùa Hà Nội õng ẹo nhất… mùa Hà Nội đẹp nhất… mùa Hà Nội đợi mong nhất… lại là lúc đứa con yêu được cưu mang tung cánh bay đi để lại sau lưng những trang dài kỉ niềm…

Nhớ là thu năm nào cũng viết tặng Hà Nội một cái gì đó. Mà thật ra cũng chẳng phải chớm thu. Chỉ là cái se se nhất thời phút giao mùa làm lòng người ấm lại hoặc bất giác cô đơn. Hẳn là cái thời khắc kì diệu cho con người tìm về bản ngã… cho đôi lứa xích lại… kề vai…

Năm nay nghe thu chỉ thuần trong tin báo. Ngẩng mặt nhìn xứ trời xa tự hỏi Hà Nội năm nay thu có giống đây không? Khẽ với tay vương chút nắng chút gió rồi ngao ngán buông lơi tiếng thở dài thao thức. Ừ. Hà Nội. Thu khác lắm. Dù là vị nồng mùi hoa sữa, cái hanh hao rạo rạc làm thành phố vốn xô bồ rơi vào khoảng lặng nao nao hay tự lòng người tìm chốn bình yên chốc lát, thì người bạn già vẫn ngấm nhuần một nét đẹp cổ xưa mê đắm nhất trong cái khoảnh khắc này.

Sinh ra và lớn lên trong lòng Hà Nội… chỉ biết gục đầu vào đó khóc mỗi lúc cô đơn siết chặt… hét lên với nó mỗi lúc cảm xúc trào dâng… nhắng nhít với nó mỗi khi hạnh phúc nhỏ nhoi quẩn quanh chợt chớm… Người bạn già cười hiền và có lẽ cũng lắc đầu xuề xòa cho đứa trẻ con không bao giờ lớn… Nhớ… Rất nhiều…

Người ta nói cái đất tứ xứ này âu cũng chỉ là điểm dừng… là chốn vãng lai cho kẻ đi người ở… thương mến gì nơi kẻ Bắc người Nam đằng xuôi đằng ngược… Thời cũng chẳng sai vì Hà thành vốn vậy. Cái mảnh đất ngàn năm vốn e lệ ẩn mình. Kẻ vãng lai vô tình tìm lướt qua góc khuất mộng mơ rồi cũng chẳng thêm lần tìm nổi lại. Có chăng được vài bức hình nhòa cảnh trắng đen.

Hà Nội chỉ đẹp đẽ khoe mình trong mắt những người con trót nặng tình miền đất vội…

Trời Hà Nội trong xanh

Một sớm thu mát lành

Tình Hà Nội mong manh

Chiếc áo thu mỏng manh

Mùa Hà nội óng ánh

Lóng lánh muôn sắc màu

Người Hà Nội yêu mau

Dẫu biết đâu ngày sau

Ngày đầu thu 2012

Jessy

Dành tặng Hà Nội vào thu khi nỗi nhớ trở nên thường nhật… một bóng hình…

P6913

09:51

Jessy