Nỗi đau “tình” đầu có thật sự ám ảnh?

P/s: Tôi viết bài này về nỗi đau đáng sợ của những mối “tình” đầu… Còn nếu bạn muốn hiểu theo một dạng đau khác thì tôi không khuyến khích nhưng cũng không ngăn cản…

“Tình” đầu. Phải. Dù là mối tình đơn phương hay từ hai phía thì cũng sẽ ám ảnh rất lâu cùng với nỗi đau tưởng chừng như vô hạn. Có quá nhiều câu chuyện minh chứng cho sự thất bại của “tình” đầu sau biết bao nỗ lực phản biện vô vọng dần theo trải nghiệm. Vô tình, nó làm cho người ta rơi vào tâm lý hoang mang, sợ hãi khi chuẩn bị bước vào cái gọi là “tình” đầu.

Nhưng có thật sự nỗi đau “tình” đầu đáng sợ như bạn nghĩ?

Everygirl dreams to be treated well in the first love.

They even do not know that they have to sacrify for it, and in case they know, they would run away instead of facing

Tôi có một cô bạn đồng lứa. Nếu nói về việc độc thân – hay gọi tắt là ế – thì hẳn không ai có thể địch nổi kinh nghiệm của cô nàng này. Có hàng tỉ lý do cô bạn tôi có thể đưa ra để giữ mối quan hệ dừng lại ở trạng thái tán tỉnh, đong đưa thay vì việc dấn thân vào một cuộc tình thật sự để cho đi và nhận lại theo đúng nghĩa của việc cân bằng hormone. Không rõ là do ngôn tình hay sở thích, nhưng thực sự cách đây vài ngày, tôi vẫn không thể lý giải nổi cái niềm tin mãnh liệt của cô bạn mình về việc yêu là cưới hay “tình” đầu sẽ phải dẫn đến hôn nhân trong khi vốn bản thân cô nàng cũng trăng hoa chẳng kém phái mày râu.

Cách đây chắc cũng ngoài 60 giờ, tôi gặp lại cô nàng tình cờ và nghe nàng ríu rít kể về “tình” đầu trong sự háo hức đến ngạc nhiên. Cô bạn tôi lải nhải khá lâu về những kỉ niệm chính thức của nàng và một anh chàng không biết là may mắn hay xấu số nào đó, vì với tôi, việc trở thành “tình” đầu của ai đó vẫn là cái làm tôi ái ngại. Và có lẽ thứ hay ho nhất mà cô nàng đắc chí khoe với tôi là cái nỗi đau “tình” đầu nó không đau như được “dạy”. Nó giống như chuyện cãi vã… cũng có nóng nảy, có vội vàng, có vô ý làm tổn thương nhau, có chút lo sợ, có chút nhói lòng,… nhưng rồi vị ngọt của tình yêu chân thành lại xoa dịu tất cả… hay ít ra vì cô bạn tôi đang yêu nên việc trải qua nỗi đau như thế hình như cũng mang lại một chút gì đó ngọt ngào. Một thứ lạ lùng nữa khiến bạn tôi khoái trá hơn là cuối cùng nàng cũng đã biết ghen là gì.

Finally, after some strange feelings, you could be peaceful like this

Để cho cô bạn xả hết ra những hứng thú của lần “yêu” đầu, tôi lân la hỏi ngược về cảm xúc và tâm trạng cô nàng trong suốt hơn 20 năm quyết tâm đi tìm một chàng bạch mã với chiếc xe hoa tráng lệ. Ngoài việc sợ cái thứ đau đớn trong tưởng tượng kia thì có lẽ cái làm tôi giật mình là mối tình đó dường như đã có một cái kết định trước và người ở cuối con đường không phải là bạn tôi. Cô nàng thở dài sau khi chấp nhận cái chân lý tôi vẫn thường làm nhảm: 99% “tình” đầu đều thất bại và tệ hại theo cách riêng của nó mà cô bạn tôi thì không thể đủ “khéo” đến độ nhích được vào 1% còn lại.

Mắt cô nàng đỏ hoe nhưng miệng thì không thể ngừng cười cho những thứ ngọt ngào trong suốt những tuần vừa rồi. Chút bối rối khi có một vòng tay lướt nhẹ qua eo. Chút xốn xang khi hơi thở lướt qua vành tai vài lời thì thầm. Chút thổn thức khi có thứ gì đó mềm mềm lả lướt trên da… môi. Sự thăng hoa khi hai tâm hồn quyện hòa làm một. Cái ôm siết sau cơn đau đầy thi vị kể trên mà dường như khi yêu nhau người ta luôn vô tình muốn tạo ra để lấy cớ được níu tay nhau trở lại cho cảm xúc bùng lên thêm phần mãnh liệt… Tất cả những thứ đó sẽ là những gì bạn tôi mãi mãi không thể nào quên được về “tình” đầu – cái mà tôi luôn cố gắng diễn tả trong suốt thời gian quen nhau và luôn phải dừng lại ở một câu: “Thôi. Cứ “yêu” đi rồi mày sẽ hiểu.”

Just take a step in love and you will see

Bạn thấy đấy. “Tình” đầu không hề đau đớn như bạn nghĩ. Và nếu một cô gái ngoài độ tuổi 20 chưa một lần “yêu” và từng rất cố chấp cho lí lẽ của mình còn có thể thốt lên câu nói đó khi chấp nhận dấn thân vào một cuộc “tình” biết trước hồi kết thì không có lí gì bạn lại lo sợ khi có thể tự cầm bút viết hồi kết cho câu chuyện “tình” đầu của bạn.

“Thế vẫn còn muốn yêu nữa chứ?” – Tôi hỏi vu vơ một câu trước khi tạm biệt. Cô bạn tôi chỉ cười và nói: “Đi hết con đường này chắc chắn sẽ rẽ sang một con đường khác đẹp hơn”.

Và có lẽ tôi sẽ chờ một buổi cafe bất ngờ nào đó để được nghe bạn tôi lải nhải về việc cô nàng đã đi qua những đoạn đường nào và ngày càng trân trọng từng bước chân mình có như thế nào.

HN11813

01:51

Jessy

Chủ Nhật thi thú ngày sau bão

Sáng Chủ Nhật.

Thường thì người ta nói đấy là ngày nghỉ. Kế hoạch hàng tuần thì vẫn là ngủ nướng đến tận trưa (mà thật ra là ngày nào không có việc gì buổi sáng nó đều như thế) rồi mò dậy gặm tạm cái gì đó và nhắn mấy cái tin hẹn cafe cho buổi chiều hoặc ngồi nhà chơi mấy trò tự kỉ cho hết ngày để rồi đến tối nhận ra mai đã là Thứ Hai. Phải rồi. Và Chủ Nhật này, suýt nữa cũng thành ra như vậy.

Nói chung là việc chạy hai mốc báo thức cách nhau một tiếng rưỡi luôn có hiệu nghiệm nếu bạn định tỉnh dậy vào mốc giờ thứ hai, và nó cũng không hiểu vì sao cái chế độ 6h – 7h30 của nó vẫn đặt đều cho cái ngày như thế này. Lọ mọ tắt chuông bò dậy trong cái lớ ngớ của một đứa vẫn còn ngáo ngủ, nó nghe loáng thoáng mẹ nói gì đó về việc không ở nhà và chốt lại câu chuyện, thứ duy nhất nó nhớ được là ngày hôm nay, có một mình nó ở nhà.

Nếu là ngày này vài năm về trước thì nó sẽ hét ầm lên sung sướng vì giành được thế giới riêng lí tưởng trong vòng nửa ngày luôn là thứ nó ao ước từng giờ. Ờ. Cơ mà đến hiện tại, trong cái lúc như thế này thì nó lại hoang mang tột độ, chột dạ nhủ thầm: “Bỏ mẹ. Ở nhà một mình cả ngày. Mình có trót hẹn ai cái gì ở đâu không nhờ?”. Nghĩ đoạn rồi nó chạy sang mở cửa sổ. “Hự. Nắng mới ghê” – Nó cười khẩy cho cái dự báo thời tiết tối qua rồi lại tiếp tục cái băn khoăn lúc trước.

Tặc lưỡi và vỗ bàn đánh đét, nó nhớ ra là có cái hẹn – lí do để nó không tắt chuông báo thức tối hôm trước và rơi vào cảnh dậy sớm như thế. Ừ. Đến lúc này thì tỉnh rồi. Lại lên xe làm một vòng vậy.

– Morning Sunday – Favorite breakfast with some cupcakes –

Ngoại trừ những ngày râm mát có gió hiu hiu thì Hà Nội vẫn đẹp và dễ chịu nhất khi ngắm nhìn từ xe buýt. Và riêng ngày hôm nay thì nó được tận hưởng cả hai cái thi thú đó. Đứng đợi xe ở một bến mới, tán cổ thụ đủ khéo kéo cho nó một khoảng nắng nhẹ. 8h sáng, chả có lí gì mà nó lại phải mở ô vào cái giờ đẹp như thế – khung giờ ít ỏi mà nắng còn đủ nhẹ nhàng để vờn trên má nó. Hít một hơi nắng thật sâu và nó cảm nhận được ngay hương gió về bên làn tóc. Mùi tóc mới gội phảng phất quanh nó làm không gian thêm phần trong lành khi dòng xe cuối tuần không quá tất bật như mọi ngày. Nó nhắm mắt, khẽ vươn mình nghịch ngợm thứ nắng gió dịu dịu đó. Một bản nhạc nhẹ nhàng. Nó linh cảm cho một ngày cuối tuần đầy hương sắc.

Rút vội tờ 5k và nhảy lên xe sau khi giật mình cười thầm vì anh phụ xe hôm nay bảnh hơn mọi ngày. Một phần cũng là vì vừa leo lên thì được nghe anh ý bảo: “Cháu ơi đứng lùi về sau này này”. Ô hay. Ra là hôm nay trông nó trẻ con đến vậy cơ đấy. Hay tại vì cái xắc đỏ bé xíu như đồ chơi và cái tai nghe màu hồng nhỉ? Chứ nếu nhớ không nhầm thì nó đã không còn là học sinh từ lâu lắm rồi mà. Ừ. Thôi được cái ngày nắng đẹp và được người ta cho trẻ lại, anh phụ xe đẹp trai hơn cũng phải.

Nếu bỏ qua cái sự bất mãn của nó vì cả lượt đi và lượt về ngày hôm nay nó đều gặp 2 thanh-niên-nghiêm-túc ngồi khư khư giữ ghế trên xe mặc cho các cụ đứng bám víu vào cái cột đèn SOS thì mấy chuyến xe hôm nay rất thi thú. Cái giọng Sài Gòn dễ thương của anh bạn thư sinh đứng sau lo lắng hỏi đường xuống bệnh viện – chắc sợ lạc. Sau một hồi nói đi nói lại thì nó cũng chán dần, muốn quay trở lại với thế giới riêng của nó và đẩy anh bạn cho anh phụ xe bảnh bao giải quyết nốt. Nghĩ lúc sau cũng lo lo, đến bến đó quay lại anh chàng đã xuống được đến nơi an toàn.

Chuyến xe vãn dần và cuối cùng nó cũng tìm được chỗ để chui rúc, đón nắng, ngắm phố. Nắng luồn qua cửa kính xe buýt nhẹ dịu hơn. Nó nhìn ra và thở phào vì đã quyết định để xe máy ở nhà. Hà Nội ngày sau bão lúc đó nắng như đổ lửa, còn nó thì đang được chễm trệ ngồi trong một cái phòng điều hòa di động, phởn phơ theo nhạc và thi thú theo cách của riêng nó. Cái kiểu cười mãn nguyện tít mắt như trẻ con. Hình như nó cũng hát vài câu vu vơ nào đó. Cũng may là không bị đuổi xuống xe sớm. Nó nghĩ mông lung về nhiều chuyện. Thi thoảng lại nheo mắt chào vài con phố già quen thuộc. Hà nội ngày nắng… làm cho nó cũng xôn xao theo cái hơi hè khô khô, xốn xang kì lạ. Chả biết là nó nhớ gì, tiếc gì hay đã nghĩ những gì lúc đó. Nó nửa vui nửa buồn… nửa hồi hộp, man mác theo từng dòng nhạc. Cười hiền. Thích thú.

– Chỗ ngồi ưa thích mỗi lần vi vu –

Rảo bước trên con đường đã có thể gọi là quen thuộc. Một cuộc điện thoại rào trước, dọa dẫm nhưng cuối cùng thì nó vẫn phải đánh vật với cục thịt 80 cân và kết thúc buổi sáng bằng chuỗi lời đường mật để xoa dịu cái dạ dày. Nghĩ cũng ấm ức.

Được đền bù bằng bữa trưa sang chảnh, nó sốc toàn tập khi được tận mắt chiêm ngưỡng đĩa mỳ sốt bò kem nấm dễ hai đứa ăn cũng không hết. Trông thôi đã đầy hết cả người dù nó vốn là tín đồ trung thành của thứ sốt này. Kiểu gì cũng không trụ nổi quá nửa đĩa dù cho có người đẹp để ngắm, chuyện hay để nghe – nó chắc mẩm và cũng không quên gọi hộp mang về. Cái cảm giác thèm mà không cố ăn thêm được làm nó không biết nên vui hay nên buồn. Chắc là nên buồn… Ừ. Buồn cười.

Ăn uống mệt lử. Mệt vì ăn. Nó thích thú với cái suy nghĩ đấy cho đến tận lúc được lăn ra cái salon êm ái. Chui rúc gọn lỏn vào cái gối ôm thơm mùi X-Men và ngủ thiếp đi làm cho buổi trưa của nó thảnh thơi, êm ru như gã Lệnh Hồ Xung nằm nghe đàn ở cái nhà tranh trong rừng trúc. Thi thoảng ngứa răng, nó lại quen miệng gặm gặm nhai nhai không khí… nghe nhột nhột. Giấc mơ nhẹ thoảng qua. Nó chìm vào cơn say lơ mơ trong thoáng hương hè dịu nhẹ…

– Just feeling like this –

HN4813

23:46

Jessy

 

Xích lại gần nhau đôi khi không cần điểm chạm

Nhân mấy ngày mưa dai dẳng và thiên hạ ai ai cũng kêu buồn, có lẽ tôi sẽ kể vài mẩu chuyện nho nhỏ cho các bạn cảm thấy ấm lòng và đỡ bức bối hơn cho cái cảnh cả ngày cắm mặt ở nhà vì mưa hay mắc kẹt ở chốn chán ngắt  để phải nhớ nhung một ai đó… cả ngày…

Câu chuyện về sự chiếm hữu…

Người ta thường nói tình yêu là ích kỷ. Cái ích kỷ trong thứ gọi là yêu này tôi cũng đã từng nói qua trong một bài viết cũ. Lớn dần lên qua các mối tình, càng ngày tôi càng nhận ra sự ghen tuông đã và đang giết chết thứ cảm xúc thiêng liêng đó nhiều đến thế nào. Việc đắm mình trong sự mù quáng của tình yêu để ra sức ôm chặt lấy nó, giữ riết nó bên mình khiến cho cả hai bên đều mệt mỏi và kiệt sức. Mâu thuẫn cũng từ đó mà ra. Rạn nứt… tan vỡ cũng lối đó mà thành. Câu hỏi đặt ra là có nhất thiết phải gồng mình lên như thế… có nhất thiết phải tự đày đọa bản thân như thế… để giữ lại một con người? Và có lẽ, trước khi trả lời câu hỏi trên, bạn hãy soi gương và tự hỏi mình là ai và đang ở đâu trong cuộc tình đầy căng thẳng đó?

What if the peg is tight enought to cut the rope and make the heart fall?

What if the peg is tight enought to cut the rope and make the heart fall?

Bài học về sự kiểm soát luôn là thứ được nhận ra quá muộn mạng khi một trong hai người vô tình bước vào vùng cấm của người kia. Không phải ngẫu nhiên người ta luôn rạch ròi giữa bạn thân và người yêu, hay thậm chí là bạn đời. Rõ ràng chúng ta luôn khẳng định một điều rằng nếu chơi quá thân, hiểu quá rõ về nhau thì sẽ chẳng thể yêu nhau được, nhưng chúng ta lại luôn cố gắng tìm hiểu mọi điều dù là bí ẩn, thầm kín nhất của người kia. Tính ra thì bạn định làm gì với tất cả sự thật đó? Hay chỉ đơn giản là để sau khi tìm hiểu và biết quá rõ về nhau xong rồi lại muốn quay trở lại làm bạn thân? Xin thưa rằng câu chuyện đó chỉ nằm trong cổ tích và hi hữu lắm mới có trường hợp nó linh nghiệm trong thực tế. Và tôi tin là chẳng mấy ai may mắn nổi như mình. Hoặc có lẽ tôi sẽ viết một bài vào một ngày nào đó về cách biến giấc mơ này thành hiện thực với bạn.

Chắc hẳn một vài bạn lúc này đang đập bàn và nghĩ: “Câu chuyện về việc hiểu nhau quá thì không yêu được chẳng liên quan gì đến việc yêu rồi tìm hiểu nhau thật kỹ vì điều đó chỉ làm tôi yêu người đó hơn mà thôi!”. Ừ. Nếu may mắn yêu được một chàng trai chính nghĩa – tuýp đàn ông đã được liệt vào diện sách đỏ hay chưa nói đến việc có khả năng đã tuyệt chủng trong ít nhất nửa thế kỷ trở lại đây – thì bạn hoàn toàn có thể nghĩ như vậy, nếu muốn. Còn lại thì tôi không biết bạn đủ tự tin đến đâu để nói rằng bạn hiểu hết người yêu mình và hoàn toàn tin tưởng anh ấy nhưng nếu bạn làm được điều đó thì thực sự tôi phải thốt lên lời thán phục. Đơn giản vì một đứa cực thoáng với người yêu như tôi còn không dám chắc nếu biết tường tận mọi chuyện về cuộc sống thường ngày của anh, tôi có thể bình tĩnh cười hiền lành và coi như không có chuyện gì xảy ra… dù đến cuối cùng tôi vẫn có thể chấp nhận tất cả.

The secret soul gate is always open but it'd be better not to take step in.

The secret soul gate is always open but it’d be better not to take step in.

Tôi không phủ nhận việc yêu đương là phải chiếm hữu. Bởi nếu trong bạn không có cái khát khao sở hữu đó thì tôi không chắc là bạn đang yêu. Cái làm tôi lắc đầu là cách bạn chọn để thể hiện sự độc đoán đó. Dù cho cả cái bài này tôi nói nhảm thì ít nhất đoạn tiếp theo ngay sau đây bạn có thể hoàn toàn tin tôi: “Thà bạn đừng cố hỏi han từng mi li mét một trong cuộc sống cũng như các mối quan hệ của chàng còn hơn là được rót từng chữ vào tai xong nổi đóa lên vì những điều làm bạn nghĩ ngợi và ngờ vực. Điều tốt hơn hết là nên để cho tình yêu cân bằng giữa thực tại và thế giới AQ của riêng bạn. Đừng nhấn chìm nó trong thực tại trừ khi bạn đủ cứng rắn để nhìn thẳng vào cái sự thật trần trụi của mọi cuộc tình.”

Đôi khi việc xa người mình yêu không hẳn sẽ làm nên khoảng cách. Việc để người đàn ông của mình bù khú với anh em hay để người phụ nữ của mình ngồi với hội bà tám lại khiến họ cảm thấy yêu một nửa còn lại của mình hơn qua mấy lời ca cẩm, sẻ chia kinh nghiệm, cảm xúc… Câu chuyện cũng tương tự với các mối quan hệ của người yêu bạn và những người khác phái. Giống như chuyện cơm nhà và cơm hàng vậy. Dù có là một đầu bếp giỏi thì việc nhai đi nhai lại món ăn của một người nấu, mà lại là một đầu bếp độc quyền, lâu dần sẽ khiến người ăn không còn trân trọng hương vị của những món ăn và người đầu bếp vô tình lại có thể trở thành cu li thay vì chuyện vốn được thần tượng trước kia. Vậy nên, cơm hàng cũng đâu phải là một lựa chọn quá tệ khi tay bếp cũng có cơ hội nghỉ ngơi và tự thưởng cho mình chút thi thú nào đó?… ờmm… trừ khi đầu bếp này quá tệ ở mọi phương diện thì cơm hàng lại là một lựa chọn nguy hiểm… đầy thách thức…

If you love him, let him go. If he comes back, he is yours.

Xích lại gần nhau đôi khi không cần điểm chạm. Vậy nên việc bạn giữ người yêu khư khư 24/7 là thứ cực kì vô nghĩa vì đôi khi nó thậm chí còn khiến người ta chán bạn nhanh hơn dù cho bạn có đẹp và thú vị đến thế nào. Đừng tin những câu đại thể như “Anh/em muốn bên em/anh cả ngày”“Giá mà được ở bên anh/em mãi”“Anh/em có thể ngồi bên em/anh mãi không biết chán”… Điêu đấy. Thề. Những câu đấy chỉ mang tính thời điểm thôi. Đồng nghĩa với việc chỉ ngay lúc đó họ không biết chán thôi nhé. Ngồi thêm 5 đến 10 tiếng nữa xem. Kiểu gì cũng có chuyện.

Còn câu chuyện sẽ thế nào khi họ không gặp bạn hả? Đại khái nó sẽ diễn ra như vậy này. Tình yêu của bạn có thể sẽ gặp một vài đối tượng, đong đưa một vài câu, có thể sẽ bắt đầu so sánh này nọ và một lúc sau thì nhớ ra một tỉ thứ khác để so sánh hơn về bạn. Người ta cũng có thể cắm rễ phê pha ở một nơi nào đó với đám chiến hữu và vỗ đùi đánh đét vì kỉ niệm của 2 đứa bạn cũng đẹp và độc như ai. Và đôi khi một nửa của bạn đang cong mông làm một việc gì đó trong tâm thế hứng khởi, nhớ về bạn và cười một mình, háo hức cho xong việc để được quay về bên bạn.

Câu chuyện là thế đó. Lơi tay ra một chút và tình yêu sẽ dễ thở hơn rất nhiều…

HN29713

01:04

Jessy

Hè vội và những cơn mưa bất chợt ngày Hà Nội

Nó bước ra khỏi cổng trường trong cái tâm trạng khó có thể hân hoan hơn vì đã thoát được kiếp đứng xếp hàng khi sớm nhận ra cái nó cần chưa có. Tung tẩy dọc bờ hè thường nhật, nó dừng chân trước cửa một hàng in, bên cạnh cái xe donner quen thuộc lọ mọ nghịch điện thoại, chuẩn bị bật GPS như một thú vui sang chảnh lúc được đi bộ. Đang tí tởn với cái bộ mặt hớn hở, đám mưa bụi lây phây thốt lên một tiếng “Rào!”. Mưa rơi nhẹ như xối vòi hoa sen trên đầu nó. Nó ngẩng đầu lên nhìn mặt trời, nhoẻn cười một cái rồi lùi vài bước chân vào dưới mái hiên hàng in. Nó thích thú với ý nghĩ trong đầu về một đoạn phim từng xem và khẽ liếc sang hàng cafe có cửa kính bên cạnh, hi vọng bắt gặp một chàng trai nào đó đang ngồi mân mê bản vẽ thiết kế trong bộ vest Hàn nhẹ có cài kim băng. Nghĩ vậy rồi nó khẽ chun mũi lắc đầu để trờ về với hiện tại.

Nó chần chừ nửa vội nửa buông với cuộc hẹn trước mắt có thể sớm hơn đến nửa tiếng. Nấn ná mãi rồi cũng quyết định chạy đi kiếm một cái ô màu hồng cho hợp với cả cây hồng của nó ngày hôm đó. Nhảy hết từ mái hiên này sang mái hiên khác, mưa vẫn tiếp tục reo theo nhịp đập con tim nó. Chả mấy khi nó có được một chiều thảnh thơi, chạy loanh quanh, đi vòng vòng và làm những gì nó thích. Cầm được một thứ đồ mới trên tay luôn là niềm vui thích bất tận của nó. Nó hí hửng với cái ô màu hồng dọc con phố không cần màng đến ánh mắt của những người xung quanh. Chỉ cần nó thích thú với cái thực tại của nó. Nó kệ tất.

Thong dong ra bến xe bus, nó vẫn thích những lúc như vậy. Nó đếm hạt mưa dưới vành ô, xoay xoay cho lớp chấm bi tạo thành vòng xoáy lung linh nắng. Cái kiểu qua đường giật thột như con thỏ làm nó tự cười mình không biết bao nhiêu lần. Kệ chứ. Ai bảo đấy là một thú vui. Và ngay cả việc ngày hôm đó, nó quyết định lên một tuyến xe mới cũng không ngoại lệ.

Trèo lên một tuyến xe số lạ với điểm dừng như thường lệ. Ngồi xuống chỗ xong cũng là lúc Hà Nội tiếp tục trút những cơn mưa rào dai dẳng. Nó ngồi ngắm mưa và đếm biển số nhà, lướt qua tên các cửa hiệu, quán ăn, ngoái nhìn thèm thuồng và dán mắt vào vài bộ đồ hấp dẫn trong các shop thời trang lớn như một thói quen. Tiếng mưa, tiếng xe, tiếng điều hòa trộn lẫn vào nhau thành thứ âm thanh quen thuộc, ngai ngái mùi mưa và chút gì đó lắng đọng trong cảm xúc. Nó chợt nhớ đến ngày hẹn đầu tiên khi nó ríu rít khoe trường mới và dính mưa ướt nhẹp đoạn đường về. Giờ thì có nó, có mưa… nó không bị ướt nhẹp nữa và cuối con đường đang có một người chờ nó… nghiêm túc. Nó cười. Một điều ước trẻ con vụt qua. Giá mà cửa kính xe bus có thể kéo ra được thì nó thích thò tay ra ngoài nghịch mưa lây phây hè vội.

Mưa quyện vào điệu nhạc nó đang nghe làm những lời ca càng thêm thấm thía. Nó đếm lại từng kỉ niệm, từng câu nói trong đầu rồi khẽ cười và cảm thấy ấm lòng ghê gớm. Bất giác nó nghĩ đến cái tương lai gắn liền với xe bus một năm nữa. Liệu có còn những cơn mưa rào vội như thế này để nó được ngồi lòng vòng và nhớ về những tháng ngày tươi đẹp của nó không? Một phương trời rất xa. Nó và mưa cùng những tuyến xe vô định và vô vàn kỉ niệm đáng yêu. Chút lãng mạn. Chút thi vị. Chút cô đơn nhưng đầy ấm áp. Nó hình dung được niềm tin sẽ lóe lên thế nào trong khung cảnh đó, cái động lực đủ lớn để nó phấn đấu cho tương lai, để ngày trở về nó có thể tự hào ùa vào vòng tay đầy vững chãi. Ừ. Nó tin. Nó thích cái cảm giác với mưa lúc này… lắm lắm…

Xe dừng lại ở bến cuối. List nhạc của nó cũng bắt đầu nhảy sang bài hát đầu tiên của ngày định mệnh. Nó chạy vội xuống với cái ô mở dở rồi lại lững thững theo điệu nhạc đi về cuối con đường…. Một cây xanh quen thuộc tiến về phía nó. Một nụ cười hiền nhẹ nhàng và cái bóng xanh hồng nhòa dần trong cơn mưa hè vội chốn Hà thành…

HN25713

00:31

Jessy

Lạc.

Lạc vào đời, ta lạc giữa dòng trôi.
Lạc vào tình, ta lạc mình nông nổi.
Lạc vào người, ta lạc lời gian dối.
Lạc vào nhau, ta lạc mấy bồi hồi.

Chữ “duyên” là cái ta thường để dành cho những điều đẹp đẽ. Vô tình thôi ta gặp nhau. Vô tình thôi ta vội yêu. Vô tình thôi rồi ly biệt. Biết bao lần ta lạc trong giấc mơ nhau. Biết bao lần ta ngồi vẽ lên những mộng mơ thời thơ trẻ. Duyên đến rồi đi, mỗi người một vẻ. Đếm xuế sao những vẫn vương, mất mát.

Hà Nội vội vã nhịp đời cuốn đi ít nhiều những gì ta mong đợi. Những tình thân, những quan tâm cũng nhiều nghĩ suy, trăn trở hơn của những con tim đang cháy. Một lớp trẻ nữa. Một lớp đam mê, hoài bão nữa ùa ra với bao kì vọng, mưu sinh. Còn ta… ta vô tình… chững lại…

Giật mình bám víu vào người bạn già quen thuộc. Giấu bặt trong bóng đèn phố đêm le lắt. Muốn tìm lối ra cho một mùa phượng hồng thơ dại, cho cái xuyến xao cánh bằng lăng tím, cho nét buồn man mác phố điệp rơi. Chạy đua… trốn tránh cái gì… ta cũng không còn rõ. Chỉ biết ta chưa sẵn sàng cho những vặn mình xung quanh… quá vội.

Những bước chân mơ hồ đưa ta theo vài miền đất mới. Những cánh cửa mập mờ ẩn hiện cũng chẳng đủ xóa đi những thờ ơ ta vốn có, bởi Hà thành vẫn đó, vẫn gọi mời biết bao những chân trời kỉ niệm. Ta không đủ dũng cảm bước đi… một mình… như ta thường nghĩ.

Tình đến tình đi quá vội vàng
Như mây xuống núi bỗng chợt tan
Luồn chân trong đám mù man mác
Nắng lên lại nhớ phút mơ màng

Sa Pa, 08/2007

Vẫn là con bé ngốc nghếch, mãi mải mê kiếm tìm một giấc mộng mùa đông, mải mê theo gió để giữ gió trong lòng. Ta vẫn mơ thật nhiều cho một tương lai kì diệu, cho cái chốn ta vẫn gọi là nhà có thể chứa được 17 con tim độc thân vui vẻ lúc cần. Ta gạt hết những nỗi đau giằng xé, đổi lại phút bình yên nơi đó.

Liệu rồi có còn gần bên nhau như đã hứa? Liệu rồi cuộc sống có đủ sắc để mài giũa những tình thương vốn của riêng ta? hay chính ta rồi có đổi thay không màng ngày xưa cũ?

Chẳng thể hết được những suy tư với một con bé đầy mâu thuẫn… Và có lẽ cái duy nhất ta còn tin là từ sâu thẳm trong tim, ta vẫn mãi lạc vào nhau như ngày đầu gặp mặt… chỉ cần một chút men…

HN25413
00:49

Jessy

Hà Nội những tháng cuối mùa…

Nói chung là trong lúc đang hỗn độn như này thì nên tạm quên hết những thứ lung tung đi để ngồi viết note. Nhân 1 ngày trời mưa vô duyên và một đống lộn xộn ập đến ngập ngụa.

Khó tính luôn là cái từ dành cho Hà Nội năm nay hay mấy năm gần đây. Giao mùa ngày càng trở thành thứ gì đó quá xa xỉ với những con tim đợi mong nhiều khi vô vọng. Hà Nội nắng nhanh, mưa nhanh, ẩm ương nhanh. Cái cụm từ “những ngày cuối…” gì gì đó đã không còn bắt kịp xúc cảm vì chả ai hiểu nổi Hà Nội đang ở khung mùa nào. Vậy nên những tháng gọi là cuối mùa cũng chả khác vào mùa là mấy. Mất dần những cảm nhận hay Hà Nội vốn đã đổi thay. Chung quy lại thì là lòng người vô tâm thôi bởi sự chuyển mình của Hà Nội sẽ chẳng bao giờ nhanh đến độ đứa con yêu Hà thành không thể nhận ra.

Hà Nội dạo này gắn liền với lá. Bắt gặp mưa lá thường xuyên mọi lúc mọi nơi. Lần nào bước ra khỏi cổng cũng thấy lá rơi. Chạm khẽ. Biết bao lần dọc phố về bánh xe lăn xạo xạc, lá vờn quanh xao xác. Thoáng bồi hồi. Những xúc cảm dội về rồi tan biến. Câu chuyện lá đa tình xa cây hờ hững để bắt đầu chuỗi ngày quên khổ đau cùng gió và tìm thấy những giá trị mới bất tận cứ quẩn quanh trong đầu về số phận những mảnh vàng vừa rơi rớt.

Mưa vội vàng, tất bật. Chợt ghé qua hỏi thăm vài câu rồi bay biến. Dù sao thì mưa vẫn không bỏ được thói quen ngày xưa. Mưa chỉ đến lúc cần tâm sự, cần lau đi vài dòng buồn nhớ hay cần chia vui những phút nghẹn ngào. Mưa vẫn thế lúc vồn vã, tới tấp, nhắng nhít đòi nghe kể chuyện… khi dịu dàng vuốt nhẹ mắt môi… lúc bồi hồi thở dài san sẻ. Yêu mưa từ lẽ tự nhiên ngày đó.

Chút nắng, chút gió luôn là cái kéo cảm xúc đi lại như kẻ say giữa phố. Nắng bắt đầu trái tính. Lúc mát lành, lúc nóng bực, mặc cho gió có dịu dàng, mơn trớn đến mức nào. Những góc phố quen bắt đầu trải dần màu nắng. Đốm li ti trưa hè vắng lặng. Dải lụa dài vắt khung cửa sớm mai. Sóng đổ ào đưa trưa vào thành nội. Lặng có. Bộn bề có. Những cái nao nao kì hè bắt đầu xuyến xao vài đứa học trò cuối cấp. Lâu rồi không gặp nhánh phượng rơi.

Hà Nội gọi về con tim bâng khuâng, lạc lõng. Khẽ thì thầm, nhắc lại một ngày về. Hà Nội cảm thương vết rạn lòng khờ dại. Phố ấp ôm con tim bé nhỏ một thời bơ vơ kiếm tìm nơi trú ngụ. Cảm giác như một đứa bé con chạy về lòng mẹ. Hà Nội nhẹ nhàng vài khúc tình ca của riêng ta nơi chỉ những người bạn già thấu hiểu. Thèm phố. Thèm cái le lắt. Thèm chút hương xưa. Ngày đợi.

HN21313

01:04

Jessy